Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 01:59:58
- Haiz! Thôi thì cũng không cần báo công an làm gì cho ảnh hưởng đến thanh danh của đại viện, mà đối với cậu cũng chẳng tốt đẹp gì. Dù sao cậu cũng là người tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, tôi vẫn nên cho cậu một cơ hội.
Dịch Trung Hải ra vẻ bề trên, giọng điệu đầy vẻ khoan dung nhưng thực chất là ép người quá đáng:
- Thế này đi, tôi làm chủ, cậu tự bỏ tiền túi ra mua linh kiện rồi ráp cho mỗi nhà trong viện một chiếc xe đạp, coi như đóng góp cho đời sống bà con. Như vậy mọi người sẽ không đi báo cáo cậu nữa. Cậu thấy ý kiến này thế nào, Khương Phàm?
Dịch Trung Hải nhìn Khương Phàm với ánh mắt đầy vẻ ban ơn, cứ như thể việc này đã được vỗ án quyết định, không cho phép ai phản kháng.
- Thế nào cái con khỉ! Dịch Trung Hải, cái lão già khốn kiếp nhà ông, ông đây thèm vào nể mặt ông nhé! Ông là cái thá gì mà đòi làm chủ? Ông làm chủ được ai cơ chứ?
Khương Phàm cười lạnh một tiếng, lập tức bật chế độ "chiến thần ngôn từ", phun thẳng vào mặt lão Dịch:
- Tôi với ông chẳng có quan hệ họ hàng thân thích gì, bắn đại bác cũng không tới, ông dựa vào cái gì mà đòi quyết định thay tôi! Còn bà nữa! Lý Vân đúng không? Đúng là cái loại già mà không biết điều, đồ khốn!
- Chuyện nhà Trần đại gia mua xe đạp liên quan gì đến cái loại thối tha như bà mà bà nhảy ra xía vào? Sao không tự soi gương vào vũng nước tiểu mà xem cái bản mặt đen thui của mình đi! Cái hạng người mà buổi tối tắt đèn là không nhìn thấy mặt, đã thế còn lộ ra bộ răng vàng khè, bà định làm ai buồn nôn đấy hả!
- Khương Phàm! Cậu dám vô lễ, không phục quản giáo đến mức này sao! Quả thực là quá quắt! Nếu cậu còn không biết hối cải, tôi chỉ còn cách báo công an xử lý cậu thôi!
Dịch Trung Hải đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên đe dọa. Cùng lúc đó, Lý Vân điên tiết vì bị xúc phạm ngoại hình, gào lên một tiếng rồi lao tới định cào xé Khương Phàm.
- Báo đi! Ông không báo ông là cháu tôi!
Khương Phàm lập tức kích hoạt kỹ năng "Sức mạnh của một cái tát", nhắm thẳng vào mụ Lý Vân đang xông tới mà tặng cho một cú "Sưng nửa tháng"!
"Chát!"
Một tiếng động khô khốc vang lên, Lý Vân bị tát bay ngược ra sau, ngã chổng vó!
- Mày còn dám đánh người! Cái Tứ hợp viện này không chứa nổi loại như mày nữa rồi! Tao sẽ đại diện cho cả viện, tống cổ nhà mày ra ngoài!
- Dịch Trung Hải, bớt sủa bậy đi! Nhà tôi là tài sản riêng, giấy tờ nhà đất rành rành mang họ Khương! Đừng nói là ông, ngay cả xưởng trưởng nhà máy thép đến đây cũng chẳng có quyền đuổi con trai tôi đi!
Khương Đại Ngưu hùng hổ bước ra, đứng chắn trước mặt ba vị đại gia. Khương Bình An cũng nhanh chóng áp sát, chặn đứng đường lui của cha con nhà họ Thái ở hậu viện.
Diêm Phụ Quý thấy tình hình không ổn, lập tức lùi lại nấp sau đám đông. Lưu Hải Trung cũng nhanh chân bám gót theo sau. Ai ở đây mà chẳng nhìn ra, hôm nay là trận quyết chiến giữa Dịch Trung Hải và nhà họ Khương.
- Khương Đại Ngưu, giờ chúng ta đang nói về vấn đề con trai ông đầu cơ trục lợi, đại viện này không dung túng cho phần tử phạm tội!
- Bằng chứng đâu?
- Chiếc xe đạp nhà họ Trần kia chính là bằng chứng!
- Ông có giấy tờ hay chứng cứ gì chứng minh chiếc xe đó là do con trai tôi bán không?
- Còn cần chứng cứ gì nữa! Trần thúc buổi trưa sang nhà ông một chuyến, buổi chiều đã mua được xe đạp. Như thế còn chưa đủ rõ ràng sao?
- Chưa đủ! Ai chứng minh được Trần thúc đến nhà tôi là để mua xe? Cứ cho là Trần thúc mua đi, sao nào? Cái tội đầu cơ trục lợi này chỉ có mình con tôi phạm phải chắc? Ông có giỏi thì bắt luôn cả Trần thúc đi, sao không làm thế để thể hiện cái sự "công bằng" của ông đi, Dịch Trung Hải?
- Ông!
Dịch Trung Hải đỏ bừng mặt, mồ hôi vã ra như tắm, toàn thân run lên bần bật vì tức giận.
- Tiểu Dịch, cậu nhất định khẳng định chiếc xe này là tôi mua từ tay Khương Phàm đúng không?
Lão Trần lúc này mới thong thả lên tiếng.
- Trần thúc, cháu không muốn truy cứu trách nhiệm của bác, nhưng chuyện này đã quá rõ ràng rồi. Bác vừa rời khỏi nhà họ Khương là mua được xe ngay, việc này khó mà không khiến người ta hoài nghi.
- Cho nên cậu chỉ dựa vào hoài nghi mà đã định tội đầu cơ trục lợi cho tôi và Khương Phàm?
- Trần thúc, cháu không có ý đó...
Dịch Trung Hải vội vàng giải thích. Lão vẫn muốn duy trì cái hình tượng "kính già yêu trẻ" nên không dám đắc tội với lão Trần.
- Dừng lại đi Dịch Trung Hải, cái chức Nhất đại gia này cậu làm không xứng đâu. Chẳng có chút bằng chứng nào mà đã đòi định tội người ta.
Lão Trần nhìn quanh một lượt rồi dõng dạc nói:
- Các vị hàng xóm, tôi thực sự không ngờ việc nhà tôi mua cái xe lại sinh ra nhiều chuyện thị phi đến thế. Buổi trưa nay tôi đúng là có đi tìm Khương Phàm, muốn mua lại chiếc xe của cậu ấy.
Lão Trần vừa dứt lời, trên mặt Dịch Trung Hải lập tức lộ ra nụ cười đắc thắng, sảng khoái như vừa được ăn kem giữa trời hè.
- Thế nhưng, Khương Phàm đã nghiêm khắc từ chối tôi, còn dạy cho tôi một bài học về pháp luật. Nói ra thật xấu hổ, tôi sống hơn sáu mươi năm mà nhìn nhận vấn đề còn chẳng bằng một đứa trẻ. Lúc đó tôi cứ ngỡ chuyện mua xe đã vô vọng, hôn sự của Đại Cương chắc cũng hỏng bét. Nhưng trời không tuyệt đường người...
Nụ cười trên mặt Dịch Trung Hải bắt đầu méo mó.
- Khương Phàm chỉ cho tôi biết rằng trong thành phố có mấy cửa hàng ủy thác, chuyên mua bán đồ cũ, người dân ký gửi đồ ở đó bán hoàn toàn hợp pháp và không cần phiếu. Tôi đã đến đó xem thử, và chiếc xe này chính là mua từ cửa hàng ủy thác về. Hữu Phúc, mang biên lai và giấy tờ ra đây!
- Cha, đây ạ.
Trần Hữu Phúc lấy ra mấy tờ giấy giao cho lão Trần.
- Đây, mang đồ ra cho mọi người cùng xem.
Lão Trần cầm biên lai và giấy chứng nhận đập mạnh xuống bàn:
- Dịch Trung Hải! Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ! Đây là cái gì!
Dịch Trung Hải run rẩy cầm lấy tờ biên lai, xem đi xem lại từng tờ một. Càng xem, sắc mặt lão càng trở nên xám xịt, khó coi như người chết trôi. Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán:
- Tôi nhìn thấy dấu đỏ rồi, chắc chắn là thật!
- Nói nhảm, không thật sao được, nhìn cái mặt lão Dịch biến sắc kìa!
- Mà này, cái cửa hàng ủy thác đó ngoài xe đạp ra còn bán gì khác không nhỉ?
- Hay là mai mình cũng đi xem thử một chuyến xem sao?
Lão Trần nhìn Dịch Trung Hải đang lật qua lật lại mấy tờ giấy với vẻ mặt thẫn thờ:
- Thế nào? Ông còn định bảo biên lai này là giả nữa không?
- Biên lai... là thật.
Dịch Trung Hải dùng hết chút sức tàn để thốt ra ba chữ đó.
- Các vị hàng xóm, hôm nay Dịch Trung Hải có thể không cần bằng chứng mà vu khống tôi và nhà họ Khương, thì ngày mai lão ta cũng có thể vu khống bất kỳ ai trong số các vị. Tôi đề nghị bãi miễn chức vụ quản sự Nhất đại gia của Dịch Trung Hải!
