Tiếng súng không khác gì sấm nổ giữa trời quang, khiến không ít người bàng hoàng, cuộc ác đấu kết thúc chỉ trong nháy mắt, hai người mặc thường phục đang theo dõi còn chưa kịp chạy xuống lầu thì đã nghe thấy tiếng súng, tim vọt tận cổ, chẳng kịp nghĩ gì thêm, dốc hết sức lao tới hiện trường.
Bọn họ mấy chục mét nữa mới tới nơi thì nhìn thấy Đại Binh khập khiễng bước tới, khắp mặt và ngực đầy những vệt máu ghê rợn. Y đi đến, dẫm một chân lên cổ tay của tên nổ súng đang nằm dưới đất. Tên đó dường như đang định nói lời hăm dọa, nhưng không ngờ lại có kẻ tàn độc hơn hắn nhiều.
Đại Binh nghiến chặt hàm răng trắng ởn, xoẹt một tiếng rút con dao găm ra khỏi chân mình. Phát ra tiếng kêu đau đớn không giống tiếng con người, hai mắt y long sòng sọc, vung tay, mũi dao chĩa thẳng xuống, đâm xuyên vào bàn tay của tên nổ súng, sau đó dẫm một chân lên cán dao.
Mũi dao xuyên thủng bàn tay và găm chặt xuống kẽ gạch.
"Á... Á... ! Cứu tôi với!" Tên đòi nợ kia gào thét đau đớn tột cùng, cơ thể hắn co giật như một con rắn bị đóng đinh vào chỗ hiểm.
Lúc này ông chủ Tôn chứng kiến toàn bộ sự việc kinh hoàng đó, định bỏ chạy nhưng không ngờ tên kia lại ngã vật ngay cửa xe, mắt trợn tròn, toàn thân quằn quại. Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, máu me dưới đất, ông ta không sao nhấc nổi chân lên.
Giữa hai chân ông ta, có thứ chất lỏng đang tí tách nhỏ xuống ...
Dưới ánh mặt trời trắng bệch thê lương, những vệt máu đỏ rực, chói mắt càng thêm nổi bật. Màu máu đó khiến Đại Binh đau đầu muốn vỡ tung, lúc này y vẫn đàng giằng co giữa hiện thực và ký ức.
Trong đầu óc hỗn loạn mơ hồ của y lúc này, hình như cũng là một cuộc đánh đập hội đồng như thế, trước mắt y là một nhóm người không rõ mặt, y bị đánh vào gáy, vào vai, vào bụng, chúng cười nói, chúng khinh bỉ ... Cảnh máu me và thảm khốc như thế đã từng xuất hiện trong cuộc sống trước đây của y... dường như cũng chính thế mà những cảnh tượng kinh hãi đến vậy khiến y cảm thấy quen thuộc.
Vừa rồi Đại Binh thậm chí không nhận thức được mình đang đánh những kẻ trước mắt hay là trong ký ức, nhận thức vẫn còn, y nhắm chặt mắt, lắc mạnh đầu, rồi mở mắt ra. Tức thì Đại Binh nhìn thấy khuôn mặt đau đớn van xin của tên vừa nổ súng, người duy nhất còn tỉnh táo. Ba gã còn lại đang nằm la liệt, đổ vật xuống những hình thù méo mó trên con đường chính của tiểu khu.
Bấy giờ Lô Cương mới định thần trở lại, hắn không ngờ kết cục lại thành ra như thế này, nhất thời không nói rõ được là tốt hay là xấu.
Dù sao cũng là người kinh qua sóng gió, coi như lăn lộn giang hồ rồi, Lô Cương cố gắng chống người đứng dậy, lưng đang còng bỗng thẳng lên, lau vệt máu trên miệng, nói: "Người anh em, tôi đây đã hại cậu rồi... Đợi tôi! Dù là ngục tù tối tăm hay âm tào địa phủ, hôm nay Lô Cương tôi sẽ đi cùng cậu!"
Hướng đi của hắn chính là khẩu súng đang nằm lăn lóc trên mặt đất. Sự khinh miệt, sỉ nhục, chà đạp mà hắn phải chịu đựng đã đánh thức nhiệt huyết trong giây phút này. Hắn không còn sợ hãi nữa, hoặc dù có sợ hãi cũng đã không còn đường lui nữa.
Còn ông chủ Tôn giờ mới biết thế nào là sợ. Ông ta khẩn trương quay đầu lại, nhưng phát hiện mình đã không còn đường thoát. Những người công nhân, những kẻ vừa rồi nhu nhược, bỏ trốn, đang từng bước từng bước bao vây ông ta.
