Chương 007: Không chốn dung thân. (4)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:34:27

Đúng là hai người đã cứu Đại Binh thật, vị béo lùn tên là Bát Hỉ, hắn đang đang càu nhàu: "... Đã bảo rồi, đi tìm đội hình cảnh đòi tiền thì khác gì ruồi bay vào nhà xí đi tìm cứt (*) đâu cơ chứ." "Thì cũng hết cách rồi chứ sao? Cái thằng cảnh sát đó bảo chúng ta ứng trước mà, đâu phải tiền phạt, cớ gì mà không đòi?" Nhậm Cửu Quý làm động tác muốn nhổ nước bọt, nhưng nửa chừng nhớ ra đây là bệnh viện nên không nhổ ra, giọng điệu căm tức nói, xem ra hắn đến đội hình cảnh không có kết quả gì tốt đẹp, nên đầy bụng bực tức, đi phăm phăm: Bát Hỉ đuổi theo hai bước nói: "Tao đã thấy không ổn từ đầu rồi. Cảnh sát không phải đã nói rồi sao, thằng đó não tàn rồi, chẳng nhớ được cái mẹ gì hết." "Tám trăm tệ đấy, tiền đi mát xa được mấy lần đấy. Tao còn chẳng dám nói với anh rể. Người chết nợ không hết, não tàn thì cũng phải trả lại chứ," Nhậm Cửu Quý đau lòng nói: "Không tìm được người nhà thì tìm y cũng vô ích, người ta có viết giấy nợ cho mày đâu." Bát Hỉ nói: "Á, đúng vậy, thế thì làm sao đây?" Nhậm Cửu Quý dường như mới nghĩ ra điều này, thộn mặt hỏi, hắn liền thúc giục Bát Hỉ sắp học hết cao trung nghĩ cách: Hai người trố mắt ra, mày nhìn tao, tao nhìn mày chẳng ra cách gì cả. Đúng lúc đó bác sĩ Ngô từ phía sau bình tĩnh lên tiếng:" Hai vị, để tôi nghĩ cách cho các anh." Hai người đồng loạt trừng mắt nhìn bác sĩ Ngô, tuy nhiên với tài năng biến bệnh nhẹ thành bệnh nan y, biến bệnh nan y thành bệnh vặt của bác sĩ Ngô, việc thuyết phục hai người này dường như không có gì khó khăn. Cũng chẳng biết bác sĩ Ngô kéo họ vào góc vắng vẻ nói cái gì, hai anh em Bát Hỉ vừa nghe được vài câu đã mừng ra mặt, liên tục gật đầu ... ba tên gian nhân chẳng mấy chốc đạt thành hiệp nghị. Trong phòng bệnh, Đại Binh đang chống cằm, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ xa lạ, nhà cửa cây cối con người, y không nhận ra bất kỳ cái gì. Trong ký ức giống như thế giới bị bao phủ bởi một màn sương mù mờ ảo của y, nhưng những thứ xung quanh lại rõ ràng một cách xa lạ, sự xa lạ đó luôn mang đến cho y nỗi sợ hãi không tên. Bất thình lình y đang ngồi như pho tượng lại kinh sợ quay đầu lại. "Đừng sợ, là tôi đây mà." Bác sĩ Ngô tươi cười xuất hiện phía sau y: Đại Binh không để ý vẫn tiếp tục ngồi đó, nhưng bác sĩ Ngô lại gọi y ra ngoài, y cũng liền đi theo. Ở hành lang không đông người lắm, lúc nào cũng phảng phất một cái mùi khó ngửi, ông ta dừng lại nhìn chằm chằm vào y một lúc rồi rất nghiêm túc hỏi: "Đại Binh, theo kinh nghiệm của tôi, kiểu mất trí nhớ do chấn thương như anh không thể triệt để đến mức này được. Ít nhiều cũng phải còn một chút ký ức, dù chỉ là biểu hiện vô thức đi nữa... Nhưng anh rất kỳ lạ, không nói lảm nhảm, cũng không nói mơ. Rốt cuộc, trước đây anh làm nghề gì?" "Tôi không nhớ ra," Đại Binh nhíu mày thật chặt, khổ sở đáp: "Chuyện này không ai giúp được anh, anh phải tự từ từ nhớ lại thôi, hơn nữa tôi cần phải nghiêm túc trao đổi với anh một vấn đề ..." Bác sĩ Ngô nói, tay chỉ về phía phòng bệnh và các bệnh nhân xung quanh, tuy bệnh viện này rất sạch sẽ, ánh sáng cũng tốt, nhưng bầu không khí luôn khiến người ta thấy nặng nề. Đợi ánh mắt y dõi theo tay mình, ông ta nghiêm giọng nói: "Anh có thích nơi đầy mùi thuốc khử trùng này không?" Cái nơi này, chính là nơi bắt đầu của những ký ức mới. Đại Binh nhìn thấy, trong một căn phòng hé cửa, một ông già gầy khô như que củi mắt miệng méo xệch đang ăn uống một cách khó khăn. Một bệnh nhân cầm giá truyền dịch đang chập chững đi từng bước. Nơi đây không chỉ tràn ngập mùi thuốc khử trùng, mà còn tràn ngập cả nỗi đau, bệnh tật và thậm chí là cái chết, từng giây từng phút hút cạn tinh thần người ta. Đại Binh lặng lẽ lắc đầu, rõ ràng là không thích nơi này. "Nói