Chương 043: Kinh biến giữa ban ngày. (2)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:07:45

Ôi Đại Binh cũng chẳng muốn dồn ép mọi người như thế đâu, công việc làm ăn cứ như đổ xăng vào lửa, bốc lên ngùn ngụt. Bát Hỷ gọi đến năm người mà vẫn còn giật gấu vá vai làm không xuể. Đại Binh suốt dọc đường phải chạy chậm, lại vội vàng quay về ban quản lý tiểu khu để gọi thêm một người mới đi giúp. Vừa về tới nơi con gà mái đã cục ta cục tác chạy tới, ai bảo Đại Binh thường xuyên cho nó ăn chứ, còn đối xử với nó tốt hơn cả chủ nó là Bảo Đường. Đại Binh khẽ đá mông nó một cái, vừa hay Cửu Quý đang ngồi trong phòng, y vẫy tay gọi Cửu Quý ra, ghé tai hỏi nhỏ:"Anh rể anh đâu rồi?" "Không thấy." Cửu Quý nhìn quanh quất, sực nhớ không thấy anh rể đã lâu: "Đi tìm đi, mau mau ... Đang thiếu người đấy." Đại Binh thúc giục: "Hả? Anh rể tôi là ông chủ lớn cỡ nào, cậu bảo anh ấy làm việc, mà anh ấy có làm nổi không?" Cửu Quý không vui nói: "Làm mệt rồi thì sẽ không nghĩ ngợi gì nữa, đỡ phải than ngắn thở dài, làm mọi người lo lắng theo... Anh ta ở đây bao nhiêu ngày rồi? Tôi cứ thấy anh ta muốn làm gì đó. Này, Cửu Quý, cái hiệu của anh rể anh, anh đã mò chưa đấy?" Đại Binh cảnh giác hỏi: Lời này là nhắc tới việc Đại Binh muốn Cửu Quý kiểm tra những đồ vật tùy thân của anh rể mình. Cửu Quý ngơ ngác nói: "Chẳng có gì cả... Rốt cuộc là cậu tìm cái gì thế?" "Thứ gì cũng có thể, hung khí này, vũ khí này ... Biết đâu là bom thì sao. Con người ta mà bị dồn vào đường cùng rồi, chẳng nói trước là sẽ gây ra chuyện gì đâu." Đại Binh nghiêm giọng nói. Xem chừng Lô Cương đã sắp lâm vào bước đường cùng, với cái tính cách liều lĩnh đó, e là sẽ chẳng có chuyện gì tốt lành đâu: "Bom cái gì chứ... Bọn cho vay nặng lãi đã vét của anh ấy bao nhiêu lần rồi, nghèo đến mức chỉ còn mỗi hai quả trứng trong quần thôi. Cái thằng chủ đầu tư này đúng là quân chó đẻ mà, hơn sáu mươi người chúng tôi, toàn bộ công trình mặt bằng là do chúng tôi làm, đòi gần cả năm rồi mà tổng cộng mới đưa có tám vạn, nhiều lắm cũng chỉ đủ không chết đói thôi." Cửu Quý giận dữ nói: "Thế cho nên tôi mới sợ xảy ra chuyện, đi theo tôi quay về xem sao." Đại Binh lại lần nữa thúc giục, mọi chuyện ở đây đang tốt đẹp, y thực sự không muốn có thêm rắc rối gì nữa: Hai người chạy nhanh về phòng ký túc xá, cửa hé mở, bên trong không có ai. Hằng ngày Lô Cương ngoài lúc ngủ ra thì cứ quanh quẩn trong khu nhà, có lẽ hắn lại trốn đi đâu đó để buồn phiền một mình rồi. Đại Binh chạy tới chỗ nằm của Lô Cương, nhanh nhẹn sờ soạng một lượt, nhưng không tìm thấy gì. "Thấy chưa, có cái gì đâu ..." Cửu Quý nói vẫn luôn không hiểu vì sao Đại Binh lại quá mức để tâm đến anh rể mình. Theo như hắn biết thì anh rể hắn cả Tết cũng không dám về nhà, trốn chui trốn lủi đã mấy tháng rồi. Đòi nợ ròng rã hơn nửa năm, thu hoạch duy nhất chỉ là kiếm được một công việc tạm thời trong tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ cho mấy anh em công nhân này thôi: Đại