Chương 7: Thử nghiệm "Lực một cái tát"

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:46

Khương Phàm sải bước chạy một mạch ra khỏi nội thành Tứ Cửu Thành. Quan sát thấy xung quanh vắng vẻ, anh quyết định thử nghiệm xem cơ thể sau khi được cường hóa tới mức giới hạn sẽ đạt đến trình độ nào. Khương Phàm bắt đầu chạy chậm, rồi từ từ tăng tốc. Đợi đến khi chắc chắn trong tầm mắt không có bóng người, anh mới bung sức, toàn lực bứt tốc. Chỉ nửa giờ sau, Khương Phàm đã đứng trước dãy núi Tây Sơn. Gương mặt anh hơi ửng hồng, hơi thở chỉ hơi dồn dập, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi mịn. Nếu là trước đây, anh phải đạp xe mất tận hai tiếng đồng hồ mới tới được đây, nhất là khi đường xá thời này cực kỳ khó đi. - Thể lực tiêu hao không đáng kể, còn lâu mới chạm tới giới hạn. Chà, giới hạn của người thường mà đạt đến mức này sao? Thế này thì chẳng khác gì siêu nhân rồi! Khương Phàm không khỏi liên tưởng đến vị "Đội trưởng" nào đó bên Mỹ. Nếu thực sự so găng, có khi bây giờ anh chẳng cần dùng đến khiên cũng đủ sức "vờn" đối thủ cả ngày. Gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, Khương Phàm bắt đầu đi kiểm tra các cạm bẫy đã đặt. Trên núi, anh bố trí tổng cộng mười cái bẫy nhỏ để bắt gà rừng, thỏ và đào hai cái hố lớn để săn lợn rừng. Nói là vậy chứ trước giờ anh chưa bắt được con lợn rừng nào, con mồi lớn nhất từng sập bẫy cũng chỉ là một con thỏ đang mang thai. Trong mười cái bẫy nhỏ, có hai cái bị phá hỏng, bốn cái không có động tĩnh gì. Bốn cái còn lại tuy đã kích hoạt nhưng một con đã chạy thoát, chỉ còn lại hai con thỏ và một con gà rừng. Con gà đã chết từ bao giờ, còn hai con thỏ thì vẫn đang thoi thóp. Anh ném hai con thỏ vào không gian nông trường cho chúng tự sinh tự diệt, còn con gà rừng thì cất thẳng vào kho chứa đồ của hệ thống. Sau khi đặt lại bẫy, Khương Phàm mới tiến về phía hố sập lớn. Còn cách cái hố hơn hai trăm mét, anh đã nghe thấy tiếng "hừ hừ" đặc trưng của lợn rừng. - Vận may đến rồi! Hôm qua hệ thống vừa tới, hôm nay đã săn được lợn rừng. Số mình đúng là đỏ thật! Khương Phàm cười hớn hở. Cái bẫy này anh đặt đã lâu, ngoài cành khô lá rụng thì đây là lần đầu tiên thu hoạch được thứ gì đó ra hồn. Chỉ mất chưa đầy mười giây, Khương Phàm đã có mặt tại miệng hố. Dưới cái hố sâu khoảng một mét rưỡi, hai con lợn rừng nhỏ nặng tầm ba mươi cân mỗi con đang kêu gào thảm thiết vì hoảng sợ. - Lại còn là một cặp lợn choai, đúng là trúng mánh rồi. Khương Phàm chẳng chút do dự, nhảy phắt xuống hố. Anh dùng hai tay đè chặt cổ hai con lợn, rồi nhẹ nhàng như không mà xách chúng nhảy ngược lên trên. Nhìn hai con lợn rừng trong tay, Khương Phàm bỗng thấy hơi lăn tăn. Lợn rừng nếu không được thiến từ nhỏ thì thịt rất hôi, mùi gây cực kỳ khó chịu. Đám lợn choai này tuy khá hơn chút nhưng vẫn không thể ngon bằng lợn nhà đã qua xử lý. Còn nếu bỏ vào không gian nông trường để