"Không ra! Hôm nay tôi chết ở đây... Nếu không đòi được tiền về, tôi... Á!"
Lô Cương còn đang định giải thích nói người trên xe nợ tiền thì bất ngờ thét lên một tiếng thảm thiết. Hóa ra tên kia đã dùng chiếc găng tay thép đánh thẳng vào xương ống chân của hắn, hai người khác nhân cơ hội đó kéo Lô Cương đang ôm bánh xe ra. Gã cầm dao phay dùng lưng dao đập mạnh một cái, khiến Lô Cương đau đớn lăn lộn khắp mặt đất.
Bấy giờ cửa kính xe Audi mới hạ xuống, ông chủ Tôn nhìn Lô Cương rơi vào thảm cảnh không có chút thương hại nào, càng không hề có ý ngăn cản, cứ như chuyện chẳng liên quan gì tới mình, còn khinh bỉ nhổ bái nước bọt:" Thứ hạ tiện."
"Nhanh lên!" Hai người ra hiệu, mấy tên khác liền vừa dìu vừa kéo Lô Cương lên xe. Bọn chúng đâu phải đám mù luật pháp, càng không phải là hạng bạt mạng không biết sợ, đòi nợ đến mức này thì chẳng khác gì bắt cóc, nên bọn chúng phải hành động thật gọn gàng mau lẹ.
" Khoan ... Á ..."
Nhậm Cửu Quý cuống lên, chẳng kịp nghĩ gì đã xông lên ôm lấy Lô Cương. Nhưng đám đòi nợ đã có sự chuẩn bị từ trước, một cú cúi chỏ giáng thẳng vào sống mũi khiến Nhậm Cửu Quý ngã nhào xuống đất, ôm mũi máu me đầm đìa mà khóc gào thảm thiết.
"Đánh chết mẹ chúng mày lũ khốn kiếp ..."
Cơn thịnh nộ của Đại Binh đã lên đến đỉnh điểm, mắt y trợn tròn, tóc như dựng đứng từng sợi, hai vai gồ lên, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên. Y gồng tay một cái, chiếc áo rách nát bung cả đường chỉ. Từ một người nho nhã, lịch thiệp, y bỗng chốc biến thành một con thú hoang, khiến Bát Hỷ khiếp đảm, hắn chưa bao giờ thấy Đại Binh có vẻ mặt hung dữ đến vậy.
Y cuồng nộ giật mạnh tấm gạch lát nền lên, tay cầm viên gạch xi măng dài đó gào lên rồi xông tới. Tăng tốc chỉ sau vài bước, viên gạch vút một tiếng bay thẳng ra. Mấy tên đòi nợ kia đã nghe thấy tiếng gió, vội nghiêng đầu né tránh, viên gạch đập thẳng vào kính chắn gió phía trước của chiếc xe.
"Rầm!" Viên gạch đập trúng ngay vị trí ghế lái, kính xe vỡ ra tạo thành một lỗ thủng to tướng:
Vừa rồi không né nhanh thì chết chắc rồi, đám đòi nợ đang đổ mồ hôi lạnh thì chỉ có một người xông tới, sợ hãi biến thành tức giận, hai tên cầm dao liền quay người lại, giơ tay chém tới. Bát Hỷ sợ đến nhũn cả chân, quay đầu định bỏ chạy, nhưng ngay lập tức lại đứng khựng lại. Thế nhưng bản tính nhát gan cố hữu khiến hắn không dám xông lên.
Lúc này Đại Binh giống như một ác hổ vừa xổ lồng, vươn tay ra, bắt gọn cổ tay của tên xông lên trước. Một tay tóm người, tay kia nắm chặt thành đấm, bốp bốp bốp ... Những cú đấm giáng xuống rền vang như đánh bao cát. Mặt của tên kia lập tức trông như một cửa hàng bán nước tương bị vỡ, bắn tung tóe ra những thứ màu đỏ, màu đen, màu trắng.
"Cẩn thận!" Bát Hỷ sợ đến vỡ mật vẫn hét lên cảnh báo:
Lại một nhát dao khác đã chém tới, Đại Binh đang trút giận nên không kịp né tránh, y nghiêng người sang một bên, lưỡi dao xẹt chéo qua cánh tay, lưỡi dao sắc bén của nó đã lập tức rạch một đường máu ở vị trí giữa vai và cánh tay.