Binh suy nghĩ một lát, anh ta lầm bầm nói:"Tôi nghĩ thế này này... Anh rể anh là một người trượng nghĩa, đúng không?" "Điều đó còn phải nói sao, mấy năm trước, anh ấy từng giúp đỡ không ít bà con trong thôn. Nếu không nợ mấy tháng tiền công, thì những người kia đã sớm dỡ nhà anh ấy rồi." Cửu Quý đáp, đối với người anh rể này, hắn vẫn rất kính trọng: "Anh ấy ra đời lăn lộn từ năm mười lăm, mười sáu tuổi. Kiếm ăn thì dễ, nhưng mà vươn lên được thì không hề dễ đâu." Đại Binh gật gù:" Đúng thế thật." "Anh ấy à, một nửa do làm mà ra, một nửa do đánh mà ra đấy." Cửu Quý nói thêm, dân lao động mà, một nửa là phải dựa vào nắm đấm nói chuyện, nếu không đừng mong ngóc đầu lên được: "Thế thì chẳng phải rõ rồi sao? Anh rể anh tính tình cứng rắn, làm sao nuốt trôi cục tức này được? Nhất định đang nung nấu làm gì đó ..." Đại Binh cứ nghĩ mãi, Lô Cương đã sắp xếp ổn thỏa vợ con, vậy thì việc tiếp theo hắn muốn làm dường như không khó để đoán. Nhưng lại chẳng tìm được bằng chứng nào xác thực cho suy đoán của y. Nhậm Cửu Quý có chút váng vất, gãi gãi sau gáy. Hắn đâu có nghĩ sâu xa được như Đại Binh, khó khăn lắm mới nói được:"Thế thì làm được gì bây giờ? Hồi trước Tết còn tổ chức người đi đòi tiền, lúc đó may ra còn có hơn mười người đi, nhưng kết quả là người ta báo cảnh sát một cái là tất cả bị đuổi về hết... Chúng ta là dân lao động, dù có lý đến đâu, người ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đâu." "Thế lần này anh ấy có tổ chức người không?" "Tổ chức cái rắm ấy, nghèo đến mức này rồi thì ai mà còn nghe lời anh ấy nữa? Hơn nữa, cái thời buổi này, nợ tiền người khác thì chẳng sao cả, còn đi đòi lương thì chắc chắn mang tội vào thân." Cửu Quý xem ra không hề ngu ngốc, hắn còn dẫn chứng cả những vụ việc trên mạng, nên không dám đi đòi nợ nữa, đòi nợ mà thành tù tội thì không đáng chút nào. " Chuyện này... hình như căn bản chẳng có cách giải quyết nào cả! Tôi nói với Đặng Yến rồi, cô ấy cũng không có cách nào hết." Đại Binh nhụt chí thả người ngồi phịch xuống, vấn đề này y không hiểu rõ, cũng chẳng có cách giải quyết. Y cố gắng hồi tưởng xem liệu trong những trải nghiệm trước đây có kinh nghiệm tương tự nào không, nhưng càng nghĩ càng tệ. Vừa cố nhớ lại một cái đầu óc y lại trở nên mờ mịt, toàn thân khó chịu bứt rứt, như có dằm đâm vào thịt. Y cứ có một thôi thúc muốn làm gì đó, nhưng lại bất lực không thể làm được gì, chỉ cần suy nghĩ là sự lo lắng lại xâm chiếm tâm chí. " Đừng nghĩ nữa... Chịu thôi, gặp phải ông chủ lừa đảo thì chỉ có thể trách số mình xui xẻo. Nếu cứ ở tiểu khu này mà làm thêm được một năm nửa năm nữa, vớt vát lại được chút tổn thất cũng coi như được rồi ... Cậu không làm gì được đâu, ngay cả tòa án hay quốc vụ viện còn chẳng giải quyết được, thì còn làm gì được nữa?" Nhậm Cửu Quý cũng nản chí, cứ than là anh rể mình thật đáng tiếc, nếu không phải vì ăn chơi trác táng, tiêu tốn quá nhiều tiền trong mấy năm trước, thì cũng không đến mức bị mấy chục vạn này đè bẹp.