Chương 13: Luận về Dịch Trung Hải

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:51

Trong Tứ hợp viện, đám người do Lý Vân và mụ già Giả Trương thị cầm đầu kéo nhau đến nhà Dịch Trung Hải. Sau khi nghe rõ ý đồ của đám đông, Dịch Trung Hải trong lòng sướng rơn, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ đắn đo: "Để Khương Phàm giúp mọi người ráp xe đạp thì đúng là chuyện tốt, nhưng chưa chắc nó đã chịu đâu." - Ai chà Nhất đại gia, Khương Phàm có năng lực như thế thì phải phục vụ mọi người chứ. Với lại nếu người trong viện mình ai cũng có xe đạp thì sau này đi làm hay sinh hoạt đều thuận tiện cả. - Đến lúc đó, nói không chừng người trên văn phòng khu phố cũng phải tìm đến viện mình mượn xe ấy chứ. Việc này mà thành, mặt mũi chúng ta cũng được thơm lây mà. Dịch Trung Hải "do dự" một chút rồi phán: "Được rồi, vậy tối nay mở cuộc họp toàn viện, tôi sẽ hết lời khuyên nhủ Khương Phàm, bảo nó ráp xe cho tất cả mọi người." - Nhất đại gia! Cao tay! - Nhất đại gia! Cứng cựa! - Nhất đại gia! Vừa cao tay vừa cứng cựa! Đám đông lập tức tung hô Dịch Trung Hải lên tận mây xanh. Dịch Trung Hải khoát tay ra vẻ khiêm tốn: "Một khi mọi người đã bầu tôi làm Nhất đại gia, tôi nhất định sẽ mưu cầu phúc lợi cho đại đa số bà con trong viện. Tôi làm Nhất đại gia chỉ vì ba điều: Công bằng! Công bằng! Và vẫn cứ là cái sự công bằng!" - Tốt quá rồi! Chạng vạng tối, gia đình Khương Phàm vừa về đến cổng Tứ hợp viện thì bị Tam đại gia chặn lại. Diêm Phụ Quý một tay đè lên chiếc xe đạp mới toanh Khương Phàm đang dắt, nói với ông Khương Đại Ngưu: "Đại Ngưu này, tối nay cơm nước xong, Nhất đại gia muốn mở cuộc họp toàn viện, tôi đến báo cho ông một tiếng." - Tôi biết rồi, cảm ơn Tam đại gia. - Không có gì, mau về nhà chuẩn bị chút đi. Đúng rồi Đại Ngưu, Phàm tử, thằng ranh Giải Thành nhà tôi tôi đã mắng nó rồi, hai người đừng chấp nhặt với nó nhé, tôi thay mặt nó xin lỗi hai người. Diêm Phụ Quý cười hì hì nói. - Tam đại gia nói gì thế, Giải Thành nó còn trẻ, người trẻ tuổi ai chẳng có lúc phạm sai lầm, chuyện nhỏ ấy mà. Giơ tay không đánh người đang cười, thái độ của ông Khương Đại Ngưu rất ôn hòa. Khương Phàm cũng tỏ vẻ không để bụng chuyện này. Nhận được lời hứa hẹn, Diêm Phụ Quý hớn hở rời đi. Về đến nhà, cả gia đình ngồi quây quần bên bàn, bà Thẩm Nguyệt thì vào bếp chuẩn bị cơm nước. - Cha, cái cuộc họp toàn viện này chắc chắn là nhắm vào con rồi? - Không sai đi đâu được. Đã bao lâu rồi lão không họp hành gì, con vừa ráp xong xe là lão họp ngay. Cha đoán tám phần là lão muốn con ráp xe cho cả cái viện này đấy! - Mà chắc chắn là kiểu bắt con ra trạm phế liệu thu mua xác xe, tự bỏ tiền mua linh kiện rồi ráp cho chúng nó, thậm chí tiền công cũng chẳng có đâu. - Đến cuối cùng, người ta chỉ nói với con một câu cảm ơn lấy