Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:16
- Dịch Trung Hải, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Thằng Ngốc nói thế nào mà Lão thái thái lại điếc rồi?
Lưu Hải Trung khoác chiếc áo bông, ưỡn cái bụng phệ ra vẻ quan trọng rồi hỏi.
- Đúng đấy lão Dịch. Năm hết Tết đến, mùng một đầu năm mà ông gọi chúng tôi ra đây thì cũng phải có lời giải thích chứ.
Diêm Phụ Quý mặt mày nhăn nhó, chỉ thiếu nước nói thẳng ra rằng mùng một đầu năm mà phải vào bệnh viện là điềm gở, không có tiền bồi dưỡng thì đừng hòng lão chịu đi.
- Lão Lưu, lão Diêm, hiện tại ai cũng chưa rõ sự tình cả. Vừa nãy chúng tôi đang chúc Tết thì lão thái thái đột nhiên bảo không nghe thấy gì nữa, nên tôi mới định đưa bà vào bệnh viện ngay.
- Lão thái thái là "hộ ngũ bảo" của viện mình, các ông lại là quản sự đại gia, cũng là lãnh đạo. Lão thái thái xảy ra chuyện, các ông cũng cần phải nắm được tình hình, không phải sao?
Dịch Trung Hải quá hiểu tính Lưu Hải Trung. Ngay trước mặt bao nhiêu người trong sân, lão chỉ cần lôi cái danh quản sự đại gia ra tâng bốc là Lưu Hải Trung sẽ cắn câu ngay lập tức.
- Không sai, lão Dịch à, nhận thức của ông như vậy là rất tốt. Chúng ta làm lãnh đạo thì nên quan tâm nhiều hơn đến chuyện trong viện. Một mình thằng Ngốc liệu có lo liệu nổi không? Không được thì để tôi gọi cả Quang Thiên, Quang Phúc ra giúp một tay.
Lưu Hải Trung vô cùng đắc ý, vì Dịch Trung Hải lần này chỉ gọi lão mà không thèm đếm xỉa đến Khương Đại Ngưu. Trong lòng lão thầm nghĩ: "Khương Đại Ngưu có lợi hại đến đâu thì về cái viện này vẫn phải dưới trướng Nhị đại gia ta đây thôi."
Diêm Phụ Quý thì nhìn Lưu Hải Trung như nhìn kẻ ngốc. Chỉ cần vài câu nịnh hót là lão Lưu đã bị dắt mũi xoay như chong chóng, chẳng được chút lợi lộc thực tế nào mà cũng hớn hở.
Mấy người cùng nhau đi bệnh viện, Ngốc Trụ kéo xe, những người khác đẩy phía sau. Ai nấy đều nghe Dịch Trung Hải kể lại chuyện Lão thái thái đột nhiên không nghe thấy gì nữa.
Hứa Đại Mậu thì sướng rơn ra mặt:
- Cha, cha nghe thấy chưa? Cái mụ già điếc kia giờ điếc thật rồi. Đúng là ông trời có mắt mà!
Hứa Ngũ Đức tặng ngay một cái tát vào sau gáy Hứa Đại Mậu:
- Nói năng xằng bậy cái gì, về nhà ngủ đi!
Dù trong lòng lão cũng hả hê lắm, nhưng loại chuyện này sao có thể nói toẹt ra trước mặt bao nhiêu người như thế được.
Đám hàng xóm vốn định đi nghỉ ngơi, giờ nghe tin này thì tinh thần lại tỉnh táo hẳn lên, xì xào bàn tán không ngớt.
Tần Hoài Như không đi theo, cô ôm Tiểu Đương, dắt Bổng Ngạnh trở về nhà.
Vừa vào đến nhà, Tần Hoài Như đã thấy trên bàn là một đống hỗn độn thức ăn thừa. Giả Trương thị thì đang nằm trên giường ngáy khò khò như sấm.
- Haiz.
Tần Hoài Như đặt Tiểu Đương lên giường, đắp chăn kỹ càng rồi nói với Bổng Ngạnh:
- Bổng Ngạnh, con ngoan ngoãn đi ngủ đi, để mẹ dọn dẹp cái bàn một chút nhé?
- Vâng ạ.
Bổng Ngạnh rất nghe lời, chui tọt vào trong ổ chăn.