"Thằng chó chết!" Đại Binh đang trong trạng thái điên cuồng, hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, vết thương càng kích thích thú tính trong người. Y xoay người nhanh như chớp, tung ra một cú đấm thẳng mang theo tiếng gió rít.
"Á -" Người kia bị đấm trúng mặt, như con diều đứt dây, lăn đi thật xa, con dao cũng vuột khỏi tay bay đi:
Keng ... Dao rơi xuống bên cạnh Bát Hỉ làm hắn giật bắn mình, trên lưỡi dao sáng loáng còn mang theo vết máu đỏ sậm bắt mắt.
Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến bọn đòi nợ ngây người ra, vô thức buông Lô Cương ra. Tên đoán chừng là tài xế kia thì không đứng vững nổi nữa, lồm cồm bò dậy rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn ra ngoài. Đây đúng là là một nghề nghiệp đầy rủi ro. khi gặp phải kẻ liều mạng, chúng chỉ còn nước tháo thân bảo toàn mạng sống mà thôi.
Còn hai tên cầm đầu thì không thể chạy trốn được, chuyến đòi nợ này thất bại thảm hại rồi, tổn thất hai đồng bọn, vụ làm ăn này coi như khỏi làm nữa. Cả hai trợn mắt nhìn Đại Binh mang theo cơn giận xông tới, dường như không thể tin nổi có kẻ dám lao thẳng vào lưỡi dao, mà còn hạ gục được hai người của chúng.
Chúng căn bản không có thời gian để suy nghĩ, mọi thứ đều là phản xạ vô điều kiện. Tên đang đeo găng tay thép nghiến răng ken két, lao thẳng vào Đại Binh.
"Vù!" Một cú đấm vòng tung ra, nhưng bị Đại Binh né tránh. Này này ra tay cực kỳ hiểm độc, thân hình nhỏ nhưng lại nhanh nhẹn, lách qua bên, cúi thấp người, đấm thẳng vào vùng eo của Đại Binh."Bốp!" một tiếng, cú đấm tạo ra vài lỗ thủng rỉ máu trên áo.
Đại Binh bị trúng đòn mạnh, đau điếng kêu lên một tiếng, nhưng chỉ lùi lại nửa bước. Y lập tức hạ thấp trọng tâm, tung ra thế Tô Tần Vác Kiếm, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và cẳng tay đánh mạnh vào lưng tên kia. Tên đó liền ngã nhào xuống đất.
"Đại Binh... thắng đó có súng..." Nhậm Cửu Quý rụng mất một chiếc răng cửa, nói khẽ qua kẽ răng cảnh báo. Hắn ta thấy tên cuối cùng kia đã thọc tay vào trong áo rồi.
Đại Binh cứ như không nghe thấy gì, hung hãn lao tới tên cầm đầu. Nhưng không ngờ, tên vừa bị đánh ngã đã lật người lại, ôm chặt lấy chân y, rồi giơ cao con dao găm đâm thẳng vào chân Đại Binh. Miệng hắn đầy máu gầm lên: "Luân Tử, giết chết y!"
Đại Binh loạng choạng quỵ một chân xuống, lập tức quay người lại, dùng bàn tay to lớn chộp vào đầu tên kia, rồi ấn xuống. Bốp ... Bốp... Bốp ... đập đầu hắn liên tục bị đập mạnh xuống đất, thét lên một tiếng thảm thiết rồi trắng dã cả mắt ngất đi.
Tên cuối cùng được gọi là Luân Tử cũng bị dồn vào tới mức chó cùng rứt dậu, sát khí bùng lên trong lòng. Hắn ta rút súng ra, chĩa thẳng vào Đại Binh bóp cò.
"Đoàng ..." Súng nổ.
Á ... Hắn ngã vật ra sau.
Thì ra là Lô Cương trong lúc ngàn cần treo sợi tốc đã dốc hết sức bình sinh, ôm lấy chân hắn cắn một miếng thật mạnh, khiến hắn ngã xuống. Nhờ vậy viên đạn bắn trượt tạo ra một lỗ thủng trên kính xe, Đại Binh thoát chết trong gang tấc.