"Chuyện này nói ra thì dài lắm, thật ra anh cũng không thể trách ai được. Cảnh sát người ta cũng đã cố hết sức rồi, cả một đám người đã đưa anh đến bệnh viện đấy. Còn chúng tôi thì xui xẻo, không ai quản anh, nên phải bỏ túi ra tám trăm tệ ứng tiền cấp cứu cho anh ... Ngay cả đám bác sĩ vô lương tâm đó, nói đến cùng cũng không thể trách họ, anh nằm viện của người ta hơn nửa tháng, bình thường thì ít nhất cũng phải tốn mấy vạn tệ. Anh thì chẳng có cái quái gì hết, họ cũng chẳng có cách nào. Không tìm được người trả tiền thì cũng không thể nuôi anh mãi được." Bát Hỷ học vấn không cao cũng là người hiểu lý lẽ:
Những lời này hợp tình hợp lý, khiến Đại Binh cứ cau mày. Nghe Bát Hỷ nói tới đó, Đại Binh như đã hiểu ra, nói: "À, bác sĩ không có chỗ để sắp xếp cho tôi, nên đã đẩy tôi đến đây? Họ cho anh lợi lộc gì?"
"Viện phí bọn tôi ứng trước, bác sĩ đó trả cho một nửa rồi... Anh nghĩ sao thì tùy, tiền hôm đó là tiền mua thức ăn cho mọi người. Tiền đó đã bỏ ra rồi, bọn tôi không phải đền à? Tiền của ai cũng là từng đồng từng đồng tích cóp mà có cả, chẳng phải do gió thổi tới." Bát Hỷ không thấy mình làm gì trái với lương tâm hết:
Cuối cùng trăm cái sai, nghìn cái sai đều là tại mình cả, người ta chẳng phải là kẻ xấu, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, Đại Binh yếu ớt nói:" Cảm ơn anh, dù tôi không nhớ gì cả, nhưng lần này chắc chắn không phải giả rồi."
"Đương nhiên không phải là giả rồi, lúc bọn tôi nhìn thấy anh ở bên sông, anh trần như nhộng phơi chim ra ngoài, trên mông còn có một vết bớt kìa." Bát Hỷ ra sức chứng minh lời nói của mình:
Vậy thì càng không thể là giả được, Đại Binh chán nản đứng dậy, thân hình cao lớn nhưng lưng lại khom xuống, mũi y hít hít, dường như đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Thế nhưng có lẽ trong tiềm thức vẫn còn sót lại sự kiêu ngạo, y quay đầu lại, lặng lẽ bước đi.
"Này... Này..." Bát Hỷ đuổi theo, chặn Đại Binh lại, nhìn y, đưa chiếc bánh màn thầu cắm đũa và bát canh lớn tới: "Ăn đi."
"Tôi ..." Đại Binh nhất thời xấu hổ không biết phải làm sao:
"Anh xem bản thân thế này, sắp nghèo đến mức lại trần truồng rồi, tôi còn lừa anh làm gì nữa? Ăn nhanh đi... Lại đây, ngồi xuống ăn này." Bát Hỷ nhét chiếc bánh màn thầu vào tay Đại Binh, kéo y chui vào sau môn đôn, ngồi xổm xuống, đưa cái bát lớn đầy thức ăn đến trước mặt Đại Binh. Khuôn mặt Bát Hỷ dù xấu xí nhưng nụ cười lại vô cùng trong sáng, khiến Đại Binh không còn đề phòng nữa.
Hoặc giả không phải vì không đề phòng mà là vì cơn đói và mùi thơm của thức ăn đã đánh bại sự kiêu ngạo còn sót lại trong tâm trí Đại Binh. Cầm chiếc bánh màn thầu, y cắn một miếng, nửa cái đã hết. Gắp một đũa thức ăn, y lại ăn tiếp nửa cái bánh màn thầu còn lại. Từ ngữ nào cũng không đủ để miêu tả cách ăn gió cuốn mây tàn của Đại Binh, gần như là một cơn bão quét qua, trong chốc lát, một bát canh và ba chiếc bánh màn thầu đã sạch trơn.
