Chương 030: Tình thâm ý thiết. (2)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:56:41

Những phân tích của Nhậm Cửu Quý vô cùng chặt chẽ, cộng thêm kinh nghiệm nhiều lần bị đồn công an phạt vì đánh nhau, mua dâm của Cửu Quý, khiến đám công nhân đều cảm thấy chắc chắn không sai vào đâu được. Đúng là người từng trải, lời khuyên thật thấm thía. Bát Hỷ bị làm cho lú luôn, hắn chỉ biết thở dài thườn thượt, ngồi xổm trên đất vò đầu bứt tóc, hậm hực tức tối, không biết là vì số tiền công chưa được trả, hay là vì Đại Binh bị bắt. Nhậm Cửu Quý thuyết phục được Bát Hỷ xong liền đứng dậy quay về túc xá, hắn biết những người anh em công nhân đang nhìn mình với ánh mắt đầy mong đợi là vì chuyện gì, buông một tiếng thở dài nói: "Anh rể tôi đến đây trốn vài ngày. Chừng nào quyết toán được tiền công, chắc chắn sẽ phát đủ tiền cho mọi người." Câu nói này đã được nghe đi nghe lại vô số lần, toàn người cùng thôn cùng quê nên cũng không thể trở mặt được, ai nấy đều thở dài thườn thượt, chẳng còn chút tinh thần nào, ai nấy chán nản về túc xá chuẩn bị ăn cơm. Hôm nay cái trại tỵ nạn vốn huyên náo của bọn họ cũng yên ắng hơn thường lệ. Nhậm Cửu Quý vừa vào ký túc xá, nói chuyện với anh rể Lô Cương được vài câu thì Bát Hỷ bước vào. Hai người sững sờ, không ngờ Bát Hỷ đã thu dọn đồ đạc, mặc bộ quần áo công nhân rằn ri mà hắn vẫn chưa nỡ mặc, rồi gói lại cái cốc và cái bát ăn cơm của Đại Binh. Cửu Quý đi lên khuyên can: "Bát Hỷ, bình thường mày lanh lợi lắm mà, sao lần này lại cố chấp thế? Thằng Đại Binh đó bị não tàn, lại không thân thích gì với mình, chuốc lấy rắc rối làm gì?" "Cửu Quý, điểm này thì tao coi thường mày, Đại Binh đã làm ở chỗ chúng ta mười mấy ngày rồi, một mình y làm bằng hai ba người, tiền công một xu cũng chưa nhận, bình thường làm việc không than vãn gì. Bây giờ người ta bị bắt, chúng ta lại nuốt chửng số tiền đó sao? Lòng người được làm bằng thịt, không phải bằng xi măng rỗng ruột chất lên, ngay một chút tình nghĩa cũng không có... Phạt thì phạt, tao sẽ lo." Bát Hỷ thu dọn đồ đạc xong liền đạp cửa bỏ đi. Trong phòng, Nhậm Cửu Quý và anh rể Lô Cương nhìn nhau ngỡ ngàng. Sau đó Lô Cương lớn tuổi hơn một chút thở dài thườn thượt. Hắn biết Bát Hỷ nói bóng gió như vậy là có ý nhắm vào mình, có điều xem ra, cũng chẳng có cách nào cả... Không thể nói rõ họ tên thật của bản thân, không nói ra được địa chỉ nhà ở, cũng không nhớ những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, một nghi phạm đặc biệt như vậy đã nhận được sự đối xử đặc biệt tại Đồn công an Lạc Xuyên. Đồn trưởng Lý Đào không dám lơ là, dù sao đây cũng là một nhân vật đặc thù, ông ta đã thông báo cho đội hình cảnh, báo cáo lên phân cục, phân cục lại liên hệ với một cảnh sát duy nhất của cụ công an thành phố đã từng học chuyên ngành tâm lý và bệnh học, chuyên phụ trách tư vấn tâm lý cho các cảnh sát nổ súng. Mục đích là để đề phòng loại người này trở thành một đối tượng nguy hiểm cao cho xã hội. Cuộc thảo luận kéo dài nhiều giờ, dĩ nhiên không chỉ đơn giản là tạm giam và phạt tiền. Vấn đề quân trọng là liệu một người như vậy có trở thành mối nguy hiểm hay không, ngay cả khi không thì