Rắc ... Một tấm.
Rắc ... Lại thêm một tấm nữa.
Điện thoại được kết nối với ống nhòm có độ phóng đại cao, ống kính được che bằng một tấm rèm, từ đó có được hình ảnh rõ nét. Trong hình Đại Binh đang chỉ huy một nhóm công nhân làm việc, người lãnh đạo này rất có trách nhiệm, trong khi người khác chỉ vác hai thùng thì y vác bốn thùng một lúc. Cảnh tượng làm việc diễn ra rất sôi nổi, chỉ trong mười lăm phút, toàn bộ nửa xe gạch lát sàn đã được chuyển vào trong tòa nhà.
Sau đó người biến mất.
9 giờ 40 phút sáng ngày 23 tháng 5, cái mát mẻ buổi sáng dần bị ánh nắng chói chang xua tan, trời oi nóng, theo dự báo thời tiết nói, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay có thể đạt tới 29 độ C .
Người theo dõi đã thêm thẻ thời gian vào hình ảnh, sau đó gửi thông tin hình ảnh về qua điện thoại. Sau khi hoàn thành những việc đó, hắn lại đưa mắt vào ống kính viễn vọng, nhìn tiểu khu có chút vắng vẻ vào buổi sáng rồi tạm thời thả lỏng.
Đây chính là hai người mặc thường phục xuất hiện ở phân cục, cũng là người đi cùng Đặng Yến tối hôm đó. Thân phận và nhiệm vụ của họ đều được giữ bí mật. Ngay cả phân cục cũng không thể biết họ làm gì, cùng lắm chỉ biết đây là nhiệm vụ do sở tỉnh trực tiếp điều phối và phái xuống, cả phần cục chỉ có phân cục trưởng và Đặng Yến tiếp xúc với họ.
Mục tiêu của họ chính là người bị mất trí nhớ ... Đại Binh.
"Này, đến lượt cậu rồi." Người kia ngồi xuống, tiện tay lấy một chai nước vặn nắp. Thời tiết tháng năm còn chưa phải là quá nóng, nhưng chui rúc vào cái phòng kiểm tra điện chật hẹp trên tầng thượng này không phải là chuyện hay ho gì.
Người kia uể oải đứng dậy, mắt nhìn vào ống kính một lúc, không phát hiện ra điều gì, hắn liền bật chế độ quay tự động, rồi ghé mắt vào tấm rèm nhìn vào tiểu khu, miệng thì lẩm bẩm: "Đây là lần đầu tiên tôi gặp trường hợp này đấy. Mất tích, mất liên lạc, xác chết bị dìm dưới nước, giấu trong khối xi măng, chuyện gì tôi cũng không ngạc nhiên. Chỉ lần này là tôi vắt óc cũng không nghĩ ra nổi ... Đi đâu không đi, lại chui vào đây làm công nhân, cậu xem kìa, y lại còn làm ăn rất ngon nghẻ nữa chứ."
"Chẳng phải bác sĩ đã nói rồi sao, ký ức của y đã trống rỗng... Người đầu tiên cứu y lên chính là công nhân, thế nên cũng giống như gà con mới nở, mở mắt thấy ổ nào thì thành con của ổ đó thôi. Hôm qua y còn gọi điện cho Đặng Yến, muốn giải quyết vấn đề nợ lương của công nhân ở đây nữa đấy." Người kia nói rồi bật cười, hắn cũng tin rằng người này thật sự bị não tàn rồi. Vấn đề đó là cảnh sát có thể giải quyết được hay sao?
