Với người đầu óc đang có vấn đề như Đại Binh, mấy lời của vị tổng biên tập lão luyện kia thật quá phức tạp, y nhất thời chưa xử lý hết được thông tin trong đó, nghe đến choáng váng, đờ đẫn nhìn chằm chằm vị tổng biên tập đầu hói, bụng phệ, khuôn mặt béo tốt đầy vẻ hài hòa.
Tuy phản ứng với tình thế hơi chậm, nhưng y cảm thấy loại tiện nhân này thật quen thuộc.
Vị tổng biên tập hiểu lầm, nghĩ rằng mình đã thuyết phục được Đại Binh, nên vội vàng rót nước, mời ngồi thái độ hòa nhà nói: "Đồng chí à, mời ngồi... Có oan thì nói oan, có khổ thì kể khổ, chúng tôi nhất định sẽ giúp đồng chí công khai với công chúng. Tuy chúng tôi không có bản lĩnh gì, nhưng chúng tôi có thể kêu gọi toàn xã hội cùng lên án... À, đúng rồi, rốt cuộc thì anh đến đây làm gì?"
Người này không mang theo dao, không có xăng hay vật liệu nổ, trông không giống người bị tâm thần. Đại Binh vẫn chưa hoàn hồn thì lại có một người khác lao vào. Vị tổng biên tập sốt ruột, hét lên: "Này, cậu là ai nữa thế?"
"Tôi tìm y... tiền xe còn chưa trả!" Một người trông giống tài xế taxi bám vào cửa thở hổn hển, vừa lấy được ít sức lại xông vào định nói chuyện phải trái với Đại Binh:
"Tôi không có tiền... Để tôi đăng tin tìm người, tôi tìm được người nhà rồi tôi sẽ trả tiền cho anh, được chưa?" Đại Binh có chút ngại ngùng nói:
Hai người bắt đầu cãi nhau, vị tổng biên tập sợ hỗn loạn, ông ta khó khăn lắm mới khống chế được tình hình, vội vàng can ngăn. Ông hỏi giá bao nhiêu, rồi trả tiền xe trước để tiễn một người đi, sau đó đánh mắt ra hiệu cho các nhân viên, rồi tiếp tục ngồi xuống ôn hòa hỏi: "Ồ, tìm người à, chuyện này dễ thôi, chúng tôi sẽ làm ngay cho anh... Anh nói đi, tìm ai, tên, tuổi, mất tích từ khi nào, lúc đi có đặc điểm gì, số điện thoại liên hệ... Có ảnh thì càng tốt."
"Tìm tôi." Đại Binh nói:
"Dĩ nhiên là phải tìm anh rồi, anh là người liên hệ mà, họ tên của anh là gì?" Tổng biên tập cầm bút viết, vẻ mặt rất chuyên nghiệp:
"Tôi không nhớ ra." Đại Binh đáp ngắn gọn:
Hả... Mặc vị tổng biên tập biết nhiều hiểu rộng cũng nghẹn họng, ngớ người ra.
Đại Binh bực mình nói: "Con người ông lắm lời thế? Tôi còn chưa nói gì, ông đã giành nói hết rồi. Tôi chẳng có thù oán gì, cũng không trả thù xã hội. Tôi đến đây vì tôi bị lạc, tôi không tìm thấy tôi, tôi cũng không biết tôi là ai, tôi cũng không biết nhà tôi ở đâu. Tôi chỉ muốn các ông đăng tin tìm người, tìm tôi."
"Chẳng phải anh đang ngồi ở đây sao?" Tổng biên tập ngớ người ra:
"Nhưng tôi không biết tôi là ai, tên tôi là gì... Tôi nói này, con người ông đầu óc có vấn đề hay sao vậy, chuyện này không phải là quá đơn giản à, cứ chụp ảnh tôi, đăng lên báo, rồi..."
"Tôi hiểu rồi, anh lạc mất chính mình, muốn người khác tìm lại anh."
"Đúng thế ..."