lệ, còn cái ơn huệ đó thì Dịch Trung Hải hưởng hết. Lão lại định lôi nhà mình ra làm thằng ngốc để lão lấy tiếng đây mà, đúng là đồ khốn nạn. Ông Khương hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. Đối với Dịch Trung Hải và đám người trong viện này, ông đã nhìn thấu từ lâu. - Cha, con cứ thắc mắc mãi, Dịch Trung Hải rốt cuộc muốn làm gì? Nhà mình với lão chỉ có chút xích mích vụ bà già điếc với chuyện con đi săn thôi mà. Lão có nhất thiết phải nhắm vào nhà mình như thế không? Khương Phàm giả bộ khó hiểu để nghe ý kiến của cha. Khương Bình An cũng lộ vẻ tò mò, dù anh không thích động não nhưng cũng nhận ra cha và em trai cực kỳ không hài lòng với Dịch Trung Hải. - Ai bảo lão Dịch Trung Hải không có con trai nối dõi cơ chứ? - Không có con trai? Cha, không đến mức đó chứ, lão không có con thì liên quan gì đến nhà mình? Khương Bình An vẫn chưa hiểu lắm. - Lão đại, con không cần hiểu quá nhiều, sau này cứ nhớ một điều: lão nhị bảo con làm gì thì con cứ làm theo là được. Giờ cha sẽ phân tích cho hai đứa nghe về con người Dịch Trung Hải. - Dịch Trung Hải năm nay cũng bốn mươi sáu, bốn mươi bảy rồi, không có con cái chính là tâm bệnh của lão. Dù lão luôn rêu rao là do vợ lão không biết đẻ, nhưng thực hư thế nào thì chẳng ai có bằng chứng. - Người càng già càng sợ chết, mà cái chết đáng sợ nhất là chết mà không ai hay biết. Chúng ta đều sống qua thời loạn lạc nên biết rồi đấy, người chết vô danh nhiều vô kể. - Có khi thi thể sinh giòi bọ rồi mới được phát hiện. Không có con cháu lo liệu thì ngay cả cái quan tài cũng chẳng có, chỉ biết lấy manh chiếu rách cuốn lại rồi vứt ra bãi tha ma cho chó hoang gặm nhấm. Ông Khương Đại Ngưu thở dài cảm thán: "Nếu Dịch Trung Hải có một mụn con, bất kể trai hay gái, thì cái viện này đã chẳng lắm chuyện thị phi đến thế." - Thế sao Dịch Trung Hải không nhận nuôi một đứa trẻ? Không nói đến họ hàng thân thích, ngay cả thời chiến loạn cũng có bao nhiêu đứa trẻ mồ côi đấy thôi. Nhận nuôi một đứa từ nhỏ, dạy dỗ nên người thì cũng chẳng khác gì con ruột cả. Đây là điều Khương Phàm luôn thắc mắc. Với điều kiện kinh tế của Dịch Trung Hải, việc nhận nuôi một hai đứa trẻ rồi đổi sang họ Dịch là chuyện quá đơn giản. Chỉ cần nuôi dưỡng tử tế thì sau này chúng sẽ dưỡng lão, lo hậu sự, thậm chí đặt lão lên trang đầu gia phả cũng được mà. - Dịch Trung Hải có bệnh, mà là bệnh đa nghi cực nặng. Lão không tin tưởng mấy đứa trẻ nhận nuôi, sợ sau này xảy ra cảnh cha con bất hòa. - Huống hồ Dịch Trung Hải cũng hơn bốn mươi rồi, lão còn sống được bao nhiêu năm nữa? Mười năm? Hai mươi năm? Nuôi lớn một đứa trẻ mất bao lâu, tốn bao nhiêu tâm trí? Nếu nó hiếu thuận thì không sao, nhỡ gặp đứa bất hiếu thì coi như lão trắng tay. - Thời trẻ trải qua quá nhiều chuyện nên lão rất khó tin người, nhất là