Đại Binh ngậm điếu thuốc, ánh mắt đôi chút thất thần bi tráng ngước nhìn ánh mặt trời trắng bệch, y vẫn mắc kẹt trong vòng xoáy của ký ức và hiện thực, không thể tự thoát ra, không phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai. Giống như việc y cảm thấy mình không hề làm sai, nhưng kết quả trước mắt lại quá thảm khốc như vậy. Những cư dân lạnh lùng đang lẩn trốn ở phía xa, chỉ trỏ bàn tán, ném cho đám người bọn họ ánh mắt bất thiện. Những cảnh sát vừa tới nơi, lập tức dừng xe, giữ khoảng cách như đang đối mặt với đại địch, tất cả nòng súng đều chĩa thẳng vào y.
Tiếng còi cảnh sát vang lên, những chiếc xe cảnh sát chiếm kín con đường chính của tiểu khu. Trong vòng vây của các cảnh sát được trang bị vũ trang đầy đủ, hiện trường trở nên kỳ lạ.
Một nam tử toàn thân đẫm máu, ngậm điếu thuốc, chẳng hề bận tâm xung quanh, cứ thế ngước nhìn trời. Bên cạnh y là bốn người đang nằm la liệt trên đất, một tên đang gào thét cầu cứu, hai tên khác đã tỉnh nhưng không dám lên tiếng, rụt rè cuộn tròn trên mặt đất, nôn ra những chiếc răng lẫn máu. Còn một tên thì bất tỉnh nhân sự .
À, còn một đám người ăn mặc giống công nhan giận dữ đang vây quanh một nam tử vest bảnh bao. Nam tử này thì không bị thương, nhưng bộ vest đắt tiền của ông ta lại dính đầy nước mũi nước bọt.
Cảnh tượng này làm đội cảnh sát tới đầu tiên chột dạ, không dám manh động, nhấc điện thoại cấp báo, thế là hết đội cảnh sát này tới đội cảnh sát khác tới nơi. Trong tiếng quát trấn áp của cảnh sát, những khẩu súng đen ngòm chĩa vào, hiện trường được khống chế, người bị thương được đưa đi tới bệnh viện.
"Đi thôi, chúng ta nên rút rồi." Trong đám đông vây quanh, một người theo dõi mặc thường phục nói:
Người còn lại, cũng chính là người đã thua cuộc khi giao đấu với Đại Binh, vẫn đang ôm chặt lấy gò má. Cảnh tượng Đại Binh khập khiễng bước lên xe khiến hắn ta lạnh cả sống lưng, cái vẻ mặt y thoải mái cứ như là về nhà vậy. Nhìn bốn tên đồng bọn bị đưa đi, Đại Binh còn quay lại nhổ toẹt một bãi vào một trong số chúng.
Mãi đến khi người ta ngông nghênh bước lên xe, hắn mới hoàn hồn, giọng khó tin: "Tên đó đâu phải tội phạm kinh tế, rõ ràng là một kẻ vong mạng!"
"Thì người không nơi nương tựa, tất sẽ thành giặc cướp mà ... Bị dồn ép đến đường cùng, chẳng phải ai cũng trở nên liều mạng cả sao?" Người còn lại nói, liếc mắt về phía những người công nhân. Thái độ thù địch của họ không chỉ dành cho ông chủ Tôn quỵt nợ, mà còn cả với những cảnh sát vừa tới hiện trường:
"Phải rồi, mấy vụ huyết án do công nhân bị quỵt lương gây ra này là nhức đầu nhất." Người này buồn bã nói, trong những vụ việc như thế này, cảnh sát bị kẹp ở giữa là vai trò hết sức khó xử:
"Đi thôi, trong nhà bảo rút, cứ về đợi tin cái đã." Người mặc thường phục họ Cao không muốn tiếp tục chủ đề này nữa:
"Nhiệm vụ hẳn là kết thúc rồi nhỉ?" Người còn lại nói, theo kinh nghiệm của hắn, kết quả tốt nhất của sự việc này là bị phán phòng vệ quá mức, nhưng điều đó cũng phải chịu trách nhiệm hình sự. Hơn nữa những kẻ bị thương lại là chủ đầu tư và bọn cho vay nặng lãi, đều là loại có chỗ dựa ở cả hai giới hắc bạch. Một người đơn độc như thế này, e rằng không thể có kết cục tốt đẹp.