Bát Hỷ nhặt con dao dính máu lên, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào ông chủ Tôn. Những người công nhân từng bị quỵt tiền, bị xua đuổi, bị đánh đập, bị giam giữ trước đây, tất cả ân oán mới cũ đều trỗi dậy trong khung cảnh nhuốm màu máu này.
Phịch! Ông chủ Tôn quỳ sụp xuống, gào thét: "Tôi trả tiền... Tôi trả tiền, hôm nay tôi sẽ trả hết... Xin đừng giết tôi, đừng giết tôi!"
"Phì!" Lô Cương lúc này chẳng thèm để ý tới ông chủ Lô, nhìn Đại Binh đang đè lên vết thương ở chân, toàn thân nhuốm máu, ánh mắt xót xa: "Người anh em, không sao chứ hả?"
"Chưa chết được đâu." Đại Binh đã hổi tỉnh khỏi ký ức, giơ ngón cái:" Anh không tệ."
"Có gì đâu, bị người ta ép cho như chó rồi, cùng đường làm người một lần thôi." Lô Cương nhổ bãi nước bọt dính máu:
" Đừng đụng vào nó, anh còn vướng bận, tôi thì không." Đại Binh vừa nói vừa nắm chặt cánh tay Lô Cương, không để hắn cầm khẩu súng lên. Y nghiêng đầu, khinh thường nói: "Hắn sợ vỡ mật rồi, không dám không trả tiền cho anh đâu... Nếu anh bị bắt vào tù, thì sẽ không thể hoàn thành tâm nguyện này được nữa."
"Người anh em, đây là chuyện của tôi..." Lô Cương muốn vùng tay thoát ra, nhưng Đại Binh đã nắm chặt không buông, lực mạnh đến mức vết thương trên vai rỉ máu.
Mặt Đại Binh lộ vẻ đau đớn khó coi hơn vài phần, lúc này y nhìn thấy những người công nhân đang sôi sục căm phẫn, dùng hết hơi sức gằn giọng quát lên: "Tất cả đứng im, bắt hắn trả tiền!"
"Vâng ... Vâng ... Được ạ, tôi sẽ trả tiền ngay, tôi sẽ sai người mang ..."
Ông chủ Tôn vội vàng móc điện thoại ra, nhưng tay run đến mức không thể bấm nổi số, càng không bấm được lại càng căng thẳng, bốp một tiếng, điện thoại rơi xuống đất. Ông ta sợ hãi liếc nhìn Đại Binh một cái, rồi vội vàng bò tới nhặt lên.
Lô Cương thở dài một tiếng, không còn ngoan cố nữa. Đại Binh buông hắn ra. Lô Cương xé áo, băng bó chặt vết thương trên chân cho Đại Binh. Đại Binh khẽ hỏi hắn: "Có thuốc lá không?"
"Ồ ... Có đây " Lô Cương lục túi, đưa cho Đại Binh một điếu rồi châm lửa:
Đại Binh rít một hơi, hoàn toàn không giống người không hút thuốc, mà ngược lại còn nhả khói một cách thuần thục, khác hẳn với thường ngày, ánh mắt hết sức phức tạp, y nhớ lại rất nhiều chuyện, nhưng lại không thể nhớ rõ... Nhưng y thấy mình có lẽ là một người xấu, vì rõ ràng chuyện như thế này hình như không phải là lần đầu tiên y làm.
"Nếu hôm nay hắn trả tiền, tôi coi như hoàn thành tâm nguyện ... Còn nếu hắn không trả, tôi sẽ tiêu diệt cả nhà hắn, cùng lắm thì đầu thai kiếp khác ... Kiếp sau, chúng ta làm huynh đệ kết nghĩa!" Lô Cương rõ ràng cảm xúc vẫn còn rất mạnh, vừa nói vừa rơi nước mắt, hắn vẫn không quên cởi áo ra, đè lên vết thương trên vai Đại Binh:
Qua làn khói thuốc bốc lên trước mặt, Đại Binh cảm giác tựa hồ bên tai văng vẳng điệu dân ca thôn dã mà họ cùng nhau cất lên, mùi thơm thoang thoảng của một tô canh thập cẩm nóng hổi, cùng với sức nặng của những đồng tiền lẻ mang theo mùi mồ hôi trong lòng bàn tay.
Những ngày tháng đó chỉ sợ không còn nữa rồi.