Chuyện coi như vậy là xong, đồn trưởng Lý Đào mỉm cười với Đặng Yến, còn Cao Văn Xương định gọi Đặng Yến cùng về, nhưng không ngờ cô lại tự mình đi thẳng đến phòng hỏi cung. Hắn có chút buồn bực nhìn cô, nghĩ một lát vẫn ra bên ngoài đợi, chẳng muốn đi cùng.
"Cám ơn đồn trưởng Lý." Đặng Yến thật lòng nói:
"Cô vừa mới tham gia công tác phải không?" Lý Đào lại trả lời bằng một câu không đầu không cuối:
Đặng Yến không hiểu ra làm sao:" Dạ? Vâng."
Lý Đào cười thiện chí: "Vừa nhìn là biết ngay, thật ra cô không cần phải bận tâm đến thế. Thành phố nào mà chẳng có vài người ăn xin, lang thang vô gia cư. Cô khoác lên mình quốc huy, cũng không thể cho họ một mái nhà được đâu."
"Nhưng mà người này ..." Đặng Yến muốn giải thích, người này không giống với những người khác:
Đồn trưởng Lý Đào như biết cô sắp nói gì, xua tay nói: "Tôi biết... Cô không cần phải giải thích. Ý tôi là, những rắc rối như thế này cô sẽ gặp phải rất nhiều. Nếu không sợ phiền phức mà giải quyết từng chút một, e rằng chúng ta chẳng làm được gì cả."
Chỉ nói bấy nhiêu, ông gõ cửa bước vào. Đại Binh đang ngồi sau bàn, nghe tiếng động thì đứng dậy, cúi người cảm ơn và chào hỏi một cách cung kính.
Lý Đào cười xua tay nói: "Ngồi xuống, ngồi xuống... Chàng trai trẻ, chúng tôi đã đưa ra một ý kiến xử lý về vụ việc của cậu, nhưng trước hết tôi muốn nghe ý kiến của cậu."
"Tôi... tôi không có ý kiến gì cả, dù sao thì... dù sao có tay có chân, ở đâu cũng có thể làm việc được." Đại Binh hoang mang nói."À đúng rồi, tôi sẽ bồi thường thiệt hại cho tòa soạn báo sớm nhất có thể... Còn nữa nếu tìm được nhà, tôi sẽ sớm thanh toán chi phí y tế... Một lần nữa, xin cảm ơn các đồng chí cảnh sát, đã gây phiền phức cho mọi người."
"Ha ha, thái độ của cậu như thế này, chúng tôi cũng ngại nói là phiền phức ... Đúng rồi, Đại Binh, cậu thấy thế nào khi làm việc ở công trường dạo gần đây?" Đồn trưởng Lý hỏi:
"Rất tốt ạ, mỗi ngày làm việc đều có tiền lương ..." Đại Binh bổ xung thêm:" Tuy không cao lắm."
"Vậy họ có đồng ý nhận cậu không? Trước khi chúng tôi đang điều tra rõ danh tính của cậu." Đồn trưởng Lý hỏi tiếp:
"Chắc... chắc là họ sẽ đồng ý, dù sao thì cũng đang thiếu người làm mà." Đại Binh ngần ngừ:
"Ồ... Chúng tôi đã thông báo hơn một tiếng rồi mà vẫn chưa thấy ai đến." Đồn trưởng Lý liếc nhìn Đặng Yến:
Đặng Yến chẳng thể làm gì được hơn, cô cẩn thận hỏi Đại Binh: "Tình trạng của anh rất đặc biệt, có thể tạm thời miễn xử lý... Nhưng trước khi điều tra rõ ràng, anh phải có một nơi để đi."
"Ồ, vậy tôi về công trường làm việc vậy." Đại Binh rất hiểu chuyện, cẩn thận nói: "Tôi sẽ kiếm đủ tiền để nộp tiền phạt và bồi thường trước... Được không?"
Đặng Yến bật cười. Đồn trưởng Lý Đào cười gượng gạo nói: "Phạt là hình thức thôi, chứ không phải mục đích. Tôi không lo lắng về những chuyện khác, chỉ sợ đám công nhân đó sẽ dạy hư cậu."
"Không đâu ... Bọn họ tốt lắm." Đại Binh nói:
