Chương 026: Ta há phàm nhân. (3)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:53:12

"Có được không?" Nhậm Cửu Quý nhìn dáo dác xung quanh, lén lút hỏi Bát Hỷ. Nơi này là Bệnh viện số một thành phố, bệnh viện đa khoa trang thiết bị không thua kém gì bệnh viện ở tỉnh thành Trung Châu. Năm xưa thành phố Lạc Ninh từng có giai đoạn phát triển cao tốc, tuy bây giờ thời thế thay đổi, chỉ có thể coi là thành phố hạng ba hạng tư trong nước, chỉ còn lại bệnh viện số một này là di sản cuối cùng thời huy hoàng đó. Người thành phố xung quanh cũng tìm tới đây khám bệnh, cho nên quanh năm suốt tháng, bệnh nhân qua lại tấp nập, lại có cả bảo an duy trì trật tự, muốn làm chút chuyện gì đó không dễ chút nào đâu. "Cái gì được hay không?" Bát Hỷ nhất thời còn chưa hiểu: "Ý tao là ở đây này, mày có thể chặn họ để đòi tiền như ở tiểu khu được không? Tên bác sĩ đó đã lừa người đi rồi, mày nói xuông không có bằng chứng gì để đòi tiền, người ta có coi mày ra gì không?" Nhậm Cửu Quý chột dạ, bốn trăm tệ còn lại, vốn dĩ hắn cũng không nghĩ sẽ đòi lại được. Nói cho cùng, có thêm một lao động khỏe mạnh như vậy, cũng coi như là lời rồi, thời gian qua số tiền kiếm lại được từ Đại Binh không ít. "Đại Binh nói rồi, ông ta chột dạ, bảo ông ta làm thì chắc chắn sẽ làm... À mà này, thằng đó cần hồ sơ bệnh án để làm gì thế nhỉ?" Bát Hỷ không thể hiểu nổi, Đại Binh khó khăn lắm mới nhờ họ làm một việc, họ cũng không tiện từ chối, thế là hai người lại quay lại nơi cũ: "Nhân lúc tên bác sĩ đó còn chột dạ thì đòi tiền trước đi, cần cái quái gì hồ sơ bệnh án chứ... Nhanh lên!" Nhậm Cửu Quý kéo Bát Hỷ, hai người thẳng tiến đến văn phòng của bác sĩ Ngô: Bệnh viện ấy mà, dù có xây to đẹp cỡ nào thì cũng vậy thôi, cái khung cảnh lúc nào cũng chẳng có gì khác, hành lang chật kín người nhà bệnh nhân mặt mày lo âu chờ được tư vấn, bác sĩ y tá đi qua đi lại mặt lạnh tanh chẳng làm người ta yên tâm nổi, còn bầu không khí thì thôi đi ... Chỉ khiến người ta muốn nhanh nhanh ra khỏi đó. Văn phòng của bác sĩ Ngô không cách xa phòng chụp CT là bao. Hai người thậm thụt bàn tán một hồi, nhân lúc một bác sĩ vừa ra ngoài, họ thò tay chặn cánh cửa tự động khóa lại, rồi nhanh chóng lách người vào trong. "A? Sao hai người lại vào được đây?" Ngô Hải Minh nhìn thấy đôi hai thằng ngốc âm hồn bất tán lại tới nữa, liền tức giận: "A, lỗ mũi heo cắm hành giả voi đấy à, không nhận ra chúng tôi nữa à?" Bát Hỷ tức giận, thái độ này thật sự quá tệ: "Thế hai người muốn gì? Đừng tưởng tôi không biết, cảnh sát đã đến chỗ các người điều tra rồi đấy. Các người không giữ được người, còn để y gây chuyện, bây giờ y biến mất rồi, nếu có truy cứu, thì đó cũng là trách nhiệm của các người." Bác sĩ Ngô đứng bật dậy, hùng hồn chỉ trích. Cái trách nhiệm này đã khiến ông ta mất ngủ một thời gian dài, vừa mở miệng đã theo phản xạ đẩy trách nhiệm ra xa. "Chúng tôi là khách quen của đồn công an đấy, thân phận của ông so cái gì với chúng tôi không so, lại muốn so xem ai vô liêm sỉ hơn à?" Cửu Quý nhe răng đáp trả: Bác sĩ Ngô bị một câu nói của hắn đánh bại ngay lập tức, tức đến hai mắt tối sầm, giận dữ chỉ tay nói: "Cút ngay, nếu không tôi sẽ gọi bảo an." " Muốn gọi bảo an à, ông nghĩ cho kỹ đi, hôm nay Đại Binh lại đánh người rồi đấy." Bát Hỷ đảo mắt một vòng, bất ngờ nói: "Hả, cậu ta lại đánh ai?" Bác sĩ Ngô khiếp hãi: "Tên đó không kiếm được cái ăn, cho nên đi siêu thị cướp đồ, đánh nhân viên bán hàng rồi bỏ chạy, cảnh sát đang truy lùng y đấy." Cửu Quý mở mồm ra là nói dối ngay được. Họ biết rõ kiểu người có chút thể diện này sợ cái gì, rõ ràng là loại người vô liêm sỉ, nhưng lại sợ mất mặt, trên đời hắn ghét nhất loại đạo đức giả như thế: Bát Hỷ phụ họa: "Đợi đến khi bắt được, họ điều tra ngược lại tại thời gian qua y đi đâu ở đâu, rồi tại sao xuất viện, khi đó chỉ cần chúng tôi nói là ông đã thông đồng với chúng tôi để lừa gạt, thì dù không có trách nhiệm, ông cũng sẽ bị điều tra nửa tháng." Những lời họ nói không sai, bác sĩ Ngô vừa tội lỗi vừa sợ hãi, ngay lập tức sắc mặt ông ta tái nhợt, thất thần ngồi phịch xuống ghế. Hiệu quả như dự đoán, Bát Hỷ quen thói lừa gạt người ta, chớp ngay cơ hội quay người đi đến bàn, thần thần bí bí nói: "Đưa nốt 400 tệ còn lại cho tôi, chúng ta coi như không quen biết nhau, đằng nào thì thằng đó cũng bị tâm thần, nói gì cũng chẳng ai tin." "À ... thế thế... hai người phải giữ lời đấy nhé." Bác sĩ Ngô cuống lên rồi, vừa bị dọa một cái là vội vàng móc ví ra: Bát Hỷ vừa đút tiền vào túi, Cửu Quý đầu nhảy số ngay tức thì, cúi người xuống bàn nhắc nhở: "Thêm 200 tệ phí giữ bí mật nữa, hôm nay chúng tôi sẽ về quê trốn, chuyện này coi như chôn chặt trong bụng." "À... À, đúng đúng, về quê tránh đi một thời gian là tốt nhất." Bác sĩ Ngô hoảng hốt, lại bị lấy đi 200 tệ, vội vàng tiễn hai người đi. Tiền vừa mới vào tay hai người Cửu Quý và Bát Hỷ sợ đêm dài lắm mộng liền không chào một câu đã chuồn mất. Cánh cửa vừa mới đóng lại một cái, bác sĩ Ngô vặn nắm đấm khóa ngay cửa lại rồi đau khổ dựa người vào cửa, đây là thứ chuyện quái gì thế này? Bỏ tiền ra cứu người, vậy mà ngày nào tôi cũng phải chịu dằn vặt lương tâm! Còn hai cái tên vừa ra khỏi cửa lại chẳng hề cảm thấy cắn rứt lương tâm, ngược lại còn hớn hở. Chưa kịp chạy xuống cầu thang, Cửu Quý bỗng vỗ trán một cái kêu lên: "Ôi trời ơi, tao ngu quá rồi... Lẽ ra phải đòi nhiều hơn mới phải, có 200 tệ, quá rẻ cho ông ta rồi." "Thế là được rồi, đừng tham quá mà mất cả trì lẫn chài, bỏ ra 800 đòi về 1000... Này của tao 100 đấy nhé." Bát Hỷ giữ lại một tờ, chỉ trả lại cho Cửu Quý 300: "Mẹ cái đồ con rùa nhà mày, chỉ biết có tiền thôi!" Cửu Quý tức giận chửi rủa, mặc dù hắn là quản đốc, theo lý mà nói là cấp trên của Bát Hỷ, nhưng cả hai là người cùng thôn, chơi với nhau từ thời mặc quần thủng đít, nên vốn chẳng có trên dưới gì hết: Bát Hỷ chẳng thèm để tâm, vui vẻ nhét tờ một trăm vào trong quần sịp chống trộm của mình. Hai người vừa ra khỏi cửa, Bát Hỷ cũng 'á' lên một tiếng rồi vỗ trán y như Cửu Quý. "Lại làm sao thế?" Cửu Quý bực mình: "Chỉ lo đòi tiền mà quên lấy hồ sơ bệnh án rồi, Đại Binh không tệ, y đòi cái đó chắc chắn có ích." Bát Hỷ hối hận không thôi: "Đi đi đi... Này tao nói cho mà nghe, mày không phải là ngốc thật đấy chứ? Chẳng phải mày hay nói đấy sao, đổi miếng thịt béo đã đến tay lấy khúc xương thì sao?" Cửu Quý hỏi: Bát Hỷ mặt đầy vẻ không cam lòng, khó chịu nói: " Không cam lòng!" Đúng là không cam lòng, sức lao động tốt như thế mà. "Vậy không phải là xong chuyện rồi sao? Cứ kéo dài được ngày nào hay ngày đó, ở lại được ngày nào thì kiếm tiền được ngày đó, đợi đến khi thằng đó nhớ ra vỗ mông bỏ về nhà, lúc đó mày khóc cho đã đi." Cửu Quý xúi giục, còn tức giận đá Bát Hỷ một cái: Cú đá này cuối cùng đã khiến Bát Hỷ tỉnh ngộ, hắn không quay lại tìm bác sĩ Ngô nữa mà đi theo Cửu Quý lên xe, chỉ thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại mấy lần, có vẻ như không phải là không cam lòng, mà là có chút không đành lòng ...