Chương 034: Cá vượt long môn. (2)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:00:10

Cao Văn Xương rời bàn phím, đan hai tay vào nhau đẩy lên trời làm động tác duỗi mình, đột nhiên nói:"Cô nên suy nghĩ ngược lại xem." Đặng Yến nhíu mày:"Nghĩ như thế nào?" "Sherlock Holmes đã nói, sau khi đã loại bỏ hết những điều không thể, thì bất cứ điều gì còn lại, dù có vẻ khó tin đến đâu cũng chính là sự thật ... Vì không có cách nào tìm thấy anh ta, vậy tôi nghĩ có lẽ có một cách khả thi nhất..." "Cách gì?" "Có khi nào anh ta cũng là một nghi phạm đang lẩn trốn... một loại vụ án chưa làm rõ hoặc chưa được liệt vào danh sách truy nã trên mạng, có thể liên quan đến một vụ án trọng đại, bị người khác thủ tiêu... Không đúng, không hợp lý. Anh ta có thể đã cố ý tạo ra một trường hợp tựa như là vụ án, sau đó xuất hiện với thân phận nạn nhân và người bị mất trí nhớ... Ôi mẹ ơi, giả thuyết này thông minh thật... Cô nghĩ mà xem, nếu thật sự là như vậy, anh ta đã lừa được tất cả mọi người... Này, cô đừng không tin nhé, vừa mới bắt được cái tên cướp ngân hàng trốn hơn hai mươi năm, ai cũng nghĩ hắn là một thương nhân lương thiện, nhà hắn cách đồn công an có hai cây số thôi." Cao Văn Xương nói đến mức tự mình cũng thấy phấn khích: "Ý tưởng của anh hay đấy." Đặng Yến đặt cốc xuống, phản bác lại: "Tôi chỉ hỏi một điểm thôi, Holmes cũng nói đến tính hợp lý mà... Vậy anh thử làm chuyện hợp lý này xem, tìm một nơi để nhảy xuống nước, cởi hết quần áo, rồi nhảy xuống sông, vừa đúng lúc đập đầu vào vật gì đó khiến tụ máu, phải đến mức cần phẫu thuật để lấy máu ra. Hơn nữa nhiệt độ nước chỉ khoảng một độ, phải đảm bảo trong vòng ba đến bốn tiếng được người ta phát hiện và cứu sống, nếu không thì tự anh đã thủ tiêu mình rồi... Và còn phải đảm bảo, sau phẫu thuật, trong đầu vẫn còn lại một cái bóng mờ mà CT có thể quét được." Nghe xong Cao Văn Xương đần mặt, hết muốn làm Sherlock Holmes xua tay nói: "Có vẻ không thể, cô cứ tiếp tục tìm đi." Đặng Yến cười, là một cảnh sát tựa hồ nên có tố chất thám tử theo đuổi những bí ẩn chưa biết. Nhưng khi đã thực sự trở thành cảnh sát, cô mới nhận ra tố chất này lại thứ vô dụng nhất, hơn nữa, đa số người đều không có được. Cái gọi là phân tích, chẳng qua chỉ là những suy đoán viển vông một cách phiến diện. Trong lúc đang suy tư, chuông điện thoại reo vang, là cuộc gọi trực tiếp từ văn phòng cục trưởng. Vừa nhận được cuộc gọi, cô vội vàng đứng dậy, chạy về phía văn phòng cục trưởng... Khi đồng hồ điểm chín giờ, Nhậm Cửu Quý bước xuống từ chiếc xe van cũ nát của mình, con người hắn đã lột xác hoàn toàn. Quần jean, áo sơ mi trắng, tóc chải chuốt gọn gàng, râu cạo sạch sẽ, đôi giày da mượn của anh rể cũng đã được đánh bóng hai lần. Trong lúc hắn đang đợi, Đại Binh kéo Bát Hỷ ra ngoài. Nhìn Bát Hỷ cũng thay đổi trang phục, mặc bộ đồng phục công ty Bất động sản Đại Dương, quần tây và giày da, tuy hơi cũ một chút nhưng trông vẫn sang