Chợ rau này nằm ngoài rìa thành phố, tính ra cách tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ không phải là xa, sáng sớm tập trung ở đây không chỉ có những người bán buôn trong chợ, ngay bên ngoài cũng có không ít nông dân ngoại thành hoặc là đẩy xe, hoặc gánh hàng, bày xung quanh chợ để bán.
Mua hàng ngoài thì rẻ hơn một ít, nhưng mà số lượng không có nhiều, mua lắt nhắt tốn công, thế nên Nhậm Cửu Quý gạt hết mấy lời chào mời xung quanh, dẫn Đại Binh đi thẳng vào bên trong. Tới trước một chiếc xe tải chở hàng, Cửu Quý đi một vòng quanh xe hành lá, người bán hành lập tức đưa thuốc lá cho hắn. Cửu Quý hút một điếu, kẹp một điếu lên tai rồi phất tay hết sức hào phóng: "Này, cân cho hai cân."
"Hai cân á? Chỗ này đều là bán buôn theo bó mười cân, sao mà tách ra bán lẻ cho anh được?" Người bán hành lá tỏ ra chán nản:
"Đắt như thế thì ai mà mua nổi mười cân chứ? Hay là, anh cân cho tôi hai cân, nhưng đừng lấy lá hành... không thì ba mươi tệ hai bó nhé ... Không bán thì thôi, tôi đi chỗ khác, đâu phải có mỗi mình anh bán đâu..." Cửu Quý mặc cả, mà còn mặc cả rất khéo:
Hắn vừa giả vờ ném trả bó hành bỏ đi người bán hành đã cuống lên gọi lại rồi nhượng bộ. Người bán hán nói tới đứt hơi, Cửu Quý mới thêm một tệ đưa cho Cửu Quý hai bó. Cửu Quý còn không quên rút thêm hai cây hành của người ta để bù đắp "tổn thất".
Hai bó hành lá này được vác lên vai Đại Binh, còn được thưởng thêm một điếu thuốc lá, Cửu Quý khác hài lòng về vụ làm ăn này.
Rất nhanh Đại Binh phát hiện có rất nhiều mánh khóe trong việc mua rau, ví như đôi tay vô ảnh của quản đốc Nhậm, lúc nào cũng có thể vớ lấy một quả dưa chuột, hoặc cầm một quả cà chua cho vào miệng gặm, không ăn hết, hắn còn nhét vào miệng Đại Binh. Những người bán rau chỉ biết nhăn nhó trừng mắt lên nhìn, nhưng không dám đuổi vị khách này đi, đến khi mặc cả cũng nhượng bộ hơn, không bán thì người ta ăn nó phủi mông đi mất mình lỗ à?
Không chỉ thuận tay ăn của người ta, quản đốc Nhậm còn không tha cho cả những người phụ nữ bán rau, không thể mua rau miễn phí cho người ta được. Vòng một căng tròn, vòng ba mũm mĩm, thế nào cũng phải thuận tay sờ một cái chứ nhỉ? Mặc dù đa phần họ cũng chẳng thể coi là xinh đẹp gì, lại có tuổi rồi, quản đốc Nhậm cũng không chịu bỏ qua.
Những người phụ nữ bị sờ cũng không giận, tay vẫn nhận tiền, miệng cười nói một cách thân mật: "Quý này, ngày mai lại đến nhé!"
Làm quản đốc thi rất tiêu sái, nhưng làm công nhân thì không được như vậy. Rau thì từng bó hoặc là từng bao, rồi gia vị, dầu, muối, gạo, mì, phải lần lượt khiêng ra chất lên xe. Đến lúc thùng xe gần đầy, Đại Binh đã lấm lem khắp người, thời tiết buổi sáng tháng 4 mát mẻ mà y thì ướt đẫm lưng áo rồi.
Nhưng dáng vẻ đó lại khiến Nhậm Cửu Quý nhìn vào trong mắt, vui ở trong lòng, hắn lên xe và hết lời khen ngợi Đại Binh: "Tốt, làm việc phải thế này mới đúng, hơn hẳn thằng Bát Hỷ, kêu ca rõ lắm, làm chẳng được là bao."
