Bát Hỷ vừa đi ra ngoài vừa xoa hai tay vào nhau: "Vụ này có triển vọng rồi, chắc chắn sẽ thành công thôi. Phải thương lượng với họ, tăng phí giới thiệu lên."
"Vừa phải là được rồi, nhận mấy việc nhỏ như đi đường dây điện, bốc vác, lại cung cấp thêm chút vật liệu nhỏ nữa là kiếm được không ít rồi." Đại Binh nhắc nhở, Bát Hỷ tuy lắm trò, nhưng điểm yếu rõ ràng, không biết nắm chừng mực, tham quá:
"Dù thế cũng phải tăng lên." Bát Hỷ xoa hai tay vào nhau: "Ở đây có bảy, tám công ty trang trí nội thất do chính chủ nhà tự tìm. Kim Đỉnh ở trong thành phố, nếu không có chúng ta, họ không thể nào nhận được việc ở tiểu khu này."
"Làm người không nên quá tham lam, tham quá sẽ bị mất cả vốn lẫn lời, nước nhỏ chảy lâu ... Này, tôi nói cho cậu biết, nếu chúng ta cố gắng hơn nữa, đưa thêm một đối thủ cạnh tranh khác vào, ví dụ như công ty trang trí nội thất Đế Đô hoặc Hành lang Châu Âu, họ làm việc cũng rất tốt. Khi đó..." Đại Binh đang suy nghĩ về những cơ hội có thể xuất hiện:
Bát Hỷ lại ngây ngốc nói: "Như vậy không tốt đâu, đang lôi kéo khách hàng cho người ta, lại lôi kéo cho nhà khác à?"
"Cái này thì cậu không hiểu rồi. hai công ty cạnh tranh nhau, cái mà họ tranh giành không phải là việc kinh doanh... Cậu đoán xem là gì nào?"
"Là cái gì?"
"Là cậu đấy, chủ nhiệm Vương, cậu mới là người quyết định ... trang trí nội thất nói chung thì công ty nào cũng na ná nhau, ai nhìn cũng thấy hoa mắt, có khác biệt gì lớn đâu. Chẳng phải ai làm quen mặt trước thì người đó có lợi thế sao? Cậu có ưu thế về địa lợi ... Đến lúc đó, họ sẽ tranh giành cậu đấy." Đại Binh phân tích, vẻ mặt rất có khí chất của tên quân sư đầu chó:
Bát Hỷ ngẫm nghĩ một hồi, vẻ mặt ngơ ngác dần chuyển sang nụ cười hăng hắc, vừa cười vừa nói: "Thứ chó má, tôi biết trước đây anh làm nghề gì rồi, tám chín phần là một tên gian thương."
" Lại nói tục rồi... Đừng nói tục nữa, người ta mà ác cảm là cậu chẳng còn gì để mà kiếm đâu, mấy người mua nhà ở đây đều có địa vị xã hội đấy." Đại Binh nghiêm túc nhắc nhở:
"Ha ha, cái này đúng là lưu manh đeo kính, giả vờ có văn hóa đây mà... Tôi nói cho anh biết, đừng nói là giả vờ có văn hóa, ngay cả việc ông già ngồi trong nôi, tôi cũng làm được hết." Bát Hỷ tự tin một cách vô sỉ nói:
Không lâu sau khi hai người trở lại văn phòng tạm thời, điện thoại từ công ty Kim Đỉnh gọi đến.
"ĐM, việc đục rãnh và đi dây điện giao cho bọn mình rồi!" Cửu Quý mừng rỡ, hét lớn gọi người, chuẩn bị dụng cụ để bắt đầu làm việc:
Bát Hỷ cũng chửi thề một tiếng: "Đm, đã đàm phán được cả gói thầu rồi, vậy thì phí giới thiệu phải tăng lên mới được!"
Một người thì mặc cả, một người thì chuẩn bị làm việc, hai người vui đến nỗi chỉ muốn hôn Đại Binh một cái. Sớm biết kiếm tiền dễ như vậy, thì chúng giả xã hội đen cái gì, làm đầu nậu cát đá cái gì. Làm một tên gian thương còn đen tối hơn làm đầu nậu cát đá nhiều.
Người lao tâm trị người, người lao lực bị người trị. Câu nói này không sai. Đại Binh đến cả cơ hội làm việc cũng không còn, việc thì có người tranh nhau làm, không có người thì cũng có thể tìm được công nhân. Nhưng cái việc bán hàng bằng mồm này thì không dễ làm, chỉ có Bát Hỷ và Đại Binh mới làm được.