nuôi thì anh lại không biết thiến lợn, mà cũng chẳng có sẵn thức ăn cho chúng. - Số ta tốt, nhưng số hai đứa bay thì đen rồi. Thôi thì chuẩn bị lên đường đi. Sau khi dành ra ba giây mặc niệm cho hai con lợn, Khương Phàm quyết định thử nghiệm kỹ năng "Lực một cái tát". - Ngất! "Chát!" Một con lợn lăn quay ra bất tỉnh nhân sự. - Ngất luôn! "Chát!" Con còn lại cũng nối gót đồng bọn, nằm im thin thít. - Cái kỹ năng này dùng sướng thật, bảo nằm là phải nằm ngay! - Khương Phàm đắc ý lẩm bẩm. Anh dành nửa giờ đồng hồ đi hái dây leo trong núi, đan tạm một cái giỏ mây. Tuy vẻ ngoài hơi thô kệch nhưng ít ra cũng dùng được để che mắt thiên hạ. Cái giỏ này chủ yếu để anh có cái cớ lấy lợn rừng từ không gian ra khi về đến nhà. Đặt lại bẫy xong xuôi, Khương Phàm tiến về phía khu vực đặt bẫy tiếp theo. Chỗ này không có gì thay đổi nên anh cũng chẳng cần tốn sức. Ngước nhìn trời, thấy thời gian vẫn còn sớm, Khương Phàm chưa muốn về ngay vì sợ không khớp với thời gian đi săn bình thường. Trước đây vì không có bản lĩnh, lại chẳng có vũ khí gì ra hồn nên anh không dám đi sâu vào rừng. Nhưng giờ đây, anh tự tin mình chính là "trần nhà" của các sinh vật hệ carbon. Cái gì mà "nhất lợn, nhì gấu, tam hổ", gặp anh thì cũng chỉ ăn một tát là xong đời. Xác định phương hướng xong, Khương Phàm sải bước tiến sâu vào trong núi. Đúng là rừng sâu lắm sản vật, Khương Phàm phát hiện ra không ít loại thực vật ăn được. Cái thì còn xanh, cái thì đã chín, anh chẳng khách khí mà mỗi thứ hái một ít bỏ vào không gian. Đặc biệt, anh còn phát hiện ra một công dụng mới của kỹ năng "Lực một cái tát". "Rào rào!" Một con gà rừng sặc sỡ bất ngờ bay ra từ bụi cỏ. Khương Phàm tay mắt lanh lẹ, tay trái nhặt một viên đá cuội tròn trịa ném vút đi, đồng thời tay phải thi triển "Lực một cái tát" đánh thẳng vào viên đá. "Vút!" Con gà rừng rụng cánh ngay lập tức. Đây chính là cách dùng mới: Chỉ đâu đánh đó, tầm xa cực khủng. Với một viên đá bình thường, anh có thể đánh trúng mục tiêu ở khoảng cách 250 mét. Nếu thay bằng vật liệu khác bền hơn, tầm xa và lực sát thương chắc chắn còn kinh khủng hơn nhiều. - Sau này cứ dùng chiêu này mà ném vỡ kính nhà Dịch Trung Hải! Về phải nhờ cha làm cho ít phế liệu thép ở xưởng, mài giũa lại chút là có ngay bộ ám khí bá đạo rồi. Khương Phàm thầm đắc ý với trí thông minh của mình. Dạo quanh một vòng, hễ thấy con gà hay con thỏ nào là anh lại tặng cho một tát, nhưng không lạm dụng. Mục tiêu chính của anh vẫn là trồng trọt trong không gian chứ không phải săn bắt đại trà. Sau này anh có thể ra chợ đen bán lương thực và vật tư, nhưng tuyệt đối sẽ không làm quy mô lớn. Mỗi lần chỉ bán tầm trăm cân lương thực hay ít thịt là đủ tiêu xài rồi. Cái kiểu "Tôi có một người bạn có thể cung cấp hàng tấn lương thực" chỉ có trong truyện thôi, ngoài đời làm thế chẳng khác nào tự sát. Thời buổi này, lương thực bị kiểm soát cực kỳ gắt gao, bán ra số