Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:05
Sau khi nhận lời giúp Giám đốc Trần phiên dịch tài liệu, Khương Phàm được ưu ái bàn giao luôn phòng làm việc riêng của ông để sử dụng, lại còn có thư ký Từ Phong túc trực bên cạnh để hỗ trợ mọi nhu cầu.
Khương Phàm làm việc cực kỳ có tâm. Sau khi dùng xong bữa trưa, đầu tiên anh rà soát lại những chỗ dịch sai lệch trước đó, sau đó bắt đầu lao vào công cuộc phiên dịch dài dằng dặc.
Mãi cho đến năm giờ chiều, tiếng chuông tan tầm và tiếng bước chân rộn ràng của công nhân mới kéo Khương Phàm ra khỏi trạng thái tập trung cao độ. Nhìn xấp giấy viết tay chi chít chữ đặt trên bàn, trong lòng Khương Phàm dâng lên một cảm giác thành tựu khó tả. Dù sao mình cũng đang đóng góp chút công sức cho công cuộc kiến thiết nước nhà.
Anh vươn vai, xoay người một cái, xương cốt toàn thân kêu răng rắc đầy sảng khoái.
- Đồng chí Khương Phàm, cậu vẫn ổn chứ?
Tiếng của Từ Phong vang lên từ ngoài cửa.
- Không có gì, tôi chỉ vận động gân cốt chút thôi, ngồi lâu quá nên hơi mỏi.
Khương Phàm mở cửa, thấy Từ Phong vẫn đang đứng đợi ở đó.
- Đồng chí Khương Phàm, hay là nghỉ tay chút đi. Vừa vặn đến giờ cơm rồi, chúng ta đi ăn xong rồi về làm tiếp cũng được, Giám đốc đã dặn dò kỹ rồi. Tôi cũng đã báo tin cho cha cậu là tối nay cậu ở lại xưởng làm việc không về nhà rồi nhé.
- Được, vậy chúng ta đi ăn thôi. Cảm ơn anh Từ nhé.
Nghe thấy cha đã biết tin, Khương Phàm liền vui vẻ đồng ý. Khi tìm thấy Giám đốc Trần, ông đang mải mê đánh cờ với thầy Ngụy. Khác với vẻ ung dung tự tại của thầy Ngụy, Giám đốc Trần trông có vẻ khá căng thẳng, dù đang là mùa đông mà trên trán ông vẫn lấm tấm mồ hôi.
- Tiểu Khương đến rồi à.
Vừa thấy Khương Phàm, Giám đốc Trần như vớ được cọc, lập tức đứng bật dậy,"vô tình" đụng đổ bàn cờ khiến quân cờ rơi vãi lung tung.
- Ôi dào, lão Ngụy nhìn tôi này, thật là sơ ý quá. Thế cục đang đặc sắc thế này mà lại hỏng bét hết cả, hay là ván này mình tính hòa nhé?
Giám đốc Trần trưng ra bộ mặt đầy vẻ tiếc nuối.
- Hòa cái con khỉ! Ông dẹp ngay cái trò đó đi, tôi chẳng thèm chấp ông nữa! Trần Thạch Đầu, bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn cái đức hạnh này, thua là lật bàn. Khương Phàm, đi, việc này không làm nữa!
Thầy Ngụy chẳng nể nang gì, mắng thẳng mặt Giám đốc Trần là đồ không quân tử, rồi kéo tay Khương Phàm định bỏ đi. Giám đốc Trần vội vàng ngăn hai người lại:
- Được rồi, được rồi, tính ông thắng, ông lợi hại nhất được chưa! Ông muốn đi thì đi, đừng có lôi kéo Khương Phàm, tôi còn đang đợi tài liệu đấy.
- Hừ! Ông còn muốn tài liệu à? Tôi cho ông mặt mũi quá nhỉ! Khương Phàm, ngày mai về trường thi!
- Thôi được rồi! Ngụy Tường, ông thắng! Từ Phong, đi lấy bình rượu quý của tôi ra đây.
Giám đốc Trần một tay giữ chặt thầy Ngụy, vẻ mặt đau đớn như bị cắt thịt.
- Phải thế chứ! Đi thôi Khương Phàm, hôm nay thầy đưa em đi ăn chực một bữa ra trò.
Thầy Ngụy đắc ý như con gà chọi vừa thắng trận. Cả nhóm kéo nhau đến một nhà hàng quốc doanh. Khương Phàm hơi ngạc nhiên vì sao không ăn ở căng tin xưởng, nhưng anh cũng không hỏi nhiều, có lẽ Giám đốc Trần có cách tiếp khách riêng của mình.
- Khương Phàm, lát nữa thử chút rượu giấu của lão già này xem. Bình rượu này là chiến lợi phẩm hai chúng tôi thu được từ nhà một tên đại hán gian năm xưa đấy, rượu ủ dưới hầm hơn hai mươi năm rồi.
Từ Phong mở rượu, rót cho mỗi người một chén.
- Nào, làm một chén trước đã!
Mọi người nâng chén, uống cạn một hơi. Mắt Khương Phàm sáng lên, rượu ủ hai mươi năm quả nhiên danh bất hư truyền, hương vị đậm đà, êm dịu. Điều này khiến anh nảy ra ý định: rượu cũng là một loại tài sản có thể tích trữ. Cứ để vài chục năm sau đào lên, không nói đến chuyện tiền bạc, chỉ riêng việc mang ra chiêu đãi khách khứa cũng đủ nở mày nở mặt rồi. Anh thầm nhủ phải tìm cơ hội tích trữ một ít mới được.