trọng hơn nhiều so với bộ đồ rằn ri và đôi giày cao su hôi hám của công nhân. "Chú ý, ưỡn ngực đi thẳng, đừng có dùng bộ dạng lấc cấc ... cũng đừng đi nhanh thế, trong tiểu khu này có sói đuổi cậu à?" "Quan trọng là đừng nhổ nước bọt lung tung, đừng chảy nước mũi." "Quan trọng nhất là, tuyệt đối đừng nói tục." Nghe Đại Binh lải nhải dặn đi dặn lại, Bát Hỷ tỏ vẻ bực mình nói: "Có cần phải thế không? Tôi học cả mấy ngày rồi. Cái này gọi là một hai ba năm sáu, biết có nghĩa là gì không, không thành vấn đề." "Đừng chủ quan, các cậu phải sửa cái thói mở mồm ra là văng tục đi, những từ liên quan đến cứt, đái, rắm tuyệt đối không được nói ra miệng." Đại Binh giáo huấn: Cửu Quý sốt ruột nói: "ĐM, biết rồi, nói mãi thế, sắp trễ việc rồi." "Từ ĐM cũng không được nói... Đi thôi, đi thôi... Không phải tôi khắt khe đâu, tôi biết nói tục rất xả stress, nó giống như việc bài tiết vậy, bài tiết thông suốt thì tất nhiên rất thoải mái. Nhưng các cậu thử nghĩ ngược lại xem, nếu các cậu hắt tất cả chất thải của mình lên thân thể người khác, thì người ta có dễ chịu không?" Đại Binh hết lời giáo dục, cơ mà bảo những người này nói chuyện lịch sự quả là quá khó khăn: "Chắc là không nhỉ? Chúng tôi còn ỉa lên mặt ai được chứ?" Cửu Quý nói: "Thằng đần, đó chỉ là ví dụ thôi." Bát Hỷ tóm được sơ hở liền chỉnh luôn: Mấy câu cửa miệng của hai tên này Đại Binh tức giận trợn mắt, sau một tuần sửa đổi mà vẫn vậy, làm y suýt nữa thì chửi thề. Ấy khoan, hình ảnh này có vẻ hơi sai rồi, sao Nhậm Cửu Quý và Bát Hỷ lại bị Đại Binh chỉ huy thế này? Không phải y chỉ là tiểu đệ sao? Nguyên nhân là tuần vừa rồi, Bát Hỷ nhờ vào bảy tấc lưỡi nát đã thuyết phục thành công một cặp vợ chồng chủ nhà chọn thiết kế của công ty trang trí nội thất Kim Đỉnh, nhận được khoản tiền hoa hồng 1000 tệ. Sau đó lòng tham của hắn mở rộng, cái đầu tinh quái bắt đầu vận hành, nhóm công nhân và công ty trang trí nội thất, cũng như ban quản lý khu dân cư, đã bắt đầu hợp tác chặt chẽ hơn. Giờ đây họ đã có một văn phòng trên tầng của khu quản lý. Bát Hỷ nhận được một công việc lâm thời, không có lương, chỉ là đi thử nước, thử áp suất, thử điện cho những chủ nhà đã nộp tiền cọc trang trí nội thất. Có người làm miễn phí những công việc nặng nhọc này, ban quản lý tiểu khu tất nhiên vui mừng khôn xiết, thậm chí còn phát cho Bát Hỷ một bộ quần áo để cho có. Đã làm ăn với công ty thì phải chính quy một chút, từ lời ăn tiếng nói tới ăn mặc phải làm người ta tin tưởng, trong đám công nhân thì còn ai am hiểu mấy chuyện này hơn Đại Binh. Mà mấy chuyện nề nếp này Đại Binh thích lắm, thời gian qua tích cực uốn nắn họ, làm Bát Hỷ, Cửu Quý mỗi ngày bị y bắt ăn mặc như chú rể, ăn nói vượt khỏi phạm vi chút là bị nhắc nhở, khổ không sao kể siết. Nhưng hiệu quả thì không cần phải nói nữa, từ lúc mặc lên người bộ quần áo "chú rể" này, vận khí thay đổi hẳn, công việc đến tới tấp, khiến giờ đám công nhân coi Bát Hỷ như thần minh vậy.