chuyện đại sự cả đời như thế này. Lão không muốn đánh cược, cũng không dám cược. Khương Phàm bừng tỉnh đại ngộ. Chẳng trách Dịch Trung Hải không có con cũng chẳng muốn nhận nuôi, mà cứ nhăm nhe bắt người khác dưỡng lão cho mình. Hóa ra là lão sợ nuôi con người ta thì sau này "nuôi ong tay áo". So ra thì Giả Đông Húc và Ngốc Trụ là những đứa trẻ lão nhìn từ nhỏ đến lớn, ít ra phẩm hạnh cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Còn một điểm nữa là nuôi trẻ con quá tốn kém. Đâu phải cứ cho miếng ăn là xong, còn bao nhiêu thứ phải lo. Mà Dịch Trung Hải thì chỉ muốn "ăn không" của Giả Đông Húc và Ngốc Trụ thôi, đúng là tính toán chi li. Bỏ ra chút tiền lẻ mà bắt con trai hàng xóm dưỡng lão cho mình, món hời này lão không bỏ qua được. - Cha, vậy nên Dịch Trung Hải mới chọn Giả Đông Húc để dưỡng lão? Khương Bình An nhanh trí nhớ lại cảnh Dịch Trung Hải sốt sắng lo liệu đám cưới cho Giả Đông Húc hồi trước. - Cũng không ngốc lắm. Dịch Trung Hải hiện tại có hai ứng cử viên dưỡng lão. Một là Giả Đông Húc, vì thầy trò như cha con, lão đối với Đông Húc đúng là tận tâm lực. - Sau này nếu Đông Húc không dưỡng lão cho lão, gã chắc chắn sẽ bị người đời phỉ nhổ, danh tiếng tiêu tan, thậm chí nhà họ Giả cũng coi như xong đời. - Người thứ hai là Ngốc Trụ, cái thằng này cũng khờ thật, bị Dịch Trung Hải tính kế mà vẫn coi lão như cha nuôi. Nhưng Ngốc Trụ có một ưu điểm là có ân báo ân, có oán báo oán. - Nếu Dịch Trung Hải nói thẳng với Ngốc Trụ, đối xử chân thành với nó rồi hứa sau này để lại di sản cho nó, Ngốc Trụ tuyệt đối sẽ coi lão như cha ruột mà phụng dưỡng. Nhưng Dịch Trung Hải sẽ không bao giờ làm thế. - Đâu chỉ có Ngốc Trụ, ngay cả thằng ba nhà họ Diêm chắc cũng tranh nhau làm con trai Dịch Trung Hải ấy chứ. Khương Ngọc đột nhiên xen vào một câu khiến cả nhà bật cười. Nghĩ kỹ thì cũng có khả năng đó thật, còn Diêm Phụ Quý có đồng ý hay không thì chưa biết chừng. Khương Phàm xoa đầu em gái: "Cái con bé này, lúc nào cũng nghĩ ra được mấy trò mới lạ." Khương Bình An nhìn cha hỏi tiếp: "Cha, nói nãy giờ vẫn chưa thấy cha nói tại sao Dịch Trung Hải lại nhắm vào nhị đệ và nhà mình?" - Đó là vì một đặc điểm khác của Dịch Trung Hải: ham muốn kiểm soát. Lão muốn nắm thóp cả cái Tứ hợp viện này, muốn một tay che trời. - Lão đại, cha hỏi con, Ngốc Trụ và Hứa Đại Mậu có thù sâu hận lớn gì không? - Dạ không, hai đứa nó tuy từ nhỏ đã không ưa nhau nhưng cũng chỉ là không phục đối phương thôi. Hà thúc với Hứa thúc cũng thế, hai đứa nó chỉ là đấu đá từ bé đến lớn, không muốn thua kém nhau thôi mà. Khương Bình An suy nghĩ kỹ rồi đáp. Khương Phàm thì hơi ngạc nhiên vì không ngờ ông bố trông có vẻ cục mịch của mình lại nhìn nhận vấn đề sâu sắc đến vậy. - Đúng thế, nhưng từ khi Hà Đại Thanh bỏ đi, lần nào hai đứa nó xung đột Hứa