Kiểu ăn này khiến Bát Hỷ nhìn mà nuốt nước bọt, kinh ngạc nói: "Chết tiệt, anh sinh ra để làm công nhân rồi, ăn khỏe thế này... Đã no chưa?"
Đại Binh lắc đầu, chưa no.
"Không thể nào? Ăn khỏe hơn cả tôi cơ à?" Bát Hỷ kinh ngạc thốt lên, món hầm thập cẩm nhiều dầu mỡ thế này, ngoại trừ những người làm việc nặng nhọc thích ăn, thì người bình thường ăn không được nhiều. Huống hồ đây là cả một cái bát tô lớn.
"Đã mấy ngày rồi tôi chưa được ăn no, bệnh viện cho ăn ít lắm, chỉ toàn đồ ăn lỏng, họ không đuổi thì tôi cũng phải đi." Đại Binh cuối cùng cũng nói ra hết nỗi lòng, trong bệnh viện cái bụng y cũng nào cũng sôi ùng ục:
"Đi theo tôi nào ... Ở đây không ai cười nhạo anh đâu, cứ ăn cho thật no đi." Bát Hỷ thân thiết kéo Đại Binh, đi thẳng về chỗ ở của họ:
Thế là trong ánh mắt ngạc nhiên của đám công nhân, Bát Hỷ dẫn Đại Binh quay về nơi ở của họ, lớn tiếng gọi đầu bếp Bảo Đường lấy thêm bát đũa. Lại thêm hai cái màn thầu, nửa bát canh thập cẩm, Đại Binh lại ăn hết có điều tốc độ đã chậm hơn.
Rồi lại thêm hai cái bánh màn thầu, nửa bát canh, Đại Binh ăn càng chậm rãi hơn. Khi cuối cùng cũng nuốt xong miếng mỡ lợn còn cả da cuối cùng , Đại Binh no đến mức rên lên hạnh phúc. Trong phút chốc hạnh phúc ấy, anh ta mới nhận ra xung quanh mình có mấy người công nhân đang vây quanh, chớp chớp mắt nhìn y như thể nhìn người ngoài hành tinh.
" Tôi ... Cái này ... Ừm ... Bát Hỷ." Đại Binh vì miếng ăn mà lại xấu hổ rồi:
"Ăn no chưa Đại Binh?" Bát Hỷ cười toét miệng, tựa hồ nhìn người ta ăn no, bản thân hắn cũng no, nụ cười giảo hoạt mà không thiếu sự chân thành:
"No rồi, thực sự nó rồi." Đại Binh ngại ngùng nói:
"Đây này, uống nước đi." Bát Hỷ xách cái ấm tới, rót nửa bát nước vào cái bát đựng thức ăn, thoải mái nói: "Ở nhà nghìn ngày chẳng làm sao, ra ngoài một lúc đã gặp khó, anh hùng hảo hán cũng có lúc bị đồng tiền làm khó. Đừng ngại, đều là anh em nghèo cả, không ai cười nhạo anh đâu."
"Anh ăn như thế vẫn chưa phải là nhiều nhất đâu, tôi từng thấy một cậu thanh niên, một bữa ăn hết tám cái bánh màn thầu cơ." Lâm Tử nói một cách khoa trương:
"Bữa đầu ăn nhiều thế thôi, qua ba bữa là sẽ không ăn nổi nữa đâu." Một người công nhân khác nhận xét, hắn lẩm bẩm gì đó như cám lợn rồi chỉ vào Đại Binh nói: "Bát Hỷ, không phải nói chứ, chàng trai này khỏe lắm, chắc chắn là một sức lao động tốt đấy."
"Anh ta không phải công nhân đâu, không làm mấy việc của chúng ta." Bát Hỷ lắc đầu:
"Này, khoan đã... Cái đó, tôi..." Đại Binh cảm thấy khó mở lời, âm thanh phát ra nghe như tiếng lẩm bẩm, mọi người nhìn y. Cuối cùng y cũng thốt ra: "Hay là, tôi đi theo các anh làm việc được không?"