Hai tuần sau, trước kỳ nghỉ mùng 1 tháng 5, nhiệt độ dễ chịu, giao mùa xuân hạ, hoa đỏ liễu xanh, cảnh sắc như thơ, con người cũng bừng bừng sức sống, đường phố hàng quán san sát người qua lại tấp nập.
Một chiếc xe cảnh sát phải chạy lòng vòng quanh bên ngoài bệnh viện số một thành phố hơn mười phút mới tìm được chỗ đỗ, đây cũng là thời điểm dễ mắc bệnh, thi thoảng có vài ngày trời trở lạnh, nhiệt độ hôm trước hôm sau chênh mười mấy độ, người có sức đề kháng kém rất dễ mắc bệnh. Sau khi đỗ xe xong, hai người một nam một nữ mặc cảnh phục vội vã xuống xe, đi thẳng về phía tòa nhà khoa nội trú bệnh viện.
Nam cảnh sát tuổi trên dưới ba mươi, đi ra từ ghế phụ lái còn vươn mình một cái, bộ dạng không có tinh thần cho lắm. Nữ cảnh sát mới trên hai mươi, cho dù tóc búi cao gọn gàng, thẳng lưng ưỡn ngực, làm ra vẻ nghiêm túc, nhưng gò má còn mang chút bầu bĩnh, đôi mắt sáng ngây thơ chẳng làm cô có chút sức uy hiếp nào, ngược lại còn khiến mấy nam nhân dù bước chân vội vã trong bệnh viện cũng phải ngoái đầu lại nhìn thêm một cái, đúng là mỹ nhân, lại còn mặc đồng phục cảnh sát, đủ dụ hoặc.
Trong hồ sơ điện tử được sắp xếp theo thời gian, nữ cảnh sát lướt nhanh trên điện thoại vài lần, rồi nghi hoặc hỏi: "Sao vụ án kiểu này lại bị đẩy lên phân cục thế? Về lý thuyết thì cũng không khó lắm mà. Trình độ tìm người của cảnh sát hình sự chẳng phải cao hơn chúng ta sao? Ngay cả đồn công an cũng làm tốt hơn chúng ta mà."
Hầu hết các trường hợp phân cục công an chịu trách nhiệm đảm bảo thông suốt các chính lệnh. Các vụ án cụ thể sẽ do đội trị an, đồn cảnh sát và đội cảnh sát hình sự phụ trách. Những vụ án dạng nghi vấn như thế này, cùng lắm cũng chỉ ở mức độ xử lý của đồn cảnh sát mà thôi.
Nam cảnh cảnh sát vừa đi vừa đáp mà không quay đầu lại, giọng uể oải buồn trán: "Đùn đẩy trách nhiệm thôi, vụ án do 110 tiếp nhận, chuyển cho đồn công an Trần Câu ở ngoại thành. Lúc đầu tưởng là án mạng, nên chuyển thẳng cho trung đội hình cảnh số 2... Ài, cuối cùng thì tên này được bệnh viện cứu sống. Đội hình cảnh tra đi tra lại không tìm thấy hồ sơ vụ án nào ở địa phương hay các huyện lân cận. Nạn nhân này cũng không có trong tên trong kho thông tin tội phạm và truy nã, thế là lại chuyển về phân cục... Đấy, không ai nhận, đành chuyển cho khoa thất điều của chúng ta."
Nữ cảnh sát bật cười, cái gọi là "khoa thất điều" thực chất là một đơn vị được thành lập theo chính sách địa phương, tên đầy đủ là "Khoa Điều tra nhân khẩu thất tung". Đơn vị này được lập ra để đối phó với tình trạng người mất tích ngày càng gia tăng ở nhiều nơi trong những năm gần đây. Nhân sự không nhiều, nhiệm vụ chính là kết nối các thông tin từ lực lượng cảnh sát với thông tin từ các cơ quan bảo hiểm xã hội, ngân hàng, y tế và các nguồn khác.
"Vậy mà cũng không tới mức suốt nửa tháng mà không có chút tin tức gì chứ?" Nữ cảnh sát tỏ vẻ khó hiểu:
"Cô bảo không khó à? Ha ha." Viên cảnh sát nam bật cười, giọng điệu bề trên chỉ dạy: "Cả nước có hơn ngàn vạn người không có giấy tờ, đó là chưa kể những người có thông tin cá nhân không đầy đủ... Nếu là một vụ án thì dễ xử lý, nhưng nếu là một sự cố ngẫu nhiên thì không hề đơn giản. Ví dụ như vụ chúng ta xử lý năm ngoái, một công nhân bị tai nạn xe, công trường thì nghĩ anh ta đi làm chỗ khác, gia đình thì nghĩ anh ta vẫn đang đi làm. Khổ nỗi lúc gặp chuyện, trên người anh ta lại không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào. Cứ thế nằm ở nhà xác bệnh viện suốt nửa năm, cuối cùng đến tiền phí gửi xác cũng chẳng ai chi trả ... Khó xử lý nhất chính là những người lao động tự do như thế này đấy."
