"Các anh em, vác đồ nghề ra... Con mẹ mày chứ, cứ ép tao phải làm người xấu!" Nhậm Cửu Quý dù gì cũng là quản đốc, chỉ huy mấy mấy hai mươi người, bị Đại Binh túm cổ áo xốc lên chất vấn như con cháu, hắn thấy mất mặt, không thèm diễn nữa, hô hào gọi người:
Mấy người kia thấy không giả vờ được nữa, chuyện này khó kết thúc tốt đẹp được, đối phương vóc dáng cao lớn hơn bọn họ, tiện tay vớ ngay cán cuốc, đe dọa:" Thả người ra."
Vương Bát Hỉ thấy tình hình không ổn, vội vàng kéo Đại Binh ra can ngăn: "Thôi thôi... không tin thì thôi... Này, mọi người cũng đừng động thủ, đầu óc cậu ta bị hỏng rồi, lỡ có chuyện gì thì không gánh nổi đâu."
"Buông ra mau ..." Nhậm Cửu Quý nghiêm mặt quát Đại Binh vẫn túm cổ áo mình, hắn cố giật mấy lần, nhưng tên kia quá khỏe, không thoát được:
Đại Binh thấy tình hình không ổn, bèn buông Nhậm Cửu Quý ra. Mấy tên kia hùng hổ vây quanh, hoàn toàn không còn vẻ thân thiết như lúc nãy. Lập tức Đại Binh nhụt chí, giọng chua chát: "Quả nhiên là giả."
"Mày khinh thường anh em công nhân tụi tao à, đi đi, đi đi thôi ... Bọn tao thấy mày đáng thương nên tìm cho mày chỗ kiếm cơm, không muốn ở thì thôi. Đi đi..." Bát Hỉ xua tay đuổi người, hắn sợ lại xảy ra xung đột, cái thằng đó trông vóc dáng là biết không dễ bắt nạt, đánh gục y ở đây chẳng lợi ích gì, chẳng may bên mình có ai bị thương thì lỗ lớn:
Đại Binh thì lơ mơ, không hiểu đám người kia lừa y thì có lợi gì, còn muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng y thấy mấy người kia phòng bị rất kỹ, tay nắm chặt vũ khí, thái độ bất thiện. Y biết trong tình thế này không thể làm gì được, bèn tức giận rời khỏi căn phòng, vừa đi vừa quay đầu lại, giận dữ chỉ tay.
Bên kia mấy người công nhân cũng không chịu yếu thế họ, nhổ nước bọt phì phì về phía y thách thức.
Tên đó chạy rồi, Vương Bát Hỉ chán nản nói: " Con mẹ nó chứ, ngay cả thằng não tàn mà chúng ta cũng không lừa được, tên bác sĩ đó còn nói kiếm một thằng cu li giá rẻ cho chúng ta chứ."
"Tiếc thật đấy ..." Nhậm Cửu Quý chép miệng nói: "Tên bác sĩ chỉ đưa có 400 tệ, ông ta bảo giữ người lại mới đưa nốt phần còn lại, chậc chậc..."
Lại nói chuyện mấy tiếng trước, bác sĩ Ngô vừa thấy hai người Vương Bát Hỉ và Nhậm Cửu Quý tới đòi tiền thì nảy ra một ý, đi tìm bọn họ thỏa thuận, chỉ cần họ giữ lại Đại Binh ở chỗ mình, ông ta sẽ trả 800 đồng. Ban đầu họ cứ tưởng là một vụ làm ăn ngon, vừa bù lại được số tiền viện phí, vừa có thêm một lao động giá rẻ, ai ngờ lý tưởng quá đẹp đẽ, hiện thực quá tàn khốc.
Tên đó não tàn vậy mà không dễ bị lừa chút nào.
Bát Hỉ khuyên hắn: "Lấy lại được 400 tệ là tốt rồi, chuyện này làm hơi thất đức, chỉ có mày mới làm thôi, chứ người có văn hóa như tao, tuyệt đối không bao giờ làm."