- Trần đại gia nói đúng! Cái hạng quản sự như Dịch Trung Hải, Khương Đại Ngưu tôi không phục!
Khương Đại Ngưu lập tức hưởng ứng, giật lại tờ biên lai từ tay Dịch Trung Hải.
- Nhị đại gia, Tam đại gia, hai ông thấy thế nào?
- Lão Dịch này, ông xem... chuyện này dù sao cũng là ý nguyện của mọi người, hay là... ?
Lưu Hải Trung nghe thấy chuyện bãi miễn Dịch Trung Hải thì tim đập loạn nhịp vì phấn khích. Cơ hội lên làm Nhất đại gia của lão cuối cùng cũng tới rồi!
- Tôi biết rồi... năng lực của tôi không đủ, tôi tự nguyện từ chức Nhất đại gia.
Dịch Trung Hải nói xong, dưới sự dìu dắt của Nhất bá mẫu và Giả Đông Húc, lủi thủi đi về phòng. Sau đó, Lưu Hải Trung ấp úng nói vài câu lấy lòng mọi người, Tam đại gia tuyên bố tan họp.
Lão Trần mang đống quà cáp đã chuẩn bị sẵn đưa cho Khương Phàm, lần này anh không từ chối mà vui vẻ nhận lấy.
Về đến nhà, Khương Phàm càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai. Dịch Trung Hải hôm nay biểu hiện có vẻ hơi "non" và dễ dàng bỏ cuộc. Sao cảm giác lão không lợi hại như trong phim hay trong mấy bộ tiểu thuyết anh từng đọc nhỉ?
- Nghĩ gì mà nhập tâm thế con?
Khương Đại Ngưu vỗ vai Khương Phàm, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
- Không có gì ạ, con chỉ thấy Dịch Trung Hải hôm nay ngốc quá. Chẳng tìm hiểu rõ ràng gì đã vội vàng chụp mũ cho con.
- Sao? Con còn thấy tiếc nuối à? Thôi đi ngủ đi, trẻ con lo nghĩ linh tinh làm gì, có thời gian thì lo mà đọc sách ấy.
Khương Phàm bừng tỉnh đại ngộ: Vấn đề nằm ở tuổi tác và thời điểm!
Cốt truyện chính thức bắt đầu vào năm 1965. còn hiện tại mới là năm 1957. kém nhau tận tám năm! Lúc này Dịch Trung Hải vẫn chưa đạt đến trình độ thợ bậc tám, địa vị và uy tín trong xưởng cũng như trong viện chưa cao đến mức "một tay che trời".
Vì sự xuất hiện của Khương Phàm mà sự khống chế của lão đối với Tứ hợp viện bị lung lay, tay chân đắc lực là Ngốc Trụ thì không phải đối thủ của anh cả Bình An, còn "lão tổ tông" ở hậu viện thì đã bị phế võ công từ lâu.
Dịch Trung Hải đang mất dần những chỗ dựa cuối cùng, nên lão mới cấp bách. Mà người ta hễ cuống lên là dễ mất lý trí. Nếu là tám năm sau, Dịch Trung Hải tuyệt đối sẽ không dùng chiêu bài lộ liễu này để đối phó với anh.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Khương Phàm cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng. Còn về những lời nhục mạ của Dịch Trung Hải tối nay, anh đã ghi tạc vào lòng, chờ ngày tính sổ sau.
Dịch Trung Hải quan tâm nhất là chuyện dưỡng lão và thanh danh. Chuyện dưỡng lão thì không cần lo, Giả Đông Húc sớm muộn gì cũng "lên đường", anh chẳng cần nhúng tay vào làm gì cho bẩn.
Còn về Ngốc Trụ, gã này trong phim phách lối chẳng qua là vì tay nghề nấu ăn giỏi. Nhưng đây là đâu? Đây là Tứ Cửu Thành! Nơi này cái gì cũng thiếu, chứ tuyệt đối không thiếu đầu bếp giỏi.
Cuối cùng là thanh danh. Màn kịch tối nay tuy đả kích lớn đến Dịch Trung Hải, nhưng thời gian sẽ làm người ta quên lãng. Muốn triệt hạ lão hoàn toàn, phải đánh vào cái mác "thợ bậc cao" của lão.
- Thợ bậc tám à? Dịch Trung Hải, đời này ông cứ yên vị ở bậc sáu mà dưỡng lão đi nhé.
Khương Phàm thầm hạ quyết tâm. Anh tuyệt đối sẽ không để Dịch Trung Hải thăng tiến lên bậc tám như trong nguyên tác. Với mức lương thợ bậc sáu, đủ để hai vợ chồng lão sống qua ngày là tốt lắm rồi.