Chương 46: Ngốc Trụ xem trung y

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:19

Dịch Trung Hải vừa rời khỏi bệnh viện không lâu thì bắt gặp Ngốc Trụ đang lê những bước chân chậm chạp trên đường. - Ngốc Trụ, đợi bác một chút! Chưa đi được mấy bước, Dịch Trung Hải đã đuổi kịp gã. - Nhất đại gia đấy ạ? Chúc mừng năm mới bác nhé! Câu chúc Tết của Ngốc Trụ khiến Dịch Trung Hải ngẩn người ra một lúc, lão mới sực nhớ ra hôm nay đã là mùng một đầu năm. - Chúc mừng năm mới, Ngốc Trụ. Nghe Nhất bá mẫu nói cháu định đi tìm thầy đông y à? Dịch Trung Hải ôn tồn hỏi han. Dù trong viện vừa xảy ra chuyện lớn, nhưng phố xá ngày Tết Nguyên đán vẫn tràn ngập không khí vui tươi, náo nhiệt. - Vâng ạ, bệnh viện có kê đơn thuốc rồi, giờ cháu thấy đỡ hơn một chút nhưng vẫn định tìm lão thầy đông y xem lại cho chắc chắn. - Được, để bác đi cùng cháu. Thế là hai người dìu dắt nhau đi trên đại lộ đông đúc. Tại y quán. - Anh chắc chắn là mình bị người ta đạp một cước đấy chứ? Một lão thầy đông y râu tóc bạc phơ nhìn Ngốc Trụ, tay chỉ vào chỗ bị thương hỏi lại. - Chắc chắn mà đại phu! Đúng là tôi đánh nhau với người ta, bị ăn một đạp rõ ràng. Ngốc Trụ có chút cạn lời. Gã nhìn vết thương của mình, chẳng thấy một dấu vết bầm tím nào, nếu không phải vì cảm giác đau đớn thấu xương thì chính gã cũng chẳng tin mình vừa bị đạp. Rõ ràng bị Khương Phàm tặng cho một cước đau đến chết đi sống lại, vậy mà trên da thịt lại chẳng để lại chút dấu vết nào. Lão thầy thuốc vuốt chòm râu trắng dưới cằm, lại sờ nắn vào vết thương của Ngốc Trụ một hồi. - Để tôi châm cứu cho anh mấy kim, rồi dán thêm mấy miếng cao dán xem hiệu quả thế nào. Qua bên kia nằm ngửa ra bàn đi. Ngốc Trụ ngoan ngoãn nằm xuống. Lão thầy thuốc lấy ra mấy cây kim bạc, hơ qua lửa rồi thoăn thoắt đâm vào người Ngốc Trụ. - Cao dán này mỗi ngày một miếng, dùng trong bảy ngày là ổn, nhớ đừng để dính nước đấy nhé. Lão thầy thuốc đưa một xấp cao dán cho Ngốc Trụ rồi dặn dò kỹ lưỡng. - Cảm ơn đại phu, cháu thấy người nhẹ nhõm hẳn ra, hình như không còn đau như trước nữa. Bác đúng là thần y! Ngốc Trụ vặn vẹo người, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. - Đừng có khen hão, về nhà nhớ dán thuốc đều đặn, mấy ngày tới đừng có đi đánh nhau với ai là được. Tổng cộng hết năm đồng. Ngốc Trụ sờ túi quần, mặt bỗng biến sắc, lúng túng nhìn về phía Dịch Trung Hải: - Nhất đại gia, bác cho cháu mượn tạm năm đồng, về nhà cháu trả lại bác ngay. Hôm nay ra ngoài vội quá cháu không mang theo tiền. - Ngốc Trụ à, hai nhà chúng ta còn khách sáo chuyện vay mượn làm gì. Năm đồng này cứ để bác trả cho cháu. Dịch Trung Hải hào phóng nói rồi móc túi lấy năm đồng đưa cho đại phu. Bỏ ra năm đồng mà mua được sự cảm kích của Ngốc Trụ, đối với lão đây là phi vụ làm ăn "vốn ít lời nhiều". Lão thầy thuốc chẳng quan tâm ai trả tiền, cứ có tiền là được. Rời khỏi y quán, Ngốc Trụ đỏ hoe mắt, cảm động nói với Dịch Trung Hải: - Nhất đại gia, bác đối với cháu tốt quá, còn tốt hơn cả lão già Hà Đại Thanh kia nữa. - Ngốc Trụ, đừng nói thế. Cha cháu dù sao cũng là cha cháu, làm gì có cha mẹ nào lại không thương con. Bác tin là cha cháu chắc chắn có nỗi khổ riêng, sao có thể thật sự bỏ mặc cháu với Vũ Thủy được. Dịch Trung Hải ngoài mặt thì khuyên lơn nhưng trong lòng lại đang cười thầm. Cái thằng Ngốc này đúng là dễ dắt mũi thật. - Nhất đại gia, bác đừng có nói đỡ cho cái lão khốn kiếp Hà Đại Thanh đó nữa. Năm đó cháu với Vũ Thủy lặn lội đi tìm, lão ta cứ ngồi lỳ trong phòng mặc cho mụ Bạch quả phụ kia chửi bới, đánh đuổi anh em cháu. Lão ta ở trong nhà đến một cái rắm cũng không dám thả, bác bảo hạng người như thế sao xứng làm cha! Đã bao nhiêu năm nay rồi, đến một phong thư lão cũng chẳng thèm gửi về. Năm đó nếu không nhờ Nhất đại gia cho cháu miếng ăn, lại tìm việc cho