Chương 016: Ân tình bữa cơm. (3)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:42:53

Đám công nhân nhìn nhau ngạc nhiên, rồi đều nhìn Bát Hỷ thán phục, bọn họ đều biết chuyện xảy ra hôm nay rồi, vậy mà tên này có thể cảm hóa kẻ thù tới mức này, phải là bọn họ cứ đấm vài phát cho tím mặt rồi hẵng nói. Bát Hỷ vui vẻ nói ngay: "Không vấn đề gì, làm đi... Giờ đang mùa giáp hạt thiếu lao động, nhưng lương không cao đâu. Giờ chỉ có việc vặt, bao ăn ở, một ngày tính cho anh ... bốn mươi tệ." Có người liền cười trộm, Bát Hỷ bắt đầu bóc lột sức lao động rồi. Đại Binh hoàn toàn không có khái niệm gì về giá nhân công cho nên chẳng nghĩ ngợi gì, dù gì y cũng chẳng còn nơi nào để đi, gật đầu ngay: "Được." "Lương có hơi thấp thật, nhưng khẳng định là anh cũng không làm lâu được đâu, giúp được chút nào hay chút đó thôi ... Đến khi nào anh nhớ ra nhà ở đâu thì số tiền này chắc chắn đủ lộ phí rồi. À đúng rồi, chúng tôi sẽ dành thời gian giúp anh nghĩ xem, biết đâu lại nhớ ra được." Bát Hỷ vỗ ngực nói: "Anh thì giỏi rồi, còn giỏi hơn cả bác sĩ nữa." Tam Đản mỉa mai Bát Hỷ, hắn biết Bát Hỷ là cái thằng hay nói khoác: "Chỉ cần mọi người đồng lòng, chuyện này có là gì? Tiểu khu của chúng ta có bao nhiêu công nhân chứ? Người chở vật liệu ở Sơn Đông này, làm nhựa thì ở Hồ Bắc này, chở đá ở Quảng Đông này. Riêng những người làm vật liệu xây dựng và trang trí nội thất quanh khu này thôi, đã có thể tìm thấy người từ hơn chục tỉnh trên cả nước rồi." Bát Hỷ tự tin tuyên bố: "Nhưng bọn họ chưa chắc đã quen biết Đại Binh mà?" Tiểu Lâm khịt mũi phản bác: " Nhìn một cái là biết bọn mày chẳng có văn hóa gì cả. Ngày mai chúng ta sẽ gọi họ đến đây nói tiếng địa phương của họ. Nếu không phải người địa phương không hiểu tiếng địa phương của họ đâu, nhưng nếu anh ta lại có thể hiểu được tiếng địa phương của một nơi nào đó, thì chắc chắn anh ta là người ở đó." Bát Hỷ dương dương đắc ý nói: "Ờ, cách này hay thật đấy." Mọi người đồng loạt khen Bát Hỷ thông minh. Ngay cả Đại Binh cũng vui vẻ, vừa uống nước vừa giơ ngón tay cái lên với Bát Hỷ: Ba hoa khoác lác nửa ngày trời, đột nhiên nghe thấy tiếng đầu bếp gõ vào nồi, Bát Hỷ thông minh mới chợt nhớ ra, liền la lên: "Này, đừng rửa nồi vội, tôi còn chưa ăn mà... Hay là làm cho tôi ít mì đi." Lúc này Đại Binh vội vàng đứng dậy, rửa sạch cái bát lớn trong tay dưới vòi nước, ngại ngùng đưa cho Bát Hỷ. Y ăn hết phần của người khác, nhưng Bát Hỷ lại thoải mái an ủi: "Không sao đâu, anh đừng thấy áy náy. Chẳng đáng bao nhiêu tiền, ngày nào bọn tôi cũng ăn món này mà. Dầu cống đựng trong thùng lớn, thịt đông lạnh thái miếng to. Người bình thường bụng dạ không tốt, ăn vào là bị tiêu chảy đấy." Thái độ khách sáo của Bát Hỷ khiến Đại Binh "ơ" một tiếng rồi nấc cụt liên hồi. Bát Hỷ có vẻ chẳng bận tâm, y chui vào bếp nấu mì ăn. Khi một người đã phá vỡ ranh giới cuối cùng, họ sẽ không còn giới hạn nào nữa. Cái bát bẩn một chút cũng dùng tạm được, căn phòng cho dù có bẩn một chút, nhưng vẫn tốt hơn là phải nằm ngủ ngoài trời. Làm công nhân có tệ một chút, nhưng vẫn hơn là bị người ta coi như bệnh nhân tâm thần, mang dùi cui điện bao tải tới bắt đi không khác gì chó. Thế là anh công nhân Đại Binh liền trải chiếu an cư tại khu nhà trọ của công nhân. Bát Hỷ không biết tìm đâu ra một bộ quần áo rằn ri bẩn thỉu cùng một đôi giày vải còn khá mới, đưa cho Đại Binh mặc. Còn chỗ ngủ thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần lấy tấm bìa carton đựng gạch lót xuống, trải thêm tấm ni lông bọc vật liệu xây dựng lên, vậy là có một chiếc giường mới tinh rồi. Các hoạt động giải trí trước khi ngủ bắt đầu, hút điếu thuốc lá rẻ tiền, tiếng