Nam cảnh sát nam bước đi vội vã, còn nữ cảnh sát thì khựng lại, dường như bắt đầu thấm thía những khó khăn của nghề này. Không phải là họ không làm gì, mà là có những việc rất khó để làm. Ví dụ như vụ án trước mắt, một người trần truồng trôi lên từ dòng sông, nửa tháng trôi qua mà không có vụ án hay hồ sơ người mất tích nào liên quan. Vậy thì biết bắt đầu từ đâu đây?
Hai người lên đến tầng bốn, gõ cửa văn phòng ghi "Bác sĩ chủ trì phòng 2". Có tiếng đáp lại, họ bước vào. Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng nhiệt tình ra đón. Hai người đưa danh thiếp, nam cảnh sát nam tên là Cao Văn Xương, nữ cảnh sát tên Đặng Yến. Bác sĩ nhìn qua rồi hơi ngạc nhiên hỏi: "Lần trước... hình như không phải là hai đồng chí phải không?"
"Đội hình cảnh đã chuyển vụ này cho chúng tôi rồi, giờ phòng thất điều chúng tôi chịu trách nhiệm," Cảnh sát Cao ngồi xuống:
Bác sĩ Ngô Hải Minh cầm cốc rót nước, hai người lịch sự nhận lấy. Bác sĩ Ngô đã nóng lòng hỏi ngay: "Vậy đã có tin tức gì chưa?"
"Đó cũng chính là mục đích tôi tới đây, câu hỏi của tôi," Cao Văn Xương lấy làm lạ, sao hắn cảm giác bác sĩ này còn sốt ruột hơn họ vậy:
"Chà, xem ra là chưa có tin tức gì rồi. Cảnh sát Cao, các anh phải đưa ra một phương án chứ. Nếu nợ tiền phí nhà xác thì có thể từ từ, nhưng người sống sờ sờ ra đó thì sao? Lỡ có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?" Bác sĩ Ngô tỏ vẻ khó xử nói:
"Chuyện đó cứ tạm gác lại đã, chúng tôi cần tìm hiểu chi tiết tình trạng của bệnh nhân, xác định xem có liên quan đến vụ án hình sự nào không... Tôi còn đang muốn hỏi các vị đây, hắn đã lại nửa tháng rồi mà vẫn chưa thể cung cấp được chút thông tin nào sao?" Cao Văn Xương là cảnh sát kinh nghiệm rồi, khéo léo lảng sang chuyện khác, không muốn dính tới rắc rối:
"Tôi nói này đồng chí cảnh sát, tôi đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi. Anh ta đúng là bị mất trí nhớ do chấn thương, chuyện này không thể giả được..."
Bác sĩ Ngô hiểu rõ thói quen của đám cảnh sát này, biết rằng nếu không nói đi nói lại vài lần thì họ sẽ không bỏ cuộc. Ông xếp vài tấm phim CT lên đèn chiếu, chỉ vào một điểm ảnh tối rồi giải thích: "... Chỗ này là khu hải mã của não bộ, trí nhớ ngắn hạn trong cuộc sống hàng ngày đều được lưu trữ ở khu hải mã... Còn đây là hạch hạnh nhân, nằm ở phần giữa phía sau của thùy thái dương, ngay phía dưới khu hải mã. Nó có mối liên hệ tương tác hai chiều với ổ mắt, vùng vách, vùng không tên, khu hải mã. Vết bầm của bệnh nhân này nằm chính giữa khu hải mã và hạch hạnh nhân. Mặc dù chúng tôi đã lấy ra cục máu đông, nhưng mạng lưới dây thần kinh ở đây bị chèn ép nghiêm trọng, gây ra vấn đề, ngăn cách sự truyền dẫn giữa khu hải mã và hạch hạnh nhân... Đó là lý do anh ta bị mất trí nhớ sau khi tỉnh lại."
(*) Thất điều còn có ý là mất cân bằng, ví dụ mất cân bằng dinh dưỡng, nội tiết.