Sau vài vòng rượu, bình rượu đã cạn sạch. Tuy nhiên, ai nấy đều rất tỉnh táo, một bình rượu bốn người uống, tính ra mỗi người mới chỉ được hơn hai lượng, chưa thấm vào đâu. Mọi người đều là người biết chừng mực, ngày mai có việc đại sự nên không ai đòi uống thêm.
Trong bữa ăn, thầy Ngụy và Giám đốc Trần cùng ôn lại những năm tháng hào hùng năm xưa. Đây là lần đầu tiên Khương Phàm hiểu rõ về quá khứ của thầy Ngụy: từ một giáo viên ưu tú trở thành một chiến sĩ dũng cảm, sau khi bị thương lại quay về với ngành giáo dục. Giám đốc Trần chính là người đã dẫn dắt thầy Ngụy vào quân ngũ khi ông bị thương và được thầy Ngụy cứu giúp năm xưa.
Bữa cơm kết thúc nhanh chóng trong vòng một giờ. Từ Phong đưa mọi người về nhà máy thép, cả bốn người đều nghỉ lại tại nhà khách của xưởng. Riêng Khương Phàm, anh quyết định thức đêm để hoàn thành nốt bản dịch. Nhưng giờ không có ai giám sát, anh quyết định "mở hack".
Anh lấy từ trong không gian hệ thống ra một chiếc bút máy, đây chính là phần thưởng "Bút tốc ký nhận dạng giọng nói". Đúng như tên gọi, chiếc bút này có thể nhanh chóng chuyển đổi giọng nói thành văn bản. Bất kể là tiếng địa phương hay ngoại ngữ, chỉ cần thiết lập đầu ra là chữ Hán, nó đều có thể nhận diện và viết lại với tốc độ cực nhanh.
Sau một hồi bận rộn "đọc" cho bút viết, Khương Phàm đã hoàn thành toàn bộ công việc phiên dịch. Sau khi đối chiếu cẩn thận, anh nhìn đồng hồ thấy mới hai giờ rưỡi sáng.
- Ừm, vẫn còn ngủ được một giấc.
Khương Phàm leo lên giường, đắp chăn kín mít rồi đánh một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau. Một đoàn lãnh đạo nhà máy thép cùng toàn thể thành viên phòng kỹ thuật đứng dàn hàng trước cổng để nghênh đón các chuyên gia Liên Xô. Khương Phàm đứng ở vị trí phiên dịch viên chính.
Vào đến phân xưởng, các chuyên gia kiểm tra linh kiện một lượt rồi gật đầu xác nhận hàng hóa hoàn chỉnh. Sau đó, họ nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ cơm trưa. Giám đốc Trần cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải mời các vị đi dùng bữa.
Tại căng tin, các đầu bếp đã trổ hết tài nghệ, làm một bàn đầy những món ngon vật lạ khiến đám chuyên gia vốn chỉ quen ăn khoai tây với ngô phải thèm thuồng nhỏ dãi. Dù không biết dùng đũa nhưng tốc độ dùng dao nĩa của họ cũng chẳng chậm chút nào. Ăn cơm thì không thể thiếu rượu, nhất là với đám chuyên gia Liên Xô này. Uống cao hứng thì việc gì cũng xong, mà uống không vui thì đừng hòng làm được gì.
Thấy các vị lãnh đạo xưởng bắt đầu "đuối", Khương Phàm liền ra trận. Anh cầm chai rượu Nhị Oa Đầu, rót cho từng người một. Một bình, hai bình, rồi ba bình... Đám chuyên gia uống đến mức nôn thốc nôn tháo, nằm bò ra đất mà "đếm sao". Giám đốc Trần thấy tình hình này thì biết hôm nay không làm việc được nữa, vội vàng gọi người khiêng các chuyên gia về nghỉ ngơi.
- Khương Phàm à, em đúng là cừ thật, một mình em quật ngã cả đám "Lão Mao Tử" đó luôn.
- Dạ, tại cơ địa em nó đặc thù thôi ạ. Chỉ sợ làm chậm trễ việc của xưởng mình.
- Không chậm trễ đâu, vốn dĩ tôi cũng chẳng hy vọng đám này ngày đầu tiên đã chịu làm việc.
Giám đốc Trần lắc đầu, ông quá hiểu cái đức hạnh của đám chuyên gia này. Ngày đầu tiên không say khướt thì cũng phải ngồi đọc tài liệu cả ngày rồi mới chịu uống.
- Tôi đoán là hôm nay em đã để lại ấn tượng cực mạnh cho họ rồi, mấy ngày tới chắc phải phiền em chiêu đãi họ thêm chút nữa.
- Em không vấn đề gì ạ, vừa được ăn uống miễn phí lại vừa có lương mang về, em sẵn lòng thôi.
Quả nhiên, buổi tối sau khi tỉnh rượu, các chuyên gia Liên Xô nhất định đòi gặp Khương Phàm cho bằng được. Một người vừa giỏi tiếng Nga, vừa hiểu kỹ thuật lại vừa có tửu lượng "khủng" như anh thực sự quá hợp gu của họ. Buổi tối, các chuyên gia lôi ra một thùng đặc sản mang từ quê nhà sang: Vodka!
- Khương Phàm, trưa nay uống rượu của các cậu, giờ thử rượu của chúng tôi xem sao!
Họ cho rằng trưa nay thua là vì không được uống loại rượu quen thuộc.
- Được thôi! Nhưng chúng ta giao kèo trước, nếu các anh không uống lại tôi, thì phải tận tâm chỉ dạy kỹ thuật cho chúng tôi, tuyệt đối không được giấu nghề!
- Thành giao! Alexander, tôi lên trước!
Một gã đại hán khôi ngô tên là An Đông đứng bật dậy. Trưa nay gã là người đầu tiên gục ngã nên cảm thấy vô cùng mất mặt, giờ muốn tìm lại danh dự ngay lập tức.