nên xử lý người ta như thế nào. Có tiền lệ ở bệnh viện rồi, e rằng việc tìm một cơ cấu như thế sẽ không dễ dàng. Tạm giữ à? Thôi quên đi, đối với người mất liên lạc khả năng không tìm thấy người thân, trại tạm giữ rồi cũng sẽ đuổi ra thôi. Tạm giam? Cái này cũng có thể làm được, nhưng nếu hết thời hạn tạm giam mà tình hình vẫn không cải thiện thì phải làm sao? Lúc này ý kiến của Đặng Yến được đưa ra thảo luận. Cô đề xuất cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, trả Đại Binh về đội ngũ công nhân. Dù sao thì đó cũng là nơi y có thể tự nuôi sống bản thân, hơn nữa việc phối hợp điều tra cũng thuận tiện hơn. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía vị chuyên gia đến từ cục công an thành phố, hắn vẫn còn đang cau mày xem đoạn video ghi lại lời khai. Cao Văn Xương lên tiếng hỏi: "Chủ nhiệm Diêm, anh thấy người này có nguy hiểm không?" Vừa nói hắn còn không quên liếc nhìn Đặng Yến một cái, chủ nhật còn bị làm phiền như thế này thực sự khiến người ta cảm thấy rất khó chịu. "Đặng Yến à, cô nói anh ta còn biết cả hai ngoại ngữ nữa sao?" Chủ nhiệm Diêm không trả lời mà hỏi: Đặng Yến khẳng định chắc chắn:" Đúng vậy, tiếng Anh và tiếng Pháp, giọng rất chuẩn." Điều này càng khiến người ta khó hiểu hơn, bọn họ đều đã xem đoạn băng ghi hình rồi, thấy người này lối tư duy rất mạch lạc, thậm chí còn nhớ được số xe taxi đã đi từ bệnh viện ra ngày hôm đó, nhưng lại không thể nhớ tên mình. Nói ra thì người biết hai ngoại ngữ ở thành phố nhỏ Lạc Ninh này đã là hiếm, vậy mà ngay cả nơi ở của mình cũng không nói ra được. "Tôi nghĩ là không sai đâu. Đây là đặc trưng của mất trí nhớ do chấn thương. Tôi không chuyên sâu về bệnh lý này, nhưng nhìn dáng vẻ bên ngoài, anh ta là một người được giáo dục bậc cao. Nhìn xem cử chỉ tay rất tự tin, cách dùng từ rất khách sáo, rất lịch sự, trong suốt quá trình thẩm vấn, anh ta đã lặp lại từ cảm ơn đến bảy lần. Thêm vào đó là biểu hiện hôm nay, chủ động tìm Đặng Yến để tìm hiểu tình trạng của mình, rồi lại chủ động đến đồn công an tự thú... Tôi thấy người này không có vấn đề gì. Đội trưởng Tần, anh nghĩ sao?" Chủ nhiệm Diêm nói rồi quay sang vị đội trưởng đội đội hình cảnh: Vị này có vẻ khá đơn giản, vừa cười vừa nói: "Chúng tôi chỉ có nhiệm vụ bắt người... Nếu không có bằng chứng, chúng tôi không có quyền giữ người. À, đúng rồi, cảnh sát hình sự đã đi hỏi cung còn nói rằng, người này chẳng phải quan chức thì cũng người giàu đó, cái giọng điệu ban đầu rất kiêu ngạo." "Thế thì được rồi, cứ vậy đi... Để anh ta ở cùng một nhóm người mà anh ta có thể tin tưởng không phải là chuyện xấu. Nếu đột ngột chuyển đến một môi trường khác, biết đâu lại xảy ra chuyện gì." Chủ nhiệm Diêm đứng dậy đưa ra quyết định cuối cùng: Có được ý kiến của người có quyền uy, chuyện này đã được định đoạt, hơn nữa tất cả đều vui vẻ. Đội trưởng Tần và Chủ nhiệm Diêm lần lượt từ biệt. Đồn trưởng Lý xin chỉ thị từ phân cục cục. Chỉ vài câu báo cáo, ông đã nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của phân cục trưởng: "Được rồi được rồi, các anh tự lo đi. Không ai nhận thì vứt vào trại tạm giam, có gì to tát đâu mà làm ầm ĩ lên thế."