Chương 022: Chưa từng nghe thấy. (3)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:49:29

"Chú Bảo Đường, chú Bảo Đường, mau ra đây... Đại Binh, đợi đã." Bát Hỷ lại giở quẻ rồi, hắn giật lấy bát cơm của Đại Binh, ấn y ngồi xuống đất, bắt đầu giảng giải: "Đại Binh, tôi đã nghĩ suốt mấy ngày rồi, nghĩ ra được một cách để kiểm tra xem anh là người ở đâu... Lấy đồ ra đây." Đại Binh ngây người: "Có thể kiểm tra được sao?" Bát Hỷ xoa hai bàn tay vào nhau:" Chẳng lẽ anh không muốn biết mình là người ở đâu à?" Xung quanh không ít người đang ngồi ăn cơm rải rác, thấy có trò hay liền bê bát tụ lại xung quanh xem: "Cậu có cách sao?" Đại Binh tất nhiên là muốn: "Chắc chắn rồi... Chú Bảo Đường mang đến đây." Bát Hỷ gọi: " Đến đây." Đầu bếp Bảo Đường bê một cái khay đầy các loại túi ni lông nhiều màu sắc, đặt trước mặt Đại Binh. Ái chà, ra là đủ loại đồ ăn vặt. Có người không kìm được đưa tay ra định lấy, bị Bát Hỷ đập một cái bốp vào tay. Hắn nói những thứ này đều được lục lọi từ trong ba lô của các công nhân từ khắp mọi miền đất nước tập trung về đây, chỉ có từng này thôi. "Thế là sao?" Đại Binh không theo kịp lối tư duy của Bát Hỷ: "Con người ta có não tàn đến mấy thì hai thói quen cũng không bỏ được, một là ăn, hai là ị ... Về khoản ị thì chúng ta không tìm ra được cách nào chứng thực cả, nhưng ăn thì được. Nếm thử đi, có nhận ra không, có gọi được tên không?" Bát Hỷ hùng hôn tuyên bố: Nhóm anh em công nhân này lập tức hiểu ra, đồng loạt giơ ngón tay cái lên, khen Bát Hỷ có văn hóa. Đại Binh cũng vui vẻ, cách mà người có văn hóa như Bát Hỷ nghĩ ra quả thật rất thú vị thoải mái. Y nhìn quanh nhưng món ăn vặt, rồi nhón một thứ cho vào miệng nhai và nói: "Đây là gừng muối, ướp đường." "Ái chà, anh là Hồ Nam man tử à?" Bát Hỷ lấy làm lạ: "Đây là... gân bò tê cay?" Đại Binh nếm thử một món nữa. Bảo Đường nhăn mặt: "Đây là đồ tây bắc, nhưng nhìn bề ngoài thì có vẻ giống." "Đây là mực khô xé sợi, nướng than." Đại Binh ăn đến vui vẻ, miệng nhóp nhép không ngừng: "Ê tôi đoán Đại Binh là thành người ở biển." Tam Đản vui vẻ nói. Nhưng ngay sau đó hắn lại trố mắt ra. Lại có người nghĩ Đại Binh là đầu bòi Tứ Xuyên, vì y ăn món chân gà cay mà người thường không thể nuốt nổi, nhưng y lại ăn ngon lành. Thật đúng là ăn uống đã in sâu vào trong xương cốt rồi. Hơn mười món ăn vặt mà các công nhân mang từ quê nhà đến, Đại Binh không chỉ ăn hết mà món nào cũng gọi đúng tên. Không chỉ ăn một mình, y còn chia sẻ cho người khác. Nào là thịt bò khô, nào là rượu gạo, nào là thịt hun khói, nào là món cay ba vị ... Ăn từ món của Lưỡng Quảng, Phúc Kiến cho đến món của Lưỡng Hồ, Tứ Xuyên, Quý Châu. Vị ngọt, mặn, cay, chua, thậm chí cả vị đắng và hăng mà một số công nhân cũng không thể nếm được, Đại Binh vẫn ăn ngấu nghiến như thể vừa khám phá ra một vùng đất mới. "Oài, đây đúng là đít ngồi lên trứng gà, một mớ hỗn độn rồi." Tam Đản trêu chọc Bát Hỷ: Bát Hỷ nhìn thấy các món đồ kiểm tra đều đã biến thành món khai vị cho Đại Binh, bực bội nói: "Đại Binh này, tôi biết trước đây anh làm nghề gì rồi." "Nghề gì?" Đại