Tất cả đám thôn dân đều coi hôm nay có "cái xác" trôi đến thôn mình như chuyện vui để bàn tán, nhưng hai người ở trung tâm câu chuyện lại chẳng thể cười nổi. Theo xe cảnh sát đi đến giữa đường họ gặp xe cấp cứu rồi cùng đến khoa cấp cứu của Bệnh viện số một thành phố. Những cảnh sát này cũng rất tận tâm, đưa thẳng nạn nhân vào phòng cấp cứu, đồng thời đề phòng Bát Hỉ và Cửu Quý như đề phòng tội phạm, cứ như sợ hai người bỏ trốn. Bị vài cảnh sát nhìn chằm chằm, hai người ngồi mà cứ thấy bồn chồn như có gai đâm vào mông, không dám hỏi câu nào, chỉ mong người ta quên béng mình đi cho rồi.
Sợ cái gì cái đó tới, chuyện bực mình đến rồi, muốn cấp cứu phải nộp tiền, cảnh sát nói mãi mới thuyết phục được bệnh viện chờ nạn nhân tỉnh lại rồi báo cho người nhà. Bệnh viện đã nhượng bộ rất nhiều, nhưng mà tiền khám bệnh thì vẫn phải nộp chứ? Không nộp sao chúng tôi sắp xếp giường bệnh được? Cảnh sát không chịu, đó không phải là trách nhiệm của chúng tôi, cứu người rõ ràng là việc bệnh viện các anh.
Cãi nhau nửa ngày trời, không ai thua ai, thế rồi chẳng hiểu thế nào mà ánh mắt của những người có khả năng sẽ phải móc hầu bao đều đổ dồn về phía Vương Bát Hỉ và Nhậm Cửu Quý.
Một viên cảnh sát tuổi hơi lớn thì thầm với đồng đội, lại nói vài câu với người bệnh viện, tiếng cãi vã mới ngừng lại, năm sáu người cùng nhìn về một hướng.
"Dũng cảm làm việc nghĩa, tôi tin các anh tuyệt đối là người dũng cảm làm việc nghĩa." Một viên cảnh sát đi tới trước mặt hai người lên tiếng, lời nói có vẻ là đang khen ngợi cho việc làm hôm nay của họ, có điều ánh mắt của hắn lại chẳng tốt đẹp gì, cứ quét Nhậm Cửu Quý từ trên xuống dưới, giống như đang dọa dẫm một tên tiểu lưu manh, đoán xem xem trên người có giấu hung khí hay không vậy:
Nhậm Cửu Quý sợ đến mức rùng mình, cứ lùi mãi về phía sau.
"Nhưng sao tôi nhìn bọn họ lại không giống người tử tế nhỉ? Nên điều tra kỹ hai người này xem sao, nói không chừng có liên quan gì thì sao." Một viên cảnh sát khác điệu có phần lành lạnh nói:
"Này, này, các anh quá đáng rồi đấy! Chúng tôi chính là người báo cảnh sát, sao lại nói không giống người tử tế chứ? Không thể nghi ngờ người bừa bãi như vậy chứ?" Nhậm Cửu Quý không nhịn được tức giận, mẹ nó làm ơn mắc oán rồi:
Bát Hỉ ở bên cạnh cũng không vui, song chỉ yếu ớt phụ họa: "Đúng thế."
"Phải đấy, không biết ăn nói gì hết, sao lại tùy tiện nghi ngờ quần chúng nhân dân như thế chứ." Một viên cảnh sát khác mắng đồng nghiệp, rồi quay sang nói với hai anh em Bát Hỉ, giọng ôn hòa hơn rất nhiều: "Chừng nào nạn nhân tỉnh lại, chắc chắn sẽ chứng minh được sự trong sạch của hai anh, đúng không?"
"Cái đó thì đương nhiên rồi, vàng thật không sợ lửa, người tốt không sợ bị vu oan," Nhậm Cửu Quý vỗ ngực nói:
"Thế thì đúng rồi còn gì," Viên cảnh sát đó vỗ tay ngay lập tức: "Vậy hai anh mau đi làm thủ tục nhập viện đi, chữa trị sớm thì khỏi sớm. Người nhà nạn nhân đến đây, còn chẳng biết sẽ cảm ơn hai người tốt các anh như thế nào đâu, các anh khi đó là đại ân nhân của nhà người ta đấy."