"Người có văn hóa mà vẫn đi làm công nhân à? Ngay cả thằng ngu cũng khinh mày kìa!" Một công nhân ở bên khạc nước bọt khinh bỉ:
"Mày đừng có coi thường bản thân, mày biết thứ gì thiếu nhất trong thế kỷ 21 không? Không phải nhân tài, mà chính là dân công đấy." Bát Hỉ tức giận, hắn ghét nhất những người đồng nghiệp coi thường thân phận của mình:
"Cút... đi chỗ khác, lo việc của mình đi!" Nhậm Cửu Quý tức giận quát, đuổi mọi người đi:
Vương Bát Hỉ thì sờ đầu, đột nhiên kêu lên "Chết rồi!", cái tên kia vừa bị chấn thương sọ não, lại còn mất trí nhớ, trốn viện ra ngoài, không biết có xảy ra chuyện gì không.
"Anh em mình làm quần quật mệt bỏ mẹ rồi, hơi sức đâu mà lo cho sống chết của thằng đó." Nhậm Cửu Quý không đạt được mục đích nên bực bội, kiếm cớ gây sự với Bát Hỉ, túm lấy hắn hỏi: "À phải rồi, mày bịa chuyện gì thế? Tao với Mã Đại Nha hẹn hò, hôn nhau trong lò gạch, sao mẹ cô ấy lại tìm đến? ... Cái thằng khốn nạn, có phải mày mách với mẹ cô ấy không? Tao..."
"Không phải tao, tao không biết..." Vương Bát Hỉ vùng ra khỏi Cửu Quý, ôm đầu chạy trối chết, vừa chạy vừa cười ha hả...
Đại Binh rời Nhất Phẩm Tướng Phủ, vẫn tiếc nuối quay đầu lại nhìn tiểu khu đẹp đẽ đó mấy lần, giấc mộng chưa trọn đã tan vỡ. Số tiền duy nhất bác sĩ Ngô dúi cho đã trả cho tài xế taxi rồi, từ chỗ này quay trở lại bệnh viện phải đi qua quá nửa thành phố, đi bộ tất nhiên không được. Huống hồ tên bác sĩ đó rõ ràng đã thông đồng với đám Vương Bát Hỉ lừa mình, không nói cũng biết là muốn đuổi mình khỏi bệnh viện, giờ quay về đó cũng vô ích.
Đầu óc rối bời, càng lúc thế này càng không thể đi loạn được, Đại Binh ngồi xuống vệ đường nhìn quanh, chợt thấy một sạp bán sách báo vệ đường, một ý nghĩ thoáng lóe lên trong đầu. Đại Binh bước tới hỏi han thím bán báo một hồi, thế là điểm dừng chân tiếp theo của Đại Binh thành tòa soạn Báo tối Lạc Ninh.
Người trang phục bệnh nhân, chân đi dép lê, y vừa xông vào một cái đã gây náo loạn tòa báo. Bảo an không kịp cản, y lao thẳng vào phòng biên tập, cái vẻ mặt kích động la hét ầm ĩ đó khiến một đám nữ biên tập viên sợ hãi chạy hết ra hành lang. May mà có một vị tổng biên tập dày dạn kinh nghiệm biết nhiều hiểu rộng, đứng dậy hét lên: "Này, này, có chuyện gì cứ nói với tôi! Mọi người đừng hoảng loạn, đồng chí này chắc chắn là có việc cần phản ánh ... Này, cậu tìm ai?"
"Tôi tìm ai à?" Đại Binh có hơi đờ đẫn, suy nghĩ và khẩu hình miệng không ăn khớp với nhau:
"Ồ, tôi hiểu rồi, cậu là người đi khiếu kiện, bị bọn xã hội đen vu oan thành bị bệnh tâm thần phải không?" Tổng biên tập phán đoán, vì chuyện này xảy ra thường xuyên:
"Ai bị bệnh tâm thần?" Đại Binh tức giận:
"Ồ, xin lỗi, vậy anh... bị kẹt tiền khi đầu tư chứng khoán, hay thua lỗ khi đầu tư bất động sản? Chúng tôi có thể hiểu tâm lý muốn trả thù xã hội của anh, nhưng anh không nên đến đây. Tờ báo của chúng tôi phát hành cũng đang tụt dốc, nghèo đến mức cũng sắp muốn trả thù xã hội rồi đây này." Vị tổng biên tập cố gắng rút ngắn khoảng cách với bệnh nhân, chia sẻ đồng cảm hai bên, đồng thời xoa dịu đối phương, có thể thấy là người khá lão luyện: