" Cái này, cái này... tôi cũng không biết phải làm sao. Ông ta thực sự đang nợ tiền công của chúng tôi. Phần sửa chữa cơ bản, lát đường nội khu và dọn dẹp rác thải xây dựng đều là do chúng tôi làm hết." Bát Hỷ tỏ vẻ khó xử, mồm mép thường ngày biến đâu mất hết:
"Trên có quốc pháp, dưới có biện pháp, chứ không thể đòi tiền kiểu này được! Ông chủ Tôn đang dẫn lãnh đạo ngân hàng đến xem nhà, các người quậy phá thế này thì hỏng hết cả rồi... Sao nào? Vẫn còn mong người ta thanh toán tiền công cho các người à?" Lãnh đạo ban quản lý gào lên, hỏng chuyện rồi, dù ông ta giờ khuyên bảo được đám công nhân này thì hậu quả cũng phát sinh rồi, ông chủ Tôn nhất định không tha ông ta, tất cả tại lũ khốn không biết điều này:
"Dù gì chúng tôi cũng là chủ nợ, sao lại bị đối xử tệ bạc thế này? Tôi cũng hết cách rồi... Anh Lô đã gần như táng gia bại sản, bị dồn đến bước đường này mà chưa giết người phóng hỏa đã là may lắm rồi... Này, Đại Binh, Đại Binh... anh đừng lên đó!" Bát Hỷ đang nói dở thì thấy Đại Binh hằm hằm xông tới, sợ quá vội ôm chặt lấy y, không cho y đến gần chiếc xe:
Người ban quản lý thực sự không kéo nổi Lô Cương đang liều mạng ôm bánh xe, đành quay sang gào mắng Cửu Quý: "Nhậm Cửu Quý! Kéo anh rể mày đi! Trông thế này còn ra thể thống gì nữa? Tao nói cho mày biết, kéo đi, coi như không có chuyện gì... Nếu còn làm ầm ĩ nữa, tất cả chúng mày cút hết, không đứa nào được ở lại!"
" Các người cũng ức hiếp người ta quá ưm..."
Đại Binh vừa mở miệng đã bị Bát Hỷ ở đâu xông tới bịt miệng lại. Bát Hỷ cắn chặt rang thì thầm nói: "Đừng gây thêm rối nữa! Đây là chuyện kẻ cùng đường ép Diêm Vương, không phải chuyện mà người sống nên can thiệp vào được."
"Vậy thì phải làm sao?" Đại Binh hai mắt đã đỏ ngầu, cảnh tượng trước mắt cực kỳ kích thích thần kinh của y, khiến y gần như mất kiểm soát:
"Chẳng làm gì được đâu ... càng làm càng tệ ..." Bát Hỷ khịt mạnh một cái, hít vào, môi mím chặt kìm nén, gương mặt hiếm lúc nào không cợt nhả, không nói linh tinh:
Nhìn xung quanh một vòng, những công nhân khác cũng không khá hơn, có người đã ứa nước mắt, hai nắm đấm siết chặt tới run lên, nhưng chỉ biết cắn răng đứng đó ... Không phải họ hèn nhát, mà như Bát Hỷ đã nói, bọn họ chỉ có thể khiến tình hình tệ hơn, những người như bọn họ không chịu nổi biến cố dù là nhỏ nhất ...
Tim Đại Binh thắt lại, còn khó chịu hơn cả bị dao cắt, lúc này đây y như đồng cảm được với nỗi khổ của những người công nhân từ quê lên này. Họ đã phải chịu đựng những cay đắng mà không ai đáng phải chịu, nhưng rốt cuộc, vẫn không có ai xem họ là con người.
Nhìn Nhậm Cửu Quý bình thường luôn giáo hoạt, giờ đây cũng phải vừa khóc lóc thảm thiết cầu xin anh rể, rồi lại quay sang cầu xin ban quản lý. Một bên là tiền công bị nợ, một bên là chén cơm vừa mới tìm được, quả thực không thể vẹn cả đôi đường. Dù chọn bên nào, cũng khiến hắn không thể ngẩng mặt lên được.
Nhân viên ban quản lý kia vẫn giữ vẻ khách sáo, lại ngồi xuống nói chuyện với Lô Cương. Đại Binh đã định xông lên mấy lần, nhưng đều bị Bát Hỷ kéo ghì lại không buông.
Đúng lúc này, lại có thêm một chiếc xe nữa đi tới, phanh kít ngay sát đầu chiếc Audi. Nhân viên ban quản lý vừa định chặn lại, thì một người đã giơ ra một tờ giấy nợ photocopy, lớn tiếng nói: "Tránh ra, chúng tôi đi tìm chủ nợ, người không liên quan thì đừng gây chuyện!"
Năm người hung hãn bước xuống xe, đều cắt đầu cua ôm sát để lộ da đầu, hai người mặc áo ba lỗ, để lộ hình xăm trên cánh tay. Kiểu hóa trang như thể sợ người khác không biết mình là xã hội đen này chính là đội hình đòi nợ tiêu chuẩn.
Hai người tiến về phía chủ nợ, một người đứng ngay cửa xe, hai người còn lại cảnh giác. Đám công nhân vừa định nhúc nhích, hai tên xăm trổ liền xoẹt một tiếng rút ra con dao phay dài một thước, mặt mũi dữ tợn gào lên: "Thằng chó nào dám động, chém chết mẹ thằng đó... Mày muốn hả? Mày muốn... Hay là mày... Lùi lại!"
Bạo lực là phương thức trực tiếp và mạnh mẽ nhất. Những người bên Ban quản lý ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Đám đông dân cư hiếu kỳ vội mở cửa tòa nhà rồi chuồn đi. Những công nhân nhát gan thì rụt đầu rụt cổ, thoáng cái đã chạy xa tít tắp.
"Mày ... Á à, ngông quá nhỉ?" Một tên đòi nợ rống lớn:
Mũi dao sáng loáng chĩa thẳng vào Đại Binh. Lưỡi dao sắc bén đó, dưới ánh nắng mặt trời, lóe lên một vệt sáng chói lòa, giống như chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức. Những ký ức đã bị lãng quên bỗng ùn ùn kéo đến, đó là khung cảnh tàn khốc, rất nhiều khuôn mặt dữ tợn, là một nam tử mặt mày hung hãn đã đấm ngã y hết lần này đến lần khác, rồi giẫm lên mặt y. Cái vẻ mặt nhạo báng độc ác và tàn bạo đó, giống như một lưỡi dao sắc, đâm thẳng vào dây thần kinh của Đại Binh.
Toàn thân Đại Binh run rẩy, những ký ức đang ùa về khiến y không rét mà run. Bát Hỷ vội kéo y lùi lại phía sau.
Biểu cảm của Đại Binh bị hiểu lầm là khẩn trương và sợ hãi. Hai tên xăm trổ ngông nghênh vác dao lên vai, không thèm để ý nữa. Lúc này, hai người đòi nợ đã cúi xuống trước đầu xe, vừa nhìn thấy Nhậm Cửu Quý, tên cầm đầu khẽ nói một tiếng: "Cút!"
Đôi mắt của người kia toát ra khí tức nguy hiểm, ánh nhìn độc địa như ong chích, hắn còn dắt một vật đen sì ở thắt lưng. Quá sợ hãi, Nhậm Cửu Quý ngã bệt xuống đất, vội vàng lùi lại phía sau.
Hai tên đòi nợ nhìn Lô Cương, tên cầm đầu nói: "Lô Cương, mày chơi liều thật đấy nhỉ, ly hôn rồi, vợ con cũng gửi đi nơi khác rồi... Giờ tính giở trò quỵt nợ bọn tao hả?"
"Mày đúng là biết lẩn trốn, lão tử đến rình mấy lần rồi mà vẫn không phát hiện ra thằng con cháu mày lại trốn trong tiểu khu này." Người còn lại đầy vẻ bực tức nói, rồi vẫy tay: "Ra đây đi! Tiền lãi đã nợ hai tháng rồi, tính giở trò phá chén cơm của bọn tao hả?"
"Các anh em, tôi cũng đã bị dồn vào đường cùng rồi... Nếu tôi không đòi được nợ về, tôi cũng hết cách. Xe cộ tôi đã thế chấp cho các anh rồi, tiền lãi cũng trả mười mấy vạn rồi..." Giọng Lô Cương khàn đặc vang lên dưới gầm xe:
"Đúng, nhưng vốn thì mày còn chưa trả được đồng nào đâu." Một thằng đòi nợ nói:
"Chưa đến mức đường cùng đâu, nhà cửa chẳng phải vẫn còn đó sao? Tao không tin vợ mày không cứu mày, còn bày đặt giả vờ ly hôn." Tên còn lại từ từ đeo găng tay thép vào, rồi lớn tiếng quát: "Ra đây! Đi với bọn tao!"