"Đúng, đúng, anh nói đúng lắm, tên đó mà nằm ngâm nước thêm lúc nữa là chết chắc ... vậy được, tôi đi làm." Nhậm Cửu Quý nghe vậy, máu nóng dồn lên não, vội vàng đáp lời, ân nhân cứu mạng đấy, thế nào chẳng phải cảm tạ một cục tiền lớn, đúng không:
Bát Hỉ vừa thấy Cửu Quý dợm chân bước đi thì vội kéo hắn lại, trước mặt đám cảnh sát, không tiện nói gì cả, nhưng mắt hắn chớp liên hồi, mồm cũng giật giật ra hiệu. Cửu Quý giật mình tỉnh ngộ, muốn khóc mà không ra nước mắt, chỉ muốn vả vào miệng mình, sao lại vơ chuyện này vào mình rồi. Nhưng giờ lời đã nói ra, nhìn những người cảnh sát kia đứng đó mắt nhìn chằm chằm, hắn cảm giác nếu không ứng tiền thì sẽ bị coi là có hiềm nghi vậy.
Hai người bị dồn vào thế khó, đành miễn cưỡng, nhưng không dám tỏ ra quá miễn cưỡng móc túi ra, hai anh em gom góp được 800 tệ, tạm đủ để đăng ký cấp cứu.
Sau khi đã nộp tiền, tưởng chừng mọi chuyện đã xong, nhưng họ lại bị đưa về phân cục công an. Hai ba viên cảnh sát hỏi han chi tiết về quá trình, rồi lại tra xét lý lịch của họ như thể đang đề phòng tội phạm, cho đến khi xác nhận thân phận dân lao động của cả hai không có gì sai sót mới chịu thả người, lúc đó thì đã là hoàng hôn, mất toi một ngày rồi.
Tạm chưa cần quan tâm hai người anh em rời phân cục cảnh sát liên tục nhổ nước bọt dựng ngón giữa, sự việc này được ghi nhận trên hệ thống mạng nội bộ của Công an thành phố Lạc Ninh với nội dung vụ án như sau:
Thời gian: Ngày 15 tháng 4.
Địa điểm: Bãi cát thôn Trần Câu Loan, ngoại ô thành phố Lạc Ninh.
Nội dung vụ án: Hai người dân lao động báo án phát hiện một nạn nhân (đã được đưa đến Bệnh viện số một thành phố cấp cứu). Chẩn đoán sơ bộ là nạn nhân bị thương ở sọ não.
Xử lý: Đã gửi thông báo phối hợp điều tra đến các cơ cấu công an ở khu vực thượng nguồn sông Lạc.
Ở một trang khác, phần mô tả chi tiết về nạn nhân vẫn còn bỏ trống, ngoài vài tấm ảnh.
Hắn là ai? Hắn từ đâu đến?
Trên lý thuyết mà nói thì việc này với cảnh sát mà nói thì không khó xử lý. Dấu vân tay, nhóm máu, ADN, đặc điểm nhận dạng của nạn nhân có thể được đối chiếu với cơ sở dữ liệu về người mất tích, tội phạm truy nã, các vụ án và thông tin hộ khẩu. Chỉ cần tìm thấy một thông tin liên quan, họ có thể xác định được danh tính nạn nhân một cách dễ dàng. Nhưng vụ việc này lại quá kỳ lạ, mọi nỗ lực tra cứu đều không có kết quả, chẳng có lấy chút thông tin nào về người này, cứ như ở đâu bỗng dưng biến ra người sống sờ sờ vậy. Đây là chuyện hết sức khó tin với thời buổi khoa học kỹ thuật tiến bộ như ngày nay.
Ngày hôm sau, bệnh viện đưa ra một tin tức còn tệ hơn:
Người bị hại sau ca phẫu thuật cấp cứu đã tỉnh lại, nhưng lại bị mất trí nhớ, hơn nữa có vẻ đây là loại nghiêm trọng nhất, mất trí nhớ vĩnh viễn ...