Cuối cùng cuộc giao lưu của hai người cũng đồng bộ với nhau. Vị tổng biên tập nhìn Đại Binh, mặc bộ quần áo bệnh nhân, đi đôi dép lê rách nát, ngón chân lộ ra ngoài. Dấu hiệu nhận dạng duy nhất là hai chữ "Thành phố" và "Bệnh viện" trên ngực đã mờ đi, ông ta ngay lập tức có câu trả lời chính xác.
"Được, được, tôi chụp cho cậu một bức ảnh trước nhé... Cậu vào phòng tiếp khách của chúng tôi, kể chi tiết cho tôi nghe. Hôm nay, chúng tôi sẽ đăng đầy đủ ảnh của cậu trên chuyên mục. À phải rồi, mà cậu từ bệnh viện nào đến, sao vẫn mặc đồ bệnh nhân thế này?" Vị tổng biên tập vừa hỏi vừa mời Đại Binh đi:
"Bệnh viện số một thành phố, khoa thần kinh... Tôi bị thương, đã nằm ở đó mấy ngày rồi, tôi cũng không biết là bao lâu nữa. Bệnh viện chắc là không muốn quản tới tôi nữa nên lừa tôi đi làm dân công... Tôi không phải người xấu, ông thấy tôi giống người xấu không?" Đại Binh cố gắng giải thích, tuy không nhớ gì cả, nhưng tư duy của y vẫn rất sắc bén rõ ràng, chỉ thoáng xâu chuỗi sự việc là suy đoán ra ngay:
"Làm sao là người xấu được, nhìn cậu một cái là biết người kế thừa chủ nghĩa xã hội rồi." Tổng biên tập bĩu cái môi dầy nói:
"Ê, sao tôi nghe câu này thây quen quá." Đại Binh sửng sốt:
"Tất nhiên là quen rồi, chúng ta có cùng lý tưởng mà, có bao nhiêu là điểm chung. Vào, vào đi." Tổng biên tập mời Đại Binh vào phòng khách, đồng thời ra hiệu cho các phóng viên và biên tập viên đã lấy lại bình tĩnh ở hành lang. Những người đó hiểu ý, mỉm cười quay lại làm việc, lòng thầm thán phục tổng biên tập đúng là cao tay.
Có người lén lút đi gọi điện thoại: "A lô, bệnh viện tâm thần Lạc Xuyên phải không? Chỗ các ông có bệnh nhân tâm thần nào đi lạc không? Không à... Không cũng phải đến nhanh lên, có một bệnh nhân tâm thần đang gây rối ở tòa soạn chúng tôi này."
Có người vẫn chưa yên tâm, cũng rút điện thoại ra gọi: "A lô, đồn công an Lạc Xuyên à, chỗ chúng tôi có một người tâm thần đang gây rối..."
Người thông minh đối phó với người mất trí nhớ dễ như trở bàn tay. Có người báo cảnh sát, có người gọi bác sĩ, có người lại giả vờ ghi chép và chụp ảnh cho Đại Binh. Thậm chí có nữ phóng viên còn nhìn Đại Binh với ánh mắt tiếc nuối.
Soái ca này trông như nam thần vậy, đáng tiếc là thần kinh.
"Vì sao bọn họ lại dùng loại ánh mắt đó để nhìn tôi?" Đại Binh đợi một nữ phóng viên đi ra ngoài, liền thắc mắc, cô gái đó liếc mắt nhìn y mấy lần liền, ánh mắt rất lạ:
"Cô phóng viên đó, đời sống riêng tư không đứng đắn, đang đưa đẩy với cậu đấy. Cậu ngồi đây một lát, tôi sắp xếp đã nhé." Vị tổng biên tập trấn an Đại Binh, rồi lặng lẽ rút lui. Vừa ra khỏi phòng, ông ta cạch một tiếng đóng cửa lại, rồi nhanh tay lấy chìa khóa khóa trái lại, lúc này mới làm động tác lau mồ hôi thở phào. Bên ngoài có không ít nam nữ phóng viên làm động tác chắp tay bái phục, ông ta chỉnh lại cổ áo khẽ phẩy tay, trong lòng đắc ý lắm vẫn làm ra vẻ đây chỉ là chuyện nhỏ.