Chương 044: Kinh biến giữa ban ngày. (3)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:08:33

"Tôi cũng chẳng giúp được gì... nhưng ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện gì đấy. Anh rể anh là người không tệ, cả nhóm các anh đều tốt, cứ sống vui vẻ, lạc quan như thế này chẳng phải hay sao, ài ..." Đại Binh bắt đầu cảm nhận được nỗi lo lắng của những người lao động nơi này, nói ra chuyện xảy đến với mình mà y đã thấy như vậy rồi, y thật sự không thể tưởng tượng được Lô Cương đã xoay sở vượt qua như thế nào. "Cũng đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi, thằng Bát Hỷ tuy có chút thủ đoạn nhưng chỉ toàn làm được mấy trò bắt gà trộm chó thôi, nếu không có cậu ở bên góp ý thêm vào, chúng tôi vẫn cứ chỉ biết ngốc nghếch bán sức đào cát, khuân gạch thôi." Nhậm Cửu Quý nói ra lời thật lòng, mỉm cười với Đại Binh. Chuyện vẫn luôn khiến hắn băn khoăn trong lòng cũng nhân lúc này mà nói ra: "Đại Binh, tôi có một chuyện có lỗi với cậu." "Có à?" Đại Binh ngớ người: "Chậc, cậu quên rồi à... Mấy hôm trước cậu vào đồn cảnh sát, tôi tưởng cậu bị bắt rồi nên không đến thăm, còn kéo cả Bát Hỷ không cho đi... Thật ra tôi muốn đi lắm, nhưng mà tôi nghèo quá, không chịu nổi sự phiền toái, tốn kém... Là hôm anh rể tôi đến ấy." Nhậm Cửu Quý ngập ngừng nói ra: "Tôi quên lâu rồi, anh còn nhớ hả?" Đại Binh vỗ vai Cửu Quý, nói ra khi đó bọn họ có quan hệ gì đâu chứ, y đứng bật dậy gọi: "Thôi nào, đi làm việc đi. Chắc là không có chuyện gì đâu, có lẽ tôi đa nghi quá rồi... Tôi cũng không biết tại sao nữa, tự dưng lại hơi nghi thần nghi quỷ." Nhậm Cửu Quý vừa đứng dậy, dứt lời thì thằng Tam Đản lười biếng kia đã rống lên: "Đại Binh... Cửu Quý... Hai người ở đâu?" Giọng nói có vẻ khẩn cấp làm hai người giật mình, lập tức chạy thẳng ra khỏi phòng. Vừa vẫy gọi, Tam Đản đã ba chân bốn cẳng chạy về phía này. Đến gần, hắn gấp gáp nói: "Mau... mau lên... Anh rể anh với lão chủ đầu tư cãi nhau to rồi! Ông chủ đó đang dẫn lãnh đạo đi xem nhà thì bị anh rể cậu chặn lại rồi..." "Hỏng rồi." Cửu Quý co cẳng chạy ngay: Xảy ra chuyện mất, Đại Binh cũng chạy theo. "Này, này, nhầm hướng rồi! Tòa nhà số sáu cơ!" Tam Đản hét lên. Hai người vừa chạy ra lại phải rẽ sang trái, lao thẳng về phía điểm xảy ra chuyện... Động tĩnh nơi này ngay lập tức đánh động nhóm người khác. "Chuyện gì thế nhỉ? Có mấy người đang chạy về phía tòa nhà số sáu." Nam tử đang quan sát liền điều chỉnh ống nhòm, trong tầm nhìn của hắn, hắn thấy Đại Binh đang chạy nhanh, có vài người đuổi theo sau, các hướng khác cũng đang có người chạy tới: Một người khác bước đến, ghé sát vào ống kính xem xét rồi nói: "Không phải xảy ra chuyện gì đấy chứ?" "Chắc là không đâu, đám công nhân này ngày nào mà chẳng gây gổ vài trận." Người kia đáp, chuyện thi công trang trí nội thất thì không thể tránh khỏi va chạm, không phải đội thi công này với đội thi công khác, thì là đội thi công với chủ nhà, tệ hơn nữa là có cả Ban quản lý tham gia, ồn ào lắm: "Vậy vừa rồi là sao thế?" Người giám sát hỏi: Người còn lại điều chỉnh ông kính, hắn cũng đang lấy làm lạ: "Chẳng có tình huống gì đặc biệt cả, có ba chiếc xe đi vào, hai chiếc Audi, một chiếc Volkswagen... toàn là xe đắt tiền." "Cậu xuống đó xem thế nào." "Ừ, tôi đi xem." "Ê ê khoan, đừng mang vũ khí chứ." Người còn lại tháo vũ khí, chỉnh lại quần áo, rồi đi ra từ thang máy ở tầng thượng. Hắn đi theo đường cầu thang bộ vào trong tòa nhà, giống như một cư dân bình thường, xuống lầu và tiến thẳng đến tòa nhà số sáu. Khi Đại Binh tới nơi thì đã loạn lắm rồi, tiếng cãi vã tưng bừng. Quả thực Lô Cương đã làm y phải bất ngờ, cứ tưởng hắn sẽ làm chuyện gì đó quá khích hại người, ai ngờ lúc này hắn quỳ thẳng người trước mặt một nam tử mặc âu phục chỉnh tề, ôm chặt lấy chân ông ta nhất quyết không buông. Mấy người bên cạnh kéo mãi mà không ra, còn người bị ôm thì tức tối la lớn: "Lô Cương... Tao sẽ chơi chết cả nhà mày! Mày có biết người bị mày dọa chạy mất là ai không? Đó chính là ông chủ lớn của tao đấy! Chỉ riêng cái chuyện mày làm hôm nay thôi, mày đừng hòng đòi được một xu nào từ tao nữa! Tránh ra... Mau kéo hắn ra! Kéo hắn ra!" Đại Binh vừa mới chạy tới nơi thì nghe thấy những lời này, cùng lúc đó cũng đã có hai chiếc xe phóng nhanh đi mất, còn chiếc xe riêng của tên chủ đầu tư là một chiếc Audi Q7. Chỉ riêng bộ đồ ông ta mặc cùng với chiếc xe này đã bằng số tiền nợ của Lô Cương rồi. Tài xế của ông chủ đang ra sức kéo người, nhưng kéo mãi không ra. Tổng giám đốc Tôn thì đã tức điên lên rồi. "Anh rể, anh rể... Anh đừng làm thế chứ, chúng ta không thể mất mặt như vậy được!" Cửu Quý chạy sau mà tới trước, vượt qua mặt Đại Binh kéo Lô Cương ra. Lô Cương lúc này trông chẳng khác nào phát điên, trên mặt không biết bị ai đá trúng, vừa mở miệng thì máu từ răng tuôn ra. Hắn gào lên, ôm lấy chân ông chủ kia rồi đập đầu xuống đất liên hồi: "Ông chủ Tôn, anh làm ơn làm phúc đi! Già trẻ chúng tôi làm việc cho anh mấy tháng trời, cũng chẳng bằng một căn nhà của anh... Tôi thật sự hết cách rồi, tôi đã phải đi vay nặng lãi để có chút tiền công phát cho mọi người về quê ăn Tết... Bây giờ tôi chẳng còn gì nữa, bọn cho vay nặng lãi truy lùng khiến tôi phải trốn chui trốn lủi, dù gì anh cũng phải chừa cho tôi cái mạng toàn thây chứ... Chỉ có bấy nhiêu tiền thôi, anh giơ tay lên một chút là cứu mạng chúng tôi rồi..." "Cái gì, cái gì cơ? Tao để lũ vương bát đản chúng mày làm việc trong khu này không phải là chiếu cố rồi à? Đừng có mà không biết điều! Nói cứ như là tao nợ mạng mày vậy. Này! Tất cả đừng xem nữa, xem cái gì đấy!" Ông chủ Tôn giận sôi máu, gào thét chửi bới loạn xạ, vừa ra lệnh cho tài xế gọi điện thoại, vừa xắn tay áo lên, chát một cái tát thẳng vào mặt Lô Cương, rồi gằn giọng đe dọa: "Mày muốn chơi trò ăn vạ hả? Tao nói thẳng ở đây nhé... Hôm nay mà mày đòi được tiền, tao sẽ đổi họ mày. Mẹ nó chứ, tao phải khó khăn lắm mới mời được một ông lớn có tiền tới, vậy mà bị mày dọa chạy mất, cái món nợ này tao còn chưa tính đâu... Hổ Tử! Gọi người bên ban quản lý tới đây, hôm nay phải đuổi hết cái lũ vương bát đản này đi! Sau này, nếu thấy bất kỳ đứa nào trong bọn chúng bén mảng vào tiểu khu này, cứ đánh chết cho tao!"