Đại Mậu cũng là đứa chịu thiệt, còn Ngốc Trụ thì chẳng bao giờ thua. - Hồi Hà Đại Thanh còn ở đây thì không như vậy. Hai đứa nó cãi nhau ầm ĩ cũng chỉ là chuyện trẻ con. - Chỉ cần không bị thương nặng thì Hà Đại Thanh và Hứa Ngũ Đức đều không can thiệp. Tài nghệ không bằng người thì về mà luyện thêm, người lớn nhúng tay vào là sai quy tắc. - Nhưng từ khi Hà Đại Thanh đi, Ngốc Trụ chẳng bao giờ chịu thiệt nữa. Hứa Đại Mậu mắng nó vài câu thì đã sao, nhưng nó lại đánh người ta. Thế mà Hứa Ngũ Đức lại không tiện can thiệp, vì Ngốc Trụ giờ là đứa "không cha", lão mà nhúng tay vào thì mang tiếng bắt nạt trẻ mồ côi. - Chuyện này cũng phát đi một tín hiệu: cứ đi theo Dịch Trung Hải thì sẽ không bao giờ chịu thiệt. Ông Khương nhấp một ngụm trà, liếc nhìn bà Thẩm Nguyệt đang nấu cơm rồi nói tiếp: "Còn nhớ vụ bà già điếc không?" - Con nhớ chứ, vụ bà ta giả mạo gia đình liệt sĩ, chạy sang nhà mình định 'hố' đĩa thịt kho tàu nhưng bị con bóc mẽ ấy. Khương Phàm gật đầu, đây là một trong những sự kiện lớn mà anh tham gia từ khi xuyên không tới. - Ừ, đó chính là bước đầu tiên để Dịch Trung Hải nắm quyền Tứ hợp viện: tìm một chỗ dựa. Bà già điếc lớn tuổi nhất, vai vế cao nhất chính là lựa chọn tốt nhất. - Lão tạo cho bà ta cái mác gia đình liệt sĩ, mượn dịp cán bộ khu phố xuống thăm hộ "ngũ bảo" để tung tin mập mờ. - Chẳng cần nói rõ, mọi người sẽ tự suy diễn ra. Lúc đó lão chỉ cần bồi thêm vài câu là xong xuôi, biến bà già điếc thành "lão tổ tông","lão phật gia" của cái viện này. - Dịch Trung Hải mượn danh bà ta để đòi tiền, đòi thịt chính là đang thử thách giới hạn của chúng ta. Ai hiếu thuận thì lão giữ lại, ai bướng bỉnh thì lão tìm cách tống khứ khỏi viện. - Đến lúc đó cái viện này sẽ là giang sơn của một mình lão. Nhưng lão không ngờ vụ này chưa kịp thành thì đã bị thằng hai bóc trần sự thật. - Thế là thằng hai trở thành cái gai trong mắt lão, Dịch Trung Hải đương nhiên chẳng bao giờ cho nhà mình sắc mặt tốt rồi. "Rầm!" Khương Bình An đập bàn một cái: "Lão già này đúng là tính toán thâm độc, coi chúng ta như lũ ngốc mà dắt mũi." Ông Khương lườm anh một cái: "Nhẹ tay thôi, cái bàn này đắt lắm đấy." - Hì hì, cha, tại con tức quá. Thế còn vụ Phàm tử đi săn bị bọn họ kéo đến đòi chia thịt thì sao? Đó cũng là mưu kế của Dịch Trung Hải à? - Chứ còn gì nữa, lần đó lão vương bát đản ấy học khôn rồi, biết mượn thế. Lão mượn sức ép của cả viện để ép thằng Phàm, đây gọi là mưu hèn kế bẩn công khai. Bà Thẩm Nguyệt lên tiếng, giọng nói vốn dịu dàng giờ đây đầy vẻ oán hận. - Mẹ, sao mẹ biết hay thế? Khương Bình An ngẩn người, Khương Phàm cũng sững lại một chút rồi hiểu ra ngay, hóa ra người thông minh nhất nhà chính là mẹ mình. - Cái thằng con ngốc này, con tưởng ông bố cục mịch của con mà nhìn ra được mấy chuyện này chắc? Bà Thẩm