Đang lúc Tần Hoài Như dọn dẹp, Giả Trương thị đột nhiên tỉnh giấc. Mụ lồm cồm bò dậy, tiến đến bên cạnh Bổng Ngạnh:
- Cháu trai ngoan của bà nội, lại đây ngủ với bà nào.
Giả Trương thị dùng sức ôm chặt lấy Bổng Ngạnh, chu mồm hôn lấy hôn để lên mặt thằng bé. Sau những chuyện xảy ra hôm nay, mụ đã mặc định Giả Đông Húc không còn là đứa con trai hiếu thảo nữa, nên giờ mụ phải tập trung bồi dưỡng "phiếu bảo hiểm" là thằng cháu đích tôn này.
Mụ mơ tưởng đến ngày Bổng Ngạnh thi đỗ đại học, làm quan to, lúc đó làm sao có thể không hiếu thuận với người bà này được. Đến lúc ấy mụ sẽ tha hồ hô mưa gọi gió, muốn ăn gì có nấy, muốn làm gì thì làm.
Khổ nỗi Bổng Ngạnh buổi tối ăn quá nhiều, thức ăn đã lấp đầy tận cổ họng, lại bị cái mùi hôi hám trên người Giả Trương thị xông thẳng vào mũi, thằng bé chu miệng:
- Ọe!
Một tiếng, rồi phun sạch ra ngoài.
- Bổng Ngạnh! Cháu ngoan của bà, con làm sao thế này?
Giả Trương thị lập tức hoảng hồn. Đứa cháu vàng cháu bạc của mụ bị làm sao thế này? Nó mà có mệnh hệ gì thì mụ biết trông cậy vào ai!
- Tần Hoài Như! Cô chết ở đâu rồi, còn không mau vào xem cháu trai tôi thế nào! Nếu nó có chuyện gì, tôi không để yên cho cô đâu!
Giả Trương thị gào thét như điên dại.
- Mẹ, có chuyện gì thế? Bổng Ngạnh, Bổng Ngạnh con sao thế, sao lại nôn mửa thế này?
Tần Hoài Như hớt hải chạy vào, thấy Giả Trương thị đang ôm lấy Bổng Ngạnh đang nôn thốc nôn tháo.
- Mẹ! Mẹ đừng ôm nó nữa, mau buông nó ra để nó nôn cho hết đi đã!
Tần Hoài Như giằng lấy Bổng Ngạnh từ tay Giả Trương thị, nhẹ nhàng vỗ lưng cho thằng bé.
- Bổng Ngạnh, con thấy trong người thế nào?
- Bà... bà nội...
Bổng Ngạnh đứt quãng nói.
- Bà nội đây, Bổng Ngạnh!
Giả Trương thị dù vừa bị Bổng Ngạnh nôn đầy một thân, nhưng nghe thấy cháu trai gọi mình thì trong lòng lại thấy vui sướng lạ thường.
- Bà nội... thối quá!
Ba chữ này khiến Giả Trương thị ngây người như phỗng tại chỗ. Mụ tuyệt đối không ngờ đứa cháu cưng lại thốt ra một câu phũ phàng như vậy.
- Mẹ! Rốt cuộc mẹ đã làm gì Bổng Ngạnh thế hả!
Tần Hoài Như nổi giận thật sự. Bổng Ngạnh là con trai cô, là khúc ruột của cô, thấy con nôn đến mức này cô đau lòng muốn chết.
- Tôi có làm gì đâu, chỉ ôm nó một lát thôi mà.
Tần Hoài Như chẳng buồn nói thêm với Giả Trương thị nữa. Đợi Bổng Ngạnh nôn xong, cô còn phải dọn dẹp bãi chiến trường này. Cái Tết này đúng là chẳng được một phút yên ổn.
*
Tại bệnh viện.
Dịch Trung Hải kể lại đầu đuôi sự việc cho bác sĩ.
- Đột nhiên không nghe thấy gì sao? Không có dấu hiệu báo trước gì à?
Bác sĩ hỏi.
- Có ạ, lúc đó lão thái thái bảo lỗ tai đột nhiên đau nhói một cái. Chúng tôi cứ tưởng bị con côn trùng nào đó đốt nên không để ý, ai ngờ một lúc sau bà đã không nghe thấy gì nữa rồi.
