Chương 014: Ân tình bữa cơm. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:40:49

Tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ, bóng tối đang dần buông xuống, vậy mà thật là lạ, nơi này lại có vẻ còn tấp nập hơn cả ban ngày, ra vào toàn xe đắt tiền, đi lại đều là tuấn nam mỹ nữ, nhìn hết sức dưỡng nhãn. Ngày hôm đó bữa tối của đám công nhân là bánh màn thầu ăn kèm với một nồi canh hầm thập cẩm lớn gồm khoai tây, bắp cải, rong biển và đậu phụ. Bếp ăn của công nhân không cầu kỳ, cứ mỗi người một chiếc bánh màn thầu to, cắm một đôi đũa vào, múc một bát lớn thức ăn, cứ thế kiếm một cái góc tường nào đó rồi ngồi bệt xuống đất, chẳng cần để ý cái gì khác, cốt là ăn thỏa thích tới no thôi. Bát Hỷ thò đầu ra, lỗ mũi phập phồng, hít hà mùi thơm từ nồi canh, vẻ mặt hết sức tận hưởng. Tận hưởng chưa đủ, hắn đưa ngón tay nhón lấy một miếng mỡ có cả bì trong nồi, nhai nhóp nhép, ăn ngon lành. Đầu bếp Bảo Đường, một ông bác tuổi trên 50, làm đầu bếp mà lại gày gò như ông ta cũng hiếm có, khắc khổ như nạn dân, cả ngày đeo cái tạp dề dơ hầy, không biết bao năm chưa giặt. Bảo Đường là người cùng thôn với Bát Hỷ, múc thêm cho hắn mấy miếng thịt mỡ nữa, thoải mái nói: "Ăn nhiều vào nhé, trên bệ cửa sổ có ớt đấy, tôi chuyên môn chao riêng cho cậu đấy." "Tốt quá, không có ớt, ăn cứ nhạt miệng thế nào ấy." Nghe vậy, Bát Hỷ đi tìm hũ ớt lớn, múc một thìa đầy ắp, vừa ăn vừa đi ra ngoài. Hắn ngồi xổm cùng các công nhân, vừa ăn vừa ba hoa khoác lác, hưởng thụ khoảng thời gian thoải mái nhất trong ngày. Nơi này là một viện tử, xung quanh quây lại bằng đủ thứ sắt thép tấm lợp xây dựng, dù có méo mó bừa bộn một chút, coi như tạo thành cái viện tử, mấy căn nhà bằng tôn, là nơi ở chính mấy công nhân bọn họ. Lúc này trong sân tụ tập hơn hai mươi người, đủ loại giọng trời nam đất bắc, trong đó mười mấy người tụ tập gần nhau hơn một chút, khẩu âm đồng nhất, chính là đám Bát Hỷ, bọn họ vốn là người cùng thôn. Bát Hỷ mới ăn được nửa cái bánh màn thầu, chưa ăn được mấy miếng thức ăn, câu chuyện cười giữa bữa ăn vừa nói đến việc Mã quả phụ trong thôn rốt cuộc đã "xử" bao nhiêu đàn ông thì có chuyện. Tam Đản trở về muộn, co cẳng chạy thục mạng, vừa chạy vừa thở hổn hển gọi: "Bát Hỷ... Bát Hỷ... Đến rồi... đến rồi..." "Cái gì đến, ông chủ tới phát tiền lương à?" Bát Hỷ hí hửng hỏi: "Không, không phải, mà cái tên não tàn đó lại quay lại rồi." Tam Đản hai tay chống đầu gối thở dốc, tiện chân đá hờ đuổi con gà do Bảo Đường nuôi ra, ném chiếc xẻng trộn vữa xuống, lấy chậu nước tạt vào người để rửa sạch lớp vữa dính đầy bàn tay cánh tay. Hắn vừa rửa vừa nói: "Đang ngồi xổm ở cổng, chui vào phía sau bậc cửa. Làm tôi hết cả hồn." "Thế quản đốc đâu rồi?" Tiểu Lâm hỏi, chuyện này bọn họ không thể tự quyết được, nhưng nghe nói tên não tàn đó đáng giá bốn trăm tệ, nên cũng đáng để bàn bạc một chút: Tam Đản nói Cửu Quý đã đi ăn cơm ở nhà chị gái, đãi ngộ của quản đốc thì đương nhiên phải tốt hơn một chút so với anh em lao động trải chiếu