"Nhưng chúng ta lại hoàn toàn mù mờ... Ê này cậu nói xem, cái chuyện mất trí nhớ này, về mặt trách nhiệm hình sự và dân sự, có thuộc phạm vi không thể xác định không?" Người này tò mò hỏi:
"Chắc chắn là có rồi, mang thai còn tính cơ mà." Người còn lại hậm hực nói:
"Vậy vụ án công ty Hâm Chúng e là khó giải quyết rồi. Mất trí nhớ thế này, con mẹ nó lại được miễn trách nhiệm... Tôi nói thằng này có phải là cố ý không vậy... Mà cũng không giống, xem tài liệu do thành phố Lạc Ninh cung cấp thì đây hẳn là một vụ tấn công, nhưng vụ tấn công này cũng có điểm đáng ngờ, giết sạch không phải tốt hơn sao, xong hết mọi chuyện?" Người đang quan sát phân tích:
" Tôi cho rằng... hẳn là bịt đầu mối, chỉ là thất bại thôi. Nếu biết y đang ở trong ổ công nhân, chắc chắn vẫn sẽ có người đến để thủ tiêu y." Người uống nước đáp, có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến cho bọn họ phải theo dõi hai tư trên bảy:
"Vậy chúng ta... cứ thế tiêu hao thời gian như này sao? Tình hình hiện tại cũng chẳng khác gì đã bị thủ tiêu rồi. Dù là đối với ai, giá trị của mục tiêu này cơ bản là không còn nữa." Người quan sát đánh giá, đã theo dõi mấy ngày trời, chẳng phát hiện ra gì, cùng lắm chỉ thấy thêm vài gương mặt công nhân xa lạ:
"Cũng chưa chắc, biết đâu y có thể nhớ lại điều gì đó, nhưng phải trở về hoàn cảnh quen thuộc... Vấn đề hiện tại là làm thế nào để đồng bọn của y phát hiện ra y đang ở đây, hơn nữa không thể do cảnh sát địa phương đưa về. Đồng thời không thể để đồng bọn biết y bị mất trí nhớ, nếu không y vẫn sẽ là một con cờ bị vứt bỏ. Phía trên đang tìm cách đây." Người uống nước thong thả nói:
"Xì ... Nhưng sự khác biệt về tầng lớp này quá lớn, cứ như trời với đất vậy, lại còn phải tạo ra một cái lỗ hổng lớn... Cậu đã xem ảnh trước đây của y chưa? Cả người như thay đổi hoàn toàn, không phải là một người nữa rồi." Người đang quan sát lại nhìn thấy Đại Binh đi ra từ trong ống kính. Tóc ngắn áo cũ, quần rằn ri bẩn thỉu, khiến hắn không khỏi cảm thán. Người kia cầm điện thoại lật xem, đó là bức ảnh một nam nhân bước xuống xe, một chiếc Cadillac bóng loáng, có người đang đỡ nóc xe, một nam nhân mặc vest, đeo kính râm đang cúi người bước ra khỏi xe.
Cả hai người trông hoàn toàn khác nhau, nhưng lại là cùng một người... Đại Binh!
"Con người quả là đi theo hoàn cảnh mà sống, tôi đoán nếu vứt y vào vùng núi hẻo lánh, giờ y đã học được cách gánh phân trồng trọt rồi... Ha ha."
Người này vừa nói, cả hai người đều cười, trong tiếng cười có vị chát chát. Chuyện này không có gì đáng cười cả, mà ngày càng trở nên rắc rối hơn...
"Tam Đản... sao lại ngồi ở đây hút thuốc thế? Nói với cậu bao nhiêu lần rồi, có hại cho sức khỏe, chẳng khác gì tự sát đâu."
Đại Binh chạy ra, túm cổ Tam Đản đang trốn ở góc nhà hút thuốc, thằng này còn trẻ vậy đã chuyên làm biếng, giao việc cho hắn mà không để mắt tới là hắn trốn đi chơi.
Bất kể chui rúc vào xó xỉnh nào để lười biếng, hắn đều bị Đại Binh tóm được, mũi còn thính hơn cả chó. Tam Đản khổ không sao kể siết nói: "Đại Binh, tôi vừa mới kịp thở một hơi, điếu thuốc vừa châm lên là anh đến rồi... Anh là chuột hay sao thế, sao tôi trốn chỗ nào cậu cũng tìm thấy vậy?"
"Thế thì chứng tỏ cậu cũng là một con chuột thôi, dễ tìm thấy thế cơ mà. Thực sự đừng có mà lười biếng nữa, làm không nổi thì gọi tôi, công việc đang ngập đầu đây này." Đại Binh vừa nói vừa cười, nhờ có y làm gương, mấy người bên dưới cũng không dám lười biếng thật:
Rít gấp liền hai hơi, Tam Đản quay lại công trường. Cái việc trộn xi măng với nước đó quả thực không hề nhẹ nhàng, khiến thằng nhóc này đi đứng cũng lảo đảo.