lượng lớn mà không có "chỗ dựa" thì sớm muộn gì cũng bị tóm. Chợ đen suy cho cùng cũng chỉ là nơi để người ta kiếm chút tiền lẻ sống qua ngày mà thôi. Buổi chiều, Khương Phàm nhặt một cành cây thẳng tắp làm gậy, hớn hở cõng giỏ mây rời núi. Vừa về đến ngõ Nam La Cổ, anh đã chạm mặt Tam đại gia Diêm Phụ Quý đang lúi húi tưới hoa trước cổng. - Ái chà, Phàm tử về rồi đấy à! Lại lên núi đấy hả? Tôi còn đang định rủ cậu đi câu cá đây. Hôm nay ở Thập Sát Hải có người vừa câu được con cá lớn hơn ba ký đấy nhé! Diêm Phụ Quý vừa thấy cái giỏ mây trên lưng Khương Phàm là biết ngay anh có thu hoạch. Lão vội vàng đặt bình tưới xuống, định tiến lại gần để "giúp" Khương Phàm đỡ giỏ, thực chất là muốn dòm ngó xem bên trong có gì. - Ồ? Thập Sát Hải mà cũng có cá to thế cơ ạ? Tam đại gia phải cố lên chứ, câu bao nhiêu năm rồi, ít nhất cũng phải làm con cá năm ký cho nó oai chứ nhỉ? Khương Phàm khéo léo nghiêng người né tránh đôi bàn tay đang định "tá máy" của lão Diêm, cười nói. - Phàm tử, cậu với Tam đại gia mà còn khách khí thế à? Đi đường xa vất vả, mau, để tôi xách hộ về nhà cho. - Thôi không cần đâu Tam đại gia, đường xa thế cháu còn đi được, có mấy bước chân này bõ bèn gì. Ngài cứ lo mà chăm mấy chậu hoa của ngài đi, đừng để nó chết héo, một chậu hoa giá cũng chẳng rẻ đâu. Khương Phàm bỏ lại một câu đầy ẩn ý rồi thong thả đi vào viện, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt thoáng chút hoảng loạn của Diêm Phụ Quý. - Hoa này tôi trồng để tặng người ta, chứ có phải để bán đâu mà rẻ với đắt... - Diêm Phụ Quý nhìn theo bóng lưng Khương Phàm, lẩm bẩm đầy nghi hoặc: "Quái lạ, sao thằng ranh này biết mình định bán hoa lấy tiền nhỉ? Mình đã nói với ai đâu?" - Tam đại gia, hoa của bác mà cũng bán được tiền thật ạ? - Một người hàng xóm hóng hớt nghe thấy liền hỏi. - Ôi dào, bán được thì đã tốt! Thời buổi này ai mà bỏ tiền ra mua hoa cơ chứ, có tiền đó mua miếng thịt ăn chẳng sướng hơn à? Diêm Phụ Quý cười xòa đáp lại, ra vẻ như không có chuyện gì. Mọi người nghe vậy cũng thấy chí lý. Cái thời đại này, ăn no đã là phúc đức lắm rồi, ai còn tâm trí đâu mà chơi hoa thưởng nguyệt. Đây chính là sự khác biệt về nhận thức. Cư dân trong Tứ hợp viện đa phần chỉ đủ ăn đủ mặc, tích cóp được chút đỉnh. Họ không bao giờ tưởng tượng nổi lại có những kẻ thừa tiền đến mức sẵn sàng bỏ ra một khoản lớn chỉ để mua một chậu hoa về ngắm thay vì mua thịt. Trong khi nhu cầu vật chất tối thiểu chưa được thỏa mãn, chẳng ai nghĩ đến việc dùng tiền để tô điểm cho đời sống tinh thần cả. Mà thực ra, chẳng cứ gì thời này, mấy chục năm sau cũng vậy thôi. Ai mà ngờ được một bình thủy sinh hay một gốc cây cảnh lại có giá hàng chục, hàng trăm triệu đồng? Thế giới này người giàu nhiều vô kể, và bạn sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng nổi họ sẵn sàng vung số tiền bằng cả đời người khác làm lụng chỉ để đổi lấy một thú vui nhất thời.