Binh ngẩng đầu hỏi: "Anh biết hết tên của nhiều món ăn như vậy, mà lại không nhớ nổi tên mình. Con mẹ nó, chắc chắn là một thánh ăn rồi." Bát Hỷ phán đoán: Đại Binh ăn uống vui vẻ, thuận miệng nói: "Nếu có thêm vài ngụm rượu nữa thì tuyệt vời, tốt nhất là đồ ăn vặt đi kèm với rượu vang đỏ, đông tây hợp bích." Mọi người cười đùa rôm rả, không hề để ý, chỉ có Bát Hỷ là để tâm. Hắn ngay lập tức nghe ra trọng điểm trong lời nói của Đại Binh, nhưng khi Bát Hỷ hỏi lại, Đại Binh lại ngơ ngác, hoang mang hỏi: "Tôi đã nói gì à?" Mẹ cái thằng nói gì cũng không nhận ra được, Bát Hỷ phất tay, thôi bỏ đi, cái chứng "não tàn" này cũng như bị đóng băng, không phải chỉ trong một ngày mà thành. Bát Hỷ tạm gác chuyện đó sang một bên. Những "vật thí nghiệm" mà hắn đã khó khăn lắm mới thu thập được, cuối cùng lại trở thành món ăn kèm cho bữa tối, chớp mắt đã bị ăn sạch sành sanh. Lần trước Bát Hỷ muốn thử khẩu âm, nhưng mà thôi rồi, đám công nhân có người đi khắp nơi nên nói được vài câu phương ngữ, vậy mà Đại Binh lại có thể hiểu được, hơn nữa lại còn nói được. Những gì y nói, ngược lại lại khiến người khác không hiểu. Về mặt ngôn ngữ, những người công nhân có giọng địa phương này thực sự không bằng Đại Binh. Đại Binh nói rõ ràng một "Nếu nói lầm lẫn lần này thì nói lại. Nói lầm lẫn lần nữa thì lại nói lại. Nói cho đến lúc luôn luôn lưu loát hết lầm lẫn mới thôi.", bảo mọi người học theo. Kết quả là, các công nhân đều bị líu lưỡi, không ai nói trôi chảy được, cả ngày hôm sau cả đám còn lải nhải lầm lẫn, lần nữa mãi, ảnh hưởng tới cả công việc. Vừa đặt bát cơm xuống, Đại Binh lại không chịu ngồi yên, chạy đi giúp Bảo Đường dọn dẹp xoong nồi bát đĩa. Vài người trở về ký túc xá bên cạnh đều không ngớt lời khen ngợi. Đại Binh đã mang đến một sự thay đổi hoàn toàn mới mẻ ở đây, không chỉ trong công việc mà còn cả trong nội vụ. Căn phòng ký túc xá được y tranh thủ thời gian dọn dẹp sạch sẽ, chăn rách được gấp gọn gàng, giày và tất được đặt trên một cái kệ nhặt được. Vừa bước vào phòng, mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác. Ngay cả những người công nhân cùng phòng cũng bị ảnh hưởng. Họ luôn lấy một chậu nước trước khi đi ngủ, dùng khăn lau qua người, không còn như trước đây, vứt bừa bãi giày và tất thối, chơi vài ván bài rồi lăn ra ngủ. Cái trại tỵ nạn của họ nhờ thế bất giác sạch sẽ ngăn nắp hơn nhiều, vì thế tuy nhiều người thấy y phiền phức nhưng chỉ làu bàu sau lưng thôi, không ai thực sự khó chịu. Mọi người đều vui vẻ, chỉ có mỗi Bát Hỷ là tâm sự nặng trĩu , trở về phòng rồi lại đi ra. Đợi Đại Binh và Bảo Đường dọn dẹp xong bếp, hắn đứng ở cửa gọi một tiếng. Đại Binh đang vui vẻ chạy tới, tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy Bát Hỷ?" Còn chưa được vài ngày, ngay cả Đại Binh cũng đã trở thành một người hoàn toàn khác. Y không còn cảnh giác như lúc mới đến, nhìn ai cũng như kẻ thù. Giờ đây y hoàn toàn giống một người công nhân như đám người xung quanh. Nhưng Bát Hỷ lại biết, trong cốt cách của người này có thể là bất kỳ loại người nào, duy chỉ không phải là công nhân.