cháu ở xưởng thép, thì cháu đã chết đói từ lâu rồi. Ngốc Trụ càng nói càng tức, oán khí đối với Hà Đại Thanh lại tăng thêm vài phần. Dịch Trung Hải không đáp lời, chỉ giả vờ bênh vực Hà Đại Thanh vài câu. Thực tế, tiền và thư Hà Đại Thanh gửi về suốt những năm qua đều bị lão chặn đứng hết sạch, Ngốc Trụ mà nhận được mới là chuyện lạ. Nếu Ngốc Trụ có não một chút thì sẽ nhận ra Dịch Trung Hải ngoài mặt là giải vây, nhưng thực chất là đang khích bác quan hệ cha con gã. Khổ nỗi, Ngốc Trụ lại chẳng khác gì kẻ đần, cứ thế coi Dịch Trung Hải là ân nhân lớn nhất đời mình. Sau khi hai người đi khỏi, người thanh niên trong y quán nhìn lão thầy thuốc hỏi: - Ông nội, vết thương của người kia rốt cuộc là thế nào ạ? - Hắn ta à? Xui xẻo đụng phải cao nhân rồi, người ta chỉ muốn dạy cho hắn một bài học thôi. Cháu còn nhớ ông từng kể về cách nha dịch ngày xưa đánh gậy phạm nhân không? - Cháu nhớ ạ. Có tiền thì đánh nhẹ, không tiền thì đánh thật. Nhìn bên ngoài thì lực tay như nhau, nhưng thực tế lại khác biệt một trời một vực. Người thanh niên gật đầu. Ông nội từng bảo, nha dịch đánh người nếu có "hiếu kính" thì đánh nghe kêu rầm trời nhưng đến miếng đậu phụ cũng không nát; còn nếu không có tiền thì đánh nhẹ hều mà cỏ khô cũng bị nát thành bột mịn. - Bệnh nhân vừa rồi chính là gặp phải hạng người như thế đấy. Người ta đạp một cước khiến hắn đau đớn suốt bảy tám ngày, coi như là một lời cảnh cáo. Lão thầy thuốc cảm thán, không ngờ thời này vẫn còn đụng phải kỳ nhân như vậy. - Vậy sao ông còn châm cứu rồi bán cao dán cho hắn? - Thằng ranh này, châm cứu với cao dán là để giảm đau. Cộng thêm thuốc giảm đau hắn tự mua, mấy ngày tới sẽ giúp hắn dễ chịu hơn đôi chút. Về đến gần Tứ hợp viện. - Ngốc Trụ, cháu tự về nhà trước đi. Bác phải qua văn phòng khu phố một chuyến để làm giấy chứng nhận cho lão thái thái. - Vâng, Nhất đại gia cứ đi đi ạ, chuyện của lão thái thái quan trọng hơn. - Được, đi đường cẩn thận nhé. Ngốc Trụ khoát tay ra hiệu không sao. Gã thấy người đã đỡ hơn nhiều, dù thỉnh thoảng vẫn còn những cơn đau nhói nhưng đã có thể đi lại bình thường. Dịch Trung Hải tìm đến gặp Ngô chủ nhiệm ở văn phòng khu phố để trình bày tình hình. - Lão thái thái điếc? Chẳng phải trước giờ vẫn gọi bà ấy là kẻ điếc sao? Sao giờ lại bảo là điếc thật? Ngô chủ nhiệm vẫn còn ấn tượng với lão thái thái, nhất là vụ việc "gia đình liệt sĩ" hồi mùa đông, chuyện đó thực sự hiếm thấy. - Ngô chủ nhiệm, trước đây tai lão thái thái lúc tỏ lúc mờ, thỉnh thoảng vẫn nghe được chút ít. Nhưng giờ thì hoàn toàn không nghe thấy gì nữa rồi, đây là giấy chứng nhận của bệnh viện ạ. Dịch Trung Hải đưa ra mấy tờ giấy có đóng dấu đỏ chót của bệnh viện. Ngô chủ nhiệm xem xét một hồi, xác định là thật. - Được, tôi sẽ cấp giấy chứng nhận cho ông. Hai ngày nay lão thái thái vẫn nằm viện chứ? - Vâng ạ. - Ừm, văn phòng khu phố chúng tôi cũng sẽ sắp xếp thời gian qua thăm hỏi cụ. - Cảm ơn Ngô chủ nhiệm, lão thái thái mà biết chắc chắn sẽ vui lắm. - Không có gì, cụ là diện hộ ngũ bảo, chúng tôi đi thăm hỏi là trách nhiệm phải làm. Nếu không còn việc gì khác thì ông về đi. Ngô chủ nhiệm ra lệnh tiễn khách. - Vâng, Ngô chủ nhiệm cứ làm việc, tôi xin phép. Dịch Trung Hải cầm giấy chứng nhận lui ra ngoài. - Một loại độc trùng lạ, lại chỉ nhắm vào mỗi lão thái thái? Liệu có liên quan gì đến đặc vụ địch hay tà giáo nào không nhỉ? Sau khi Dịch Trung Hải đi khỏi, Ngô chủ nhiệm ngồi trên ghế lẩm bẩm một mình. - Bất kể thế nào cũng phải cho người điều tra một chút. Nếu không liên quan thì tốt, còn nếu có vấn đề thì phải báo cáo ngay. Mình sắp được điều lên quận rồi, lúc này tốt nhất là nên cẩn thận. Ngô chủ nhiệm không muốn trước khi thăng chức lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ông chỉ muốn yên ổn mà thăng quan tiến chức.