"Anh Cửu, anh đừng khen tôi mãi, tôi mới làm ngày đầu mà ... Con người Bát Hỷ tốt lắm." Đại Binh phủi bụi trên người, ngồi vào xe, chân thành nói. Có thể bắt đầu cuộc sống mới ngày hôm nay, nói ra thì đều nhờ vào Bát Hỷ cả. Hôm đó Đại Binh bị cảnh sát và người của bệnh viện tâm thần đuổi theo, y đã gần như tuyệt vọng rồi, vừa chạy vừa trốn, chẳng biết đi đâu về đâu, cuối cùng tới nơi duy nhất y biết trong thành phố, khi đó trong đầu chẳng nghĩ gì, đơn giản là theo bản năng tới nơi còn quen thuộc thôi.
Ngày hôm đó nếu không gặp được Bát Hỷ, y đã phải ôm cái bụng đói ngủ bờ ngủ bụi rồi.
"Cậu không biết đâu, cái thằng đó ỷ mình có văn hóa, cứ lên mặt với tôi, nếu không phải nể tình bạn học, tôi đã không gọi thằng đó đi kiếm tiền cùng rồi." Cửu Quý bực bội nói, dường như có hiềm khích gì đó với Bát Hỷ:
Chuyện này làm Đại Binh cũng bối rối, y thận trọng hỏi: "Anh Cửu, chúng ta không phải là dân lao động à? Có văn hóa thì có ích gì?"
"Ồ! Cái này cậu không hiểu rồi, người chỉ biết bán sức lực thì dễ tìm, nhưng người có văn hóa, thấy người thì lừa người, thấy ma thì gạt ma lại khó tìm." Nhậm Cửu Quý nghiêm túc nói:
Đại Binh dở khóc dở cười hỏi: "Ồ, tôi hiểu rồi, người có văn hóa là để làm những việc này sao?"
"Đương nhiên là thế rồi, lao động trí óc là gì? Chẳng phải là vắt óc nghĩ cách lừa người ta sao? Đừng nhìn người nào người nấy ăn mặc bảnh bao ra dáng, thật ra đều là loại cầm thú đội lốt người thôi, chẳng có ai tốt đẹp cả." Giọng điệu Cửu Quý không tốt, xem ra với tư cách là người không có văn hóa, hắn không có thiện cảm gì với những người có văn hóa, đặc biệt là loại người như Bát Hỷ. Hắn ta ném cuống dưa chuột trong tay, tra chìa khóa, nổ máy, chở một xe đầy rau củ, thong thả trở về tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ.
Sau khi hai người trò chuyện nhiều hơn, Đại Binh rốt cuộc cũng nhìn ra manh mối. Cửu Quý nói xấu sau lưng Bát Hỷ không phải vì ghét bỏ hay có xung đột gì, mà là do sự ghen tị với Cửu Quý. Tất cả công nhân đều do Bát Hỷ chiêu mộ, phần lớn công việc cũng do Bát Hỷ nhận về. Một người có năng lực hơn cả quản đốc, chị gái của Cửu Quý cũng rất coi trọng Bát Hỷ, bảo sao người em rể như hắn không cảm thấy bực bội sao được?
Thoạt nghe thấy buồn cười, nhưng ngẫm kỹ lại thấy đáng yêu. Nhìn lâu, Đại Binh không còn cảm thấy cái khuôn mặt quả bí của Cửu Quý là xấu xí nữa. So với sự quan tâm giả dối của các bác sĩ trong bệnh viện, so với ánh mắt soi mói, đầy nghi ngờ của đám cảnh sát, Đại Binh lại thấy thích nhóm người này hơn, một nhóm người với những mối quan hệ không hề phức tạp, thích sự đơn thuần mang chút giảo hoạt của họ.
Chứ sao, chẳng qua là họ muốn lừa một người lao động giá rẻ, còn Đại Binh thì không ngại có một chỗ trú thân tạm thời như vậy.
Ngay khi Đại Binh vừa cảm thấy an tâm về cuộc sống mới thì rắc rối lại ập đến. Khi xe còn cách tiểu khu chưa đến 1 km, Nhậm Cửu Quý phanh gấp lại. Hắn hạ kính cửa xe xuống chửi rủa, Đại Binh nhìn một cái liền thấy Tam Đản bộ dạng lén lút từ bụi cây bên đường chạy ra chặn xe.