ngủ dưới đất bọn họ rồi. Mọi người đang bàn bạc, người không hiểu chuyện gì hỏi người khác, không ngờ Bát Hỷ lại trầm ngâm đứng dậy, sau đó chẳng nói chẳng rằng đi về phía cửa. "Bát Hỷ, thằng đó đầu óc có vấn đề, cẩn thận kẻo bị đánh đấy." Một người công nhân nhắc nhở, hắn là người hôm nay tham gia lừa Đại Binh: "Đến một con chó được cứu còn biết vẫy đuôi, hay dở gì thằng đó cũng là con người. Tôi là ân nhân cứu mạng của y đấy." Bát Hỷ nói một cách dứt khoát, rồi đi thẳng về hướng mà Tam Đản đã chỉ: "Để tôi đi theo cậu, dù sao nơi này là địa bàn của chúng ta, sợ gì." Tiểu Lâm đặt bát xuống dợm đứng dậy, giọng điệu có chút tức giận: "Thôi, thôi, cậu đi theo làm gì, chỉ dễ hỏng việc, để Bát Hỷ xử lý đi, không sao ..." Đầu bếp Bảo Đường xua tay ngăn cản, xem ra rất tin tưởng vào Bát Hỷ: Hầu hết các căn nhà ở đây đều đã được bàn giao chìa khóa, các công trình chính, phụ trợ và tiện ích đi kèm đã hoàn thành từ lâu. Một nhóm nhỏ công nhân ở lại, cùng lắm chỉ phụ trách vài việc sửa chữa nhỏ, tiện thể chờ đợi số tiền công còn nợ. Trên đường đi không thiếu các đội trang trí nội thất, xe cộ chở vật liệu, các chủ nhà đến giám sát việc sửa chữa, họ ra vào tấp nập trong tiểu khu xa hoa này. Một bên cổng tòa nhà, ngay sát lề đường sau cột trụ lớn, Bát Hỷ từ xa đã nhìn thấy tên Đại Binh não tàn kia. Dưới ánh sáng tờ mờ của đèn đường, hắn thấy người này đi chân đất, áo quần rách rưới, trên cánh tay còn có vết máu, trông như vừa chạy trốn đến đây, còn thảm hơn ban ngày. Có lẽ vì sợ bị người khác nhìn thấy, cứ thấy người là lại trốn vào trong bóng râm của bụi hoa. Người đó cúi gằm mặt, đầu gối lên cằm, ngồi có ro ở đó trong cảnh nhá nhem tối. Bát Hỷ có chút chạnh lòng, đến cả một con chó hoang cũng không cần phải như thế. "Này ..." Bát Hỷ cách vài bước lên tiếng gọi: Đại Binh nghe thấy tiếng gọi nghiêng đầu sang nhìn, chỉ có mí mắt hơn nhướng lên nhìn một cái rồi hạ xuống, không lên tiếng, trông hết sức sa sút. "Sao anh lại quay về đây thế?" Bát Hỷ từ từ tiến lại gần một bước, nói chuyện coi như ôn hòa: "Lũ lừa đảo, các người thông đồng với bác sĩ lừa tôi." Đại Binh nói một cách yếu ớt, trong giọng nói tựa hồ có chút gì đó nghẹn lại: "Ài, để tôi nói cho anh biết vậy, chuyện là thế này, ngày hôm đó tôi với đội trưởng ra bãi cát, không may phát hiện ra anh nằm trong gầu máy xúc. Biết không hả, bác sĩ nói rồi, chỉ chậm nửa tiếng thôi là đời này anh ... à... Đi gặp Diêm Vương gia, biết nghĩa là gì không? Là toi đời rồi đấy. Tôi là ân nhân cứu mạng của anh đấy." Bát Hỷ kể lại đại khái tình hình ngày hôm đó, chuyện đáng lẽ không nên để biến thành thế này, kỳ thực lúc đầu hắn không định lừa Đại Binh làm gì, nhưng Nhậm Cửu Quý cứ không chịu bỏ qua: "Vậy tại sao anh lại lừa tôi?" Đại Binh không thèm cảm kích, giờ y cũng không phân biệt được thật giả: (*) Môn đôn: Bây giờ thứ này ít thấy rồi, nhưng công trình cổ hai bên cửa thường có cột trụ thường làm bằng đá trấn ở đó. Giống thú đá đặt hai bên cửa ấy, nhưng cái này đặt sát cửa hơn.