Chương 26: Thứ Bảy du ngoạn

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:02

Chương trình học tại Học viện Kỹ thuật Gang thép Bắc Kinh không quá nặng nề, bao gồm các môn văn hóa cơ bản như Ngữ văn, Toán học, tiếng Nga và các môn chuyên ngành như luyện kim, vật liệu, sửa chữa và thiết kế. Trong thời đại đang cực kỳ khát nhân lực kỹ thuật này, chương trình học tập trung rất mạnh vào tính chuyên môn và thực tiễn. Chủ nhiệm lớp Sửa chữa là thầy Ngụy, một người đã ngoài năm mươi tuổi, kiêm luôn việc giảng dạy môn Ngữ văn. Ngay ngày đầu tiên lên lớp, sau màn giới thiệu ngắn gọn, các thầy cô đã bắt đầu "nã" kiến thức dồn dập. Mỗi ngày sinh viên phải học tám tiết, cộng thêm một tiết tự học buổi tối, thời gian còn lại mới được tự do điều phối. Việc ăn uống ở trường cũng phải tốn tiền và phiếu lương thực, nên một số bạn nhà nghèo thường tự mang theo lương khô từ quê lên để tiết kiệm. Lớp Sửa chữa không quá đông, chỉ có 22 sinh viên, trong đó có 7 nữ và 15 nam. Với Khương Phàm, chương trình này chẳng có gì làm khó được anh, ngoại trừ môn tiếng Nga. Kiếp trước anh chưa từng tiếp xúc với ngôn ngữ này, mà ở cấp hai thời này cũng chẳng có tài nguyên giáo dục xịn xò để dạy ngoại ngữ. Thầy dạy tiếng Nga là một chuyên gia người Liên Xô tên Andre, kiêm luôn giảng dạy một số môn chuyên ngành cơ khí. Cũng may là ngay ngày khai giảng, Khương Phàm đã điểm danh và nhận được phần thưởng "Tăng cường năng lực học tập". Nhờ vậy, kiến thức trên lớp đối với anh chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí anh còn thường xuyên phụ đạo cho mấy ông bạn cùng phòng. Chớp mắt đã đến thứ Sáu. Vì nhà gần nhau nên Khương Phàm và Hoàng Minh rủ nhau cùng về. Đám Vương Mộc ở xa nên từ chối lời mời của Khương Phàm, nhưng cả hội đã hẹn nhau cuối tuần sẽ đi chơi một chuyến. Tại nhà để xe của trường. - Anh Phàm, đây là chiếc xe đạp tự tay anh ráp đấy à? - Ừ, học cơ khí một thời gian là chú cũng làm được thôi, cái này đơn giản mà. Anh chỉ cần ngồi lỳ trong thư viện nghiên cứu sách vở một chút, rồi cứ thế mà mò mẫm ra thôi. Khương Phàm nhìn Hoàng Minh, hất hàm hỏi: - Thử tí không? - Em á? Có được không anh? Hoàng Minh hơi sững sờ. Xe đạp là tài sản lớn, với những gia đình bình thường thì quý như vàng, ai đời lại cho mượn dễ dàng thế này. - Lên đi! Dân học sửa chữa mà sợ gì, hỏng thì lại tu, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà. Hoàng Minh nghe vậy thì không khách sáo nữa, nhảy lên xe chở Khương Phàm phóng đi. Nhìn đám bạn cùng trường đang chen chúc chờ xe buýt, Hoàng Minh thấy sướng rơn trong lòng. Cậu thầm hạ quyết tâm, mình cũng học lớp sửa chữa, sớm muộn gì cũng phải tự ráp lấy một chiếc cho oai. Về đến ngõ Nam La Cổ, hai người chia tay nhau. Khương Phàm vừa bước chân vào Tứ hợp viện số 95 đã thấy Tam đại gia Diêm Phụ Quý đang ngồi hóng mát trước cổng. - Phàm tử về rồi đấy à? Đi học có mệt không cháu? Diêm Phụ Quý liếc mắt một cái là biết ngay hôm nay Khương Phàm về tay không, chẳng có cá mú hay thịt thà gì mang theo. - Vâng, cháu chào Tam đại gia. Sao hôm nay bác không tưới hoa ạ? - Tưới sao được mà tưới mãi, hoa nó cũng biết "chết đuối" chứ bộ. Mai có đi câu cá không cháu? Lão Diêm vừa phe phẩy quạt nan vừa đưa lời mời. - Tuần này không được rồi bác ạ, cháu hẹn bạn đi chơi rồi. Để lần sau nhé bác. Khương Phàm lắc đầu từ chối. Tuần này anh có việc thật. Không gian nông trường hiện tại vật tư tuy nhiều nhưng chủng loại chưa phong phú, anh định đi bổ sung thêm ít giống cây mới. Hiện tại trong không gian, gà vịt ngan ngỗng mỗi loại đã có gần trăm con, trứng chất đống như núi, rau củ thì xanh mướt một màu. Hạt giống hệ thống tặng đúng là "hàng tuyển", lúa mì đã chín rộ. Với 100 mẫu lúa mì, anh thu hoạch được tới 15 vạn cân lương thực, xay ra được 13 vạn cân bột mì. Tính trung bình, mỗi mẫu đạt năng suất 1. 500 cân, một con số kinh khủng. May mà kho chứa trong không gian chỉ chứa đồ tự sản xuất nên không lo hết chỗ. Sắp tới anh không định trồng lúa mì nữa mà muốn chuyển sang đậu nành, lạc và ngô. Vì thế, anh dự định ghé qua "Chợ Bồ Câu" để tìm mua hạt giống. Vào đến tiền viện, cả nhà đang ngồi hóng mát trước cửa. - Cha, mẹ, con về rồi đây! - Con trai về rồi đấy à! Cả nhà hớn hở ra đón. Khương Bình An nhanh tay đỡ lấy chiếc xe đạp dắt vào nhà. Biết hôm nay Khương Phàm về, bà Thẩm Nguyệt đã đi chợ từ sớm, chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn chỉ đợi anh về là khai tiệc. Sau bữa tối, Khương Phàm kể cho cả nhà nghe về cuộc sống sinh viên. Nghe chuyện có thầy giáo người Liên Xô, ai nấy đều tò mò. Khương Ngọc hỏi dồn dập xem thầy Andre có phải tóc vàng, mũi cao, mắt xanh như trong tranh không. Khương Phàm dở khóc dở cười đính chính lại cho cô em gái. Cả nhà trò chuyện rôm rả đến tận chín giờ tối mới đi ngủ. Sáng hôm sau, ông Khương và anh cả đi làm ở xưởng thép. Thời này vẫn duy trì chế độ làm việc sáu ngày một tuần, chỉ được nghỉ Chủ nhật. Khương Phàm thì ra ngoài, tìm đến nhà Hoàng Minh theo địa chỉ đã cho. - Này tiểu tử, tìm ai đấy? Trước cổng, một ông cụ ngoài sáu mươi nhìn Khương Phàm với ánh mắt đầy cảnh giác. - Dạ chào bác, cháu tìm Hoàng Minh ạ. Cháu là bạn cùng lớp, hẹn cậu ấy đi chơi. Khương Phàm vừa nói vừa rút điếu thuốc ra châm cho ông cụ. - Tìm thằng Minh à? Nó ở sân giữa đấy, cứ đi qua cái cổng kia là tới. Thấy có thuốc lá xịn, thái độ ông cụ dịu hẳn lại. - Cháu cảm ơn bác. Vào đến sân giữa, Hoàng Minh đã ăn mặc chỉnh tề, sau lưng là một cô bé tầm năm sáu tuổi. - Anh đến rồi à Phàm ca! Em đang định sang tìm anh đây. Đây là em gái em, Hoàng Đậu Đậu. Đậu Đậu, chào anh Khương Phàm đi em. - Em chào anh Khương Phàm ạ. - Chào Đậu Đậu nhé. Khương Phàm "tiện tay" móc từ túi áo ra một nắm kẹo cứng đưa cho cô bé. - Cháu cảm ơn anh ạ! - Phàm ca, anh cho nó một viên là được rồi, cho nhiều thế nó sâu răng mất. - Chú kệ anh, anh cho Đậu Đậu chứ có cho chú đâu mà ý kiến. Hoàng Đậu Đậu nhận kẹo, lè lưỡi làm mặt quỷ với anh trai rồi tung tăng chạy vào nhà. - Đi thôi, mình ra Cổ Lâu đợi mấy đứa kia. - Vâng, mà mình đi bộ hay ngồi xe buýt hả anh? - Đi bộ đi, coi như rèn luyện sức khỏe. Tại Cổ Lâu, sáu người hội quân rồi bắt đầu dạo quanh khu vực lân cận. Khương Phàm thực ra chẳng hứng thú gì mấy cái trò dạo phố này, nhưng cũng tặc lưỡi đi theo cho vui. Thời này giải trí nghèo nàn, hàng hóa cũng chẳng phong phú, chỉ có chút không khí cổ kính là đáng xem. Nếu là mấy chục năm sau thì dạo khu phong cảnh còn thú vị, chứ giờ thì đúng là chẳng có gì chơi. Buổi trưa, cả nhóm tạt vào một quán ven đường ăn món gan xào. Nghỉ ngơi một lát, Hoàng Minh và mấy đứa kia bất ngờ đòi đi thư viện. - Hửm? Thư viện á? Sao tự dưng lại muốn đến đó? Cuối tuần không nghỉ ngơi đi, học hành gì tầm này? Khương Phàm hơi ngạc nhiên. Qua một tuần tiếp xúc, anh biết Vương Mộc và Hứa Hạo học khá, còn ba đứa kia chỉ ở mức trung bình. Bảo chúng nó ham học đến mức cuối tuần cũng mò vào thư viện thì đúng là chuyện lạ. - Phàm ca, chẳng phải Hoàng Minh bảo anh nhờ đọc sách ở thư viện mà học được bao nhiêu thứ sao? Bọn em cũng muốn thử xem thế nào. Vương Mộc gãi đầu, ngượng nghịu giải thích. - Hóa ra là vậy à? Được thôi, đi thì đi. Vừa hay anh cũng định mượn mấy cuốn, sẵn tiện giới thiệu cho mấy đứa vài bộ hay ho. Khương Phàm hiểu ra vấn đề, liền vui vẻ đồng ý.