thật, tôi cũng không thích nơi này, nào là bại não, thiểu năng trí tuệ, nhồi máu não, xuất huyết não... nhìn nhiều rồi anh sẽ nghi ngờ cả ý nghĩa sống của chính mình." Bác sĩ Ngô giọng điệu trầm lắng đầy đồng cảm, rồi ông ta chuyển chủ đề, hỏi Đại Binh vẻ mặt ngơ ngác: "Anh có nghĩ đây là nhà của anh không? Hay là, anh muốn ở lại đây cả đời?" Đại Binh lắc đầu, đầu óc y lúc này vẫn trống rỗng chẳng nghĩ gì cả, gần như hành động bản năng ... Đúng thế, cả người mất trí cũng chẳng muốn ở đây. "Đúng thế đấy, ở đây anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được chính mình... Anh cần một môi trường và bầu không khí thoải mái, tích cực hướng về phía trước, có như vậy mới giúp anh hồi phục. Nếu bây giờ có một lựa chọn, anh muốn ở lại đây, hay ở trong một môi trường mà có thể anh đã từng quen thuộc?" Bác sĩ Ngô vừa đi vừa dẫn dắt suy nghĩ của Đại Binh: Đại Binh đang đi chậm từng bước như người mất hồn, vừa nghe vậy liền bước nhanh hai bước bắt kịp bác sĩ Ngô, tò mò hỏi: "Nhưng tôi không nhớ ra, trước đây tôi sống trong hoàn cảnh như thế nào?" "Chuyện này tôi cũng không rõ, nhưng chắc chắn không phải là một hoàn cảnh tồi tệ như thế này, đúng không?" Bác sĩ Ngô giọng điệu ra chiều thông cảm: "Đúng." Đại Binh khẳng định chắc chắn: "Thấy chưa, anh có hy vọng hồi phục rất lớn đây, bây giờ anh đã bước những bước đầu tiên của sự thành công rồi. Lại đây, tôi nói cho anh biết." Bác sĩ Ngô thân mật kéo tay Đại Binh, ân cần khuyên nhủ: "Khi anh được đưa vào đây, có hai chàng trai trẻ đã ứng trước một phần chi phí cho anh, tôi vừa mới tra ra thôi ... Anh có muốn tìm họ không?" Đại Binh ngây người ra, vẻ mặt thời gian dài vô bi vô hỉ như lão tăng đắc đạo giờ đây đầy vẻ khao khát phấn khích. Đây là tin tức tốt nhất y nghe được kể từ khi tỉnh dậy. "Họ có thể biết anh là ai, nhà anh ở đâu... Nếu anh muốn tìm họ, tôi có thể giúp." Bác sĩ Ngô tiếp tục dẫn dắt từng bước:" Anh muốn chứ?" "Muốn." Đại Binh mừng rỡ, ra sức gật đầu: "Cái này, cầm lấy, đây là địa chỉ... còn cái này nữa, tiền xe. Ra ngoài bắt một chiếc taxi, đưa địa chỉ này cho tài xế ... Đây còn có hai danh thiếp của cảnh sát, nếu không tìm thấy nhà, hãy tìm các chú cảnh sát nhé." Bác sĩ Ngô nhét tờ địa chỉ đã viết, tiền lẻ và danh thiếp vào tay Đại Binh, hết sức ân cần: Đại Binh ngập ngừng nhận lấy, ngơ ngác nhìn ông ta, không biết nghĩ gì. Thôi rồi, tên này sẽ không nghi ngờ mình lừa y chứ? Bác sĩ Ngô lo lắng nghĩ thầm, người bị chấn thương não đôi khi không ngốc, ngược lại họ còn nhạy cảm và cảnh giác hơn người bình thường. "Nếu anh muốn ở mãi đây thì tôi đành chịu ..." Bác sĩ Ngô cố ý nói:" Vậy tôi đưa anh về phòng, ăn cháo rồi uống ít thuốc an thần ..." "Không, không, không... Tôi, tôi phải tìm ... ra tôi là ai... tôi..." Đại Binh đột nhiên bộc lộ cảm xúc thật của mình, kỳ thực y muốn rời khỏi nơi xa lạ u ám này lâu rồi, nhưng không biết đi đâu về đâu. Giờ có chỗ để y, lòng kích động, kích động đến mức chạy đi, rồi lại kích động quay trở lại, liên tục cúi người cảm ơn bác sĩ Ngô đang lo lắng, không ngừng nói: "Cảm ơn bác sĩ, khi tôi tìm thấy nhà, tôi nhất định sẽ mang tiền viện phí trả lại cho bác sĩ ... Cảm ơn bác sĩ." "Không cần khách sáo, mau đi đi, y tá kiểm tra phòng lại không cho anh đi đâu," Bác sĩ Ngô hù dọa: "A, đúng rồi... Tôi đi đây cảm ơn bác sĩ. Tôi nhất định sẽ quay lại, khi nào có tiền, tôi nhất định sẽ gửi bác sĩ một phong bì lì xì thật lớn," Đại Binh không hề che giấu lòng biết ơn, giọng xúc động có hơi lớn khiến vô số người nhà bệnh nhân xung quanh tròn mắt nhìn bác sĩ hiền từ mặc chiếc áo blouse trắng: Nhìn Đại Binh hớn hở chạy đi xa, bác sĩ Ngô chẳng biết là do lương tâm khiển trách, hay là sợ bị người khác nhìn thấy bộ mặt thật, nên nửa che mặt, chuồn như bay nhanh không kém Đại Binh ... (*) Tìm cứt đồng âm với tìm chết.