Người họ Cao không nói gì cả, có lẽ là hắn cũng ngầm thừa nhận kết cục này.
Đặng Yến chậm mất một bước, cô nhận được tin báo từ trại tạm giam, rồi lập tức đi thẳng đến tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ. Khi cô đến nơi thì đã là hơn một tiếng sau, hiện trường đã bị phong tỏa đang tiến hành công tác dọn dẹp cuối cùng. Hầu như toàn bộ nhân viên đồn công an Lạc Xuyên đã được điều động, đang chia nhóm tìm kiếm nhân chứng, xác minh lại toàn bộ quá trình vụ việc.
Dù người đã bị đưa đi, hiện trường vẫn còn kinh tâm động phách, vết máu kéo dài hơn mười mét, bắt đầu từ vị trí đỗ xe Audi. Tại những nơi được đánh dấu bằng vạch trắng, vỏ đạn, súng, dao rải rác vài chỗ. Đối với người vốn chỉ quen với công việc hậu cần như Đặng Yến, sự chấn động này là cực kỳ lớn. Cô không thể tưởng tượng nổi, làm sao một người nho nhã, lịch thiệp như Đại Binh lại có thể trở thành nhân vật chính của một vụ huyết án như vậy.
"Đồn trưởng Lý ... Đồn trưởng Lý ... Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?" Đặng Yến đuổi theo người của đồn công an Lạc Xuyên hỏi:
Vị đồn trưởng Lý muốn khóc không ra nước mắt, vỗ đùi than thở: "Cô hỏi tôi à? Chẳng phải là chuyện tốt do cái thằng não tàn đó gây ra sao? Tôi được báo là có vụ công nhân dùng bạo lực đòi tiền lương của chủ đầu tư, vậy mà giữa đường xuất hành thì thành huyết án luôn rồi. Cả phân cục và đội hình sự đều đã điều động... Trời ơi, cô có biết hiện trường thảm khốc đến mức nào không? Hai tên bị đánh đến biến dạng cả mặt, còn một tên bị khiêng đi mà vẫn chưa tỉnh lại. Tàn nhất nhất, cũng là thảm nhất, chính là tên tay bị đóng chặt vào kẽ gạch ... Tôi làm cảnh sát bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên gặp một vụ đánh nhau tàn bạo đến thế. Ài, rốt cuộc tên đó là loại người gì vậy?"
Đặng Yến nghe xong cũng trố cả mắt, không thể tin nổi, cô hỏi lại: "Không thể nào là một mình anh ta làm hết được chứ?"
"Đúng là một mình cậu ta làm hết đấy, bọn cho vay nặng lãi đen tối cỡ nào chứ, ai dám dây vào chúng... Thằng nhóc này thật sự lỳ lợm! Bị chém hai nhát vào chân và vai mà hoàn toàn chẳng bận tâm, ngậm thuốc đứng chờ cảnh sát đến." Vị đồn trưởng Lý ngạc nhiên nói, trong lời nói của ông, dường như có chút tán thưởng không lời dành cho hành động của người này:
Đặng Yến biết rằng trước khi vụ án được điều tra làm rõ thì sẽ có muôn vàn lời đồn đoán đủ kiểu, chắc chắn là loạn hết cả lên. Cô hỏi thẳng: "Người đâu rồi?"
"Ở bệnh viện chứ ở đâu được nữa, bị chém hai nhát là nhẹ nhất đấy... Con mẹ nó, còn có kẻ tàng trữ súng đạn nữa! Chiến dịch trấn áp súng đạn bạo lực bao nhiêu năm rồi mà trong nội thành vẫn còn giấu hàng! Ài , Đặng Yến..." Đồn trưởng Lý lẩm bẩm than phiền một câu, đến khi quay đầu lại, Đặng Yến đã xoay người bỏ chạy rồi:
Ông ta buồn bực, bằng vào những việc này thôi, e rằng ông ta sẽ bị truy cứu trách nhiệm của đồn trưởng. Ông ta vừa định hỏi thăm tình hình ở phân cục thì cô nàng kia đã chạy biến rồi.