Đại Binh thoáng ngỡ ngàng rồi cười buồn nhìn về phía mình trôi xuống, y nhiều lần gặp chuyện như vậy, đôi lúc vô thức nói ra, bản thân không hiểu sao mình có thể hiểu được, khẽ thở dài:"Không, không, tôi không nhớ ra gì cả, chỉ là tôi nghĩ, nếu suy luận theo hướng này... thì vị trí rơi xuống nước sẽ không cách đây quá xa."
Đặng Yến chưa hết ngỡ ngàng, suy luận ra sao, khi cô xem hiện trường cũng không suy ra nhiều điều như thế:"Nhưng sáu huyện xung quanh và khu vực nội thành của thành phố Lạc Ninh không hề có báo cáo vụ án nào cả."
"Không có báo cáo không có nghĩa là không có vụ án, cô xem bản đồ của một dài này đi." Đại Binh cầm điện thoại của Đặng Yến nhắc nhở, đường chim bay cách chín cây số là một cây cầu đường sắt bắc qua sông, mười một cây số là một quốc lộ, mười chín cây số là một đường cao tốc. Tất cả đều bắc ngang qua sông Lạc.
Đặng Yến chợt hiểu ra: "Anh muốn nói là, bị ném xuống sông từ trên cầu?"
" Chỉ có một lời giải thích này thôi, hoặc là họ đã làm trực tiếp ở bờ sông, dù sao thì khoảng cách cũng sẽ không quá xa... Bác sĩ chẳng đã nói rồi sao, chỉ cần chậm thêm một chút nữa thôi là tôi đã phải vào nhà xác rồi. Tôi còn sống cũng không tìm lại được bản thân, nếu chết rồi, chẳng phải tất cả bí mật đều sẽ bị chôn vùi cùng với tôi sao... Bất kể là ai, tôi nhất định phải tìm ra." Đại Binh dứt khoát nói:
Đặng Yến vội vàng ngắt lời y: "Được rồi, tôi biết rồi. Tôi sẽ báo cáo tình hình với đội hình cảnh, hơn nữa tập trung tìm kiếm trong số những người đã ra nước ngoài và những người thuộc thành phần trí thức cấp cao."
"Cám ơn cô ... Chúng ta về đi."
Hai người đi một trước một sau, đứng dưới một tấm biển hiệu xe bus, nơi này khá vắng vẻ, chỉ có hai người bọn họ. Tiếp theo là thỏa thuận đã đạt được ở phân cục công an, Đặng Yến giúp y, còn y sẽ đến đồn công an. Chuyện xông vào tòa soạn báo và đánh bác sĩ vẫn còn lơ lửng đó. Đại Binh đã đồng ý, nhưng lúc này Đặng Yến lại có chút hối hận. Sau một lúc lâu, cô lấy hết can đảm nói: "Đại Binh, thật ra... có thể đợi thêm một chút, không cần phải ra đồn công an tự thú ngay đâu."
"Không, không, mỗi người phải có trách nhiệm với xã hội, muốn làm được điều đó, trước hết phải có trách nhiệm với bản thân mình." Đại Binh bình tĩnh nói:
Đặng Yến nghe câu này sững người, rồi lại nhìn Đại Binh một cách kỳ lạ. Cô không ngờ rằng quan điểm của người này lại chính trực đến thế, trong hoàn cảnh xã hội hiện nay thì điều này thật hiếm có. Cô hồ nghi hỏi: "Cái lý luận của anh ... Từ đâu ra vậy?"
"Tôi cũng không biết nữa, chỉ là cảm thấy nên làm như vậy thôi. Vừa bị lừa khỏi bệnh viện, mọi nơi, mọi người đều xa lạ, tôi rất sợ hãi, cứ như thể mọi người đều muốn hãm hại tôi vậy ... À, đúng rồi, tôi cần nhờ cô làm một việc. Cái điện thoại này là của một công nhân tên là Bảo Đường, làm việc ở ban quản lý tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ. Cô cầm giúp tôi trả lại cho chú ấy." Đại Binh đưa ra một chiếc điện thoại cũ nát, dán băng dính vài chỗ. Trên mặt y lộ vẻ hơi ngượng ngùng, dường như cảm thấy khó mở lời về những chuyện mình đã làm:
Đặng Yến nhận lấy chiếc điện thoại, cười ngượng ngùng. Đại Binh cũng cười, rồi hỏi: "Cô cười gì thế?"
"Tôi cười vì đội hình cảnh, bao gồm cả phòng thất điều của chúng tôi và đồn công an đều cho rằng anh là một thành phần nguy hiểm, hi hi... không ngờ tận sâu bên trong anh lại là một quý ông." Đặng Yến không che giấu sự tán thưởng, giờ cô nhận ra tạo sao lại xấu hổ vì cách ăn mặc tùy tiện của mình, bởi mỗi hành động lời nói của Đại Binh đều toát lên vẻ lĩnh lãm phong độ:
"Sự cao quý của một quý ông không nằm ở địa vị hay tiền bạc, mà ở trái tim ... Thật ra, ai cũng có thể trở thành quý ông. Tôi đã gặp vài công nhân thô lỗ, họ không giữ vệ sinh, mở miệng ra là nói tục, ham lợi nhỏ, thậm chí còn lừa đảo dối trá, nhưng điều đó không ngăn cản họ có một trái tim cao quý, không nỡ nhìn tôi lang thang đầu đường xó chợ." Đại Binh vừa cười vừa nói, có lẽ đây sẽ là ký ức mỹ hảo nhất rồi:
"Quý ông ư?" Đặng Yến nhất thời không biết phải bình luận ra sao, cô đã nghe nhiều về hiến dâng và báo đáp, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe về quý ông:
"Tôi cũng nói câu này với tên công nhân Bát Hỷ, vẻ mặt của hắn giống hệt như cô vậy, cô đoán xem hắn nói gì?" Đại Binh vừa nhớ lại đã cười:
" Hắn nói gì?" Đặng Yến tò mò hỏi:
"Biểu cảm của hắn rất khoa trương, nói rằng tôi là mông gà buộc chổi." Đại Binh cười nói:
"Vậy là sao?" Đặng Yến nghe mà không hiểu:
"Thật vĩ đại ấy. Ha ha ha ..."Đại Binh lặp lại. Đặng Yến ngay lập tức bật cười. Cuối cùng hai người cũng tìm thấy một chủ đề thú vị, đó là những câu nói cửa miệng mà Bát Hỷ thường dùng. Cho đến khi xe buýt đến, Đại Binh vẫn chưa kể xong, còn Đặng Yến thì đã cười đến nghiêng ngả.
Thế là ngày hôm đó đã xảy ra một chuyện kỳ lạ, một nữ cảnh sát yểu điệu mới vào nghề chưa đầy một năm lại đưa một nghi phạm cao lớn vạm vỡ đến đồn công an Lạc Xuyên để tự thú, cả hai vừa đi vừa nói cười. Khi trình bày xong vụ việc, người tiếp nhận bối rối. Sau khi xin ý kiến chỉ đạo từ đồn trưởng, đồn trưởng nghe xong tình hình cũng thấy khó xử.
Cái loại nghi phạm mất trí nhớ này phải xử lý thế nào đây ...
(*) Vĩ ở đây còn là đuôi nữa, ý nói cái đuôi thật to, thằng Bát Hỷ thích chơi chữ lắm ...