Nguyệt nhìn Khương Bình An đầy bất lực, thằng cả chỉ được cái to xác chứ chẳng thừa hưởng được chút thông minh nào của bà. Cũng may thằng hai sáng dạ, chỉ cần nói sơ qua là nó hiểu ngay. - Dịch Trung Hải muốn mượn sức mạnh đám đông để ép thằng Phàm. Chuyện này dù thành hay bại lão đều có lợi. Nếu thành, thằng Phàm sẽ thành lao động miễn phí cho cả viện, ngày nào đó nó có chết trên núi cũng chẳng ai thèm quan tâm. - Nếu không thành, thằng Phàm sẽ bị cả viện cô lập, ghét bỏ. Lâu dần, không chịu nổi bầu không khí đó, nhà mình tự khắc phải dọn đi nơi khác. Lão chẳng cần động tay cũng đuổi được cái gai trong mắt. - Cũng may hai anh em con phối hợp ăn ý, đứa văn đứa võ, lại còn biết tìm đến văn phòng khu phố để giải quyết, không cần đến lượt cha mẹ phải ra tay. - Mẹ, nếu mẹ và cha ra tay thì sẽ xử lý thế nào? Khương Ngọc mắt sáng rực, cứ như thể hôm nay mới thực sự biết cha mẹ mình là ai vậy. - Cha mẹ á? Thì cha con chặn cửa, mẹ lên văn phòng khu phố chứ sao. Chuyện này mình đúng lý, có làm ầm lên tận trời mình cũng chẳng sợ. - Hôm đó anh cả con đánh Ngốc Trụ trước mặt bao nhiêu người, sao chẳng ai dám báo công an? Vì bọn họ biết mình sai. - Thử báo công an xem, kéo đến nhà người ta gây chuyện, có mà vào đồn ngồi bóc lịch cả lũ. - Ơ? Vẫn là tìm văn phòng khu phố ạ? Con cứ tưởng... Khương Ngọc xị mặt thất vọng, hóa ra vẫn là tìm cán bộ à. - Chứ con muốn sao? Để cha con một mình đánh cả viện, hay là trùm bao tải đánh lén? Con bớt đọc mấy cuốn truyện nhảm nhí đó đi, trong đầu toàn nghĩ gì đâu không. Khương Phàm gật đầu, nếu không có hệ thống thì tìm chính quyền đúng là cách tốt nhất. Cũng may lúc đó anh không đơn độc, có anh cả bảo kê vũ lực. Nếu không, cả viện ùa vào ngăn anh cả lại thì một mình anh chưa chắc đã xử lý êm đẹp được. - Mẹ, vậy tối nay cuộc họp này mình tính sao? Khương Phàm ngẩng đầu hỏi. - Tính sao á? Cứ như lần trước con làm thôi. Hơn nữa, tối nay con còn có "ngoại viện" cơ mà. - Ngoại viện? Mẹ nói Tam đại gia á? Lão mà giúp con á? Nhắc nhở một câu là tốt lắm rồi. - Ba đứa con nhà họ Diêm không nhúng tay vào đã là giúp rồi. Lão Diêm muốn lấy lòng nhà mình thì tội gì mình không nhận. Mẹ cam đoan với con, tối nay con sẽ không thấy bóng dáng Diêm Giải Thành đâu, còn Diêm Phụ Quý cũng sẽ chẳng nói câu nào đâu. Khương Phàm ngẫm lại thấy cũng đúng, rất phù hợp với tính cách của Diêm Phụ Quý. Lão biết rõ dù cả viện có ép thì anh cũng chẳng bao giờ cúi đầu. Đã không chiếm được lợi lộc gì thì chi bằng đứng ngoài cuộc để sau này còn dễ nhìn mặt nhau. - Thành. Anh cả, anh ăn nhiều vào, chuẩn bị tinh thần tối nay có khi phải động tay động chân đấy. Còn lại cứ để em lo, em muốn xem đám người đó còn giở được trò gì nữa. - Được, vậy cơm nước xong mình đi luôn chứ? - Không. Cứ để bọn họ ngồi đó mà đợi nửa tiếng đã.