phạch phạch của những quân bài, tiếng gãi chân, những câu chuyện đùa tục tĩu điểm xuyết. Bầu không khí vui vẻ, hòa đồng này khiến Đại Binh cảm thấy an tâm một cách lạ thường, không giống như khi ở bệnh viện, nơi y chỉ thấy những bệnh nhân và người nhà với vẻ mặt u sầu, làm tâm tình y lúc nào cũng nặng trĩu. Đại Binh nhìn một đám công nhân đánh bài đấu địa chủ với nhau ăn thua năm hào mà la hét hăng hái, có người chơi người ở sau bình luận xỏ xiên khích bát, y cứ nhìn mãi rồi thấy mệt, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi. Y ngủ rất say, đến nỗi ngay cả khi Bát Hỷ đắp lên người y một chiếc áo bông cũ rách, cũng chẳng hề có cảm giác ... Trên đời này không có sự nhiệt tình nào là vô duyên vô cớ, dĩ nhiên cũng không có bữa ăn nào là miễn phí hết. Ngày hôm sau vừa mới sáng sớm cuộc sống dân lao động của Đại Binh bắt đầu. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, quản đốc Nhậm Cửu Quý đã đến gọi mọi người dậy, hét lớn bảo một đám công nhân đi dọn dẹp đống rác xây dựng mà người tiểu khu đã đổ ra đêm qua. Riêng Đại Binh thì được gọi đi cùng, ngồi trên chiếc xe bán tải cũ nát của hắn, đi thẳng đến chợ. "Tôi đã thấy cậu lúc cậu trần truồng đấy, chúng tôi là ân nhân cứu mạng của cậu. Chúng tôi cũng chẳng mong cậu báo đáp gì đâu, chỉ có một điều thôi, làm việc thì không được giở trò lười biếng trốn tránh." Trên đường đi, Nhậm Cửu Quý bắt đầu lên lớp cho người mới. Đại Binh tất nhiên chỉ biết dạ vâng gật đầu. Với suy nghĩ hiện tại của Đại Binh, y thấy những người này rất không tệ, không hề lấy ơn cứu mạng ra để đòi báo đáp, chỉ đơn thuần nhắc nhở y đừng chê lương thấp. Bốn mươi tệ một ngày, không ít đâu, gần bằng nửa lương cán bộ quốc gia rồi đấy. Sau khi hoàn thành việc giáo dục tư tưởng nhận thức thì lại đến việc giáo dục hành vi, bao gồm phải có mặt ngay khi được gọi, bị thương nhẹ cũng không được nghỉ, ăn uống không được kén cá chọn canh ... Nhậm Cửu Quý liệt kê một đống dài. Đến gần chợ, hắn mới sực tỉnh, lẩm bẩm một mình: "Ái dà, tôi ngu quá, đầu óc cậu có vấn đề, nói nhiều thế làm gì, đằng nào cậu cũng chả nhớ được." Đại Binh có vẻ rất để bụng người ta nói đầu mình có vấn đề, đính chính ngay:"Đầu óc tôi không có vấn đề, chỉ là không nhớ được chuyện cũ thôi, những gì anh nói tôi đều nhớ hết." Ái chà chà, cái thằng bé này thật thà quá, hơn hẳn cái thằng Bát Hỷ xấu xa kia. Xuống xe Nhậm Cửu Quý dặn dò: "Nhớ là tốt rồi, mặc dù Bát Hỷ đã giữ cậu lại, nhưng cậu đừng học theo cái thằng đó đấy. Thằng đó miệng như cái loa công cộng, đi đâu phét lác đến đó, chẳng thật thà chút nào." Nghe đến đây, Đại Binh bất ngờ mỉm cười, một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. Thấy nụ cười này, Nhậm Cửu Quý liền truy hỏi: "Còn nữa, với quản đốc thì phải thật thà ... Nói cho tôi nghe, Bát Hỷ đã nói gì về tôi?" "Anh ấy bảo cứ theo anh làm việc thật tốt, chút ý học hỏi." Đại Binh trả lời dứt khoát: "Tuyệt đối không phải nói như vậy." Nhậm Cửu Quý lập tức mắng: À phải, hai người này là anh em, quá quen thuộc với phong cách của nhau rồi. Đại Binh cười nói: "Bát Hỷ nói, anh Cửu tuy khắp người dán cao, bệnh tật không ít; nhưng nói chung vẫn là ấm trà đang sôi, nhiệt tình bên trong." "Sau này đừng nghe hắn nói nữa, thằng cha đó nói bậy bạ thôi." Nhậm Cửu Quý nghe thấy người anh em mình vừa chê vừa khen sau lưng nhưng lại không cảm kích, vẫy tay rồi dẫn tiểu đệ vào chợ: Đây là một nhóm người khắp nơi tràn đầy những điều mới lạ, bao gồm cả cuộc sống và cách nói chuyện của họ. Chỉ mới ở đây một ngày thôi mà Đại Binh đã gần như quên mình. Nhìn xem ngay cả trên người vị quản đốc này cũng toát ra những niềm vui mà y chưa từng thấy bao giờ.