Cho đến chiều, thu hoạch cả ngày khá tốt, trực tiếp chốt được hai vụ, còn ba vụ nữa có ý định. Còn những chủ nhà đã chọn công ty trang trí cho mình không hề nghe lời quảng cáo của Bát Hỷ, đương nhiên cũng không cần quan tâm. Với cái tính ranh ma của Bát Hỷ, hắn luôn có thể gây ra chút rắc rối cho họ, đến khi có rắc rối, họ lại phải tốn tiền để giải quyết.
Đến giờ ăn cơm, có thể thấy rõ sự thay đổi trong đội ngũ này. Có thêm một cái bàn gấp, còn thêm ba người đồng hương đến làm việc. Những người ngồi trên bàn lần lượt là ông chủ Lô Cương, thằng em vợ Cửu Quý, và sau đó là Bát Hỷ và Đại Binh. Những người còn lại vẫn ngồi xổm ăn, Sự thay đổi giai cấp này rất rõ ràng, những người công nhân này hoàn toàn không có lời oán thán. Theo ai kiếm được tiền, thì người đó chính là ông chủ.
Thời gian ăn cơm không còn lộn xộn như cái chợ giống trước nữa, uy nghiêm của Lô Cương vẫn còn đó. Suốt một tuần nay ông ta luôn cau có, riêng Đại Binh thì nghe ngóng được rằng Lô Cương đang đợi để chặn chủ đầu tư quỵt tiền ở đây, tiện thể vừa đòi nợ vừa trốn nợ luôn. Nợ thì trốn được rồi, nhưng người thì vẫn chưa chặn được, mỗi ngày chỉ biết ăn xong lại ngủ, tỉnh dậy là lại thở ngắn than dài.
Đang ăn thì có chuyện xảy ra. Một chiếc xe con và một chiếc xe thương vụ dừng lại, bốn năm người bước xuống, trong đó có một nữ nhân, đi thẳng về phía nhóm công nhân. Lô Cương nghĩ là người đến đòi nợ, liền nháy mắt với Cửu Quý, cả hai đặt bát cơm xuống, đứng dậy chặn lại: "Này, này... Làm gì đấy? Mấy người ở đâu đến?"
"Chính là bọn họ." Một người có vẻ ngoài hết sức bình thường nhìn quanh một vòng, không ngờ chỉ vào Đại Binh và Bát Hỷ hô lên:
Đại Binh giật mình nhớ ra, đây hình như là công nhân của công trình kia, hôm nay cứ lén la lén lút đi theo họ. Tưởng là người đến đòi nợ, giờ nhìn cảnh này tim y rớt xuống tận gót chân.
Cửu Quý trừng mắt giận dữ, vờ hung hăng: "Muốn làm gì? Tụ tập đông người thế này muốn đánh nhau à?"
"Không, không, đừng hiểu lầm... Tôi là người của công ty trang trí nội thất Hành lang Châu Âu, đây là danh thiếp của tôi." Người đứng đầu bên phía đối phương là một nam tử, hắn đưa danh thiếp, vẻ mặt bực bội nói: "Tuần này chúng tôi chỉ nhận được một hợp đồng, còn một hợp đồng đã đàm phán gần xong thì bị cướp mất... Tôi cứ mãi không hiểu nguyên nhân là gì, hôm nay cử người đi theo dõi một ngày mới phát hiện, hóa ra các cậu ra tay ngay trước mặt bọn tôi. Không thể làm ăn kiểu đó được chứ?"
Phụt một cái, Bát Hỷ cười, một sợi mỳ từ trong lỗ mũi hắn phun ra ngoài.
Cửu Quý nghe vậy thì khịt mũi:" Hả, các người ăn nói kiểu gì vậy, thời buổi cạnh tranh, muốn có miếng ăn thì giở thần thông. Kém cỏi hơn người thì đừng oán trời than đất. Những gì chúng tôi giới thiệu đều là làm thật, vật liệu thật, hơn nữa dịch vụ lại chu đáo, chủ nhà không chê gì thì đến lượt các anh chê à?"
Quy tắc ngầm trong đại đa số các ngành nghề là trừ khách hàng ra thì ai cũng biết. Lôi kéo khách hàng hay giới thiệu công việc việc đều có phí giới thiệu, bán vật liệu hay giao hàng đều có hoa hồng. Đối phương cứng họng, không thể làm gì được, người ta công khai quảng cáo, chủ nhà lại cam tâm tình nguyện, nên không ai có thể nói gì được.
(*) Ông già trong nôi, mình đoán ý Bát Hỷ là làm con cháu ấy, ý nói hạ mình với người ta.