Nhất bá mẫu nhớ lại rồi trả lời.
- Côn trùng đốt? Không lẽ lại thế... Thôi được rồi, cứ đi làm kiểm tra trước đã. Ai là người nhà bệnh nhân thì đi nộp tiền viện phí đi.
Bác sĩ viết một tờ phiếu giao cho mọi người.
Dịch Trung Hải nhận lấy tờ phiếu, nhìn bác sĩ hỏi:
- Bác sĩ, lão thái thái là "hộ ngũ bảo", tiền viện phí có được nhà nước chi trả không ạ?
- Hộ ngũ bảo? Anh không phải con trai bà ấy à?
- Dạ không, chúng tôi ở cùng một viện. Năm nay lão thái thái ăn Tết cùng nhà tôi nên chúng tôi đưa bà đi.
- Được, hộ ngũ bảo thì được chi trả, các anh có mang theo giấy chứng nhận không?
- Dạ... không mang ạ.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, Dịch Trung Hải đâu có tâm trí đâu mà nhớ đến giấy tờ.
- Thế thì cứ nộp tiền trước đi. Chờ anh mang giấy chứng nhận của bà ấy và giấy xác nhận của văn phòng khu phố đến, chúng tôi sẽ hoàn trả lại tiền sau. Tiểu Chu, cô dẫn họ đi nộp phí đi.
Sau khi nộp tiền xong, Dịch Trung Hải ngồi ở hành lang bệnh viện chờ đợi.
Diêm Phụ Quý vốn chẳng muốn làm cái việc không công này:
- Lão Dịch này, ông xem giờ lão thái thái còn phải làm kiểm tra, chắc cũng chưa có kết quả ngay đâu. Hay là chúng tôi về trước nhé?
- Đúng đấy lão Dịch. Lão thái thái xưa nay vẫn do nhà ông chăm sóc, chúng tôi ở lại đây cũng chẳng giúp được gì, thôi thì về trước vậy. Đang Tết nhất, ở lại bệnh viện lâu cũng không hay.
Lưu Hải Trung cũng chẳng muốn ở lại cái nơi ám mùi thuốc này thêm phút nào nữa. Không có lợi lộc gì thì ai mà thèm ở lại bệnh viện làm gì cho mệt.
- Được rồi, hôm nay làm phiền mọi người quá.
Dịch Trung Hải cũng không ngăn cản. Hai lão này đã làm xong nhiệm vụ làm chứng, ở lại đây cũng vô dụng.
- Haiz, lão Dịch ông nói thế là khách sáo quá. Tôi dù sao cũng là lãnh đạo trong viện, đây là việc chúng tôi nên làm mà. Ông ở lại đây nhớ chăm sóc lão thái thái cho tốt nhé, có tình hình gì phải báo cáo kịp thời cho chúng tôi đấy.
Lưu Hải Trung lại giở giọng quan, cảm giác mình oai phong như một vị lãnh đạo thực thụ.
- Ngốc Trụ, Đông Húc, hai đứa cũng về luôn đi. Về nghỉ ngơi một chút rồi đem trả cái xe kéo cho người ta.
Dịch Trung Hải ngồi trên ghế, bảo Ngốc Trụ và Giả Đông Húc cùng về.
- Nhất đại gia, cháu không về đâu. Giờ chưa biết tình hình bà nội thế nào, cháu ngủ không yên.
- Ngốc Trụ, con cứ về đi, ở đây có ta và bác gái con rồi. Con về nghỉ ngơi cho khỏe, ban ngày còn ra đây thay ca cho chúng ta chứ.
Dịch Trung Hải thực tâm không muốn Ngốc Trụ ở lại. Lỡ như Lão thái thái điếc có mệnh hệ gì thật, thằng Ngốc ở đây chẳng phải sẽ đòi chia một phần di sản sao?
Giả Đông Húc đứng bên cạnh liền khuyên Ngốc Trụ về nhà. Gã nhìn ra được Dịch Trung Hải không muốn Ngốc Trụ ở lại đây.
- Nhất đại gia, nếu thật sự có chuyện gì, ngài nhất định phải báo cho cháu biết đấy nhé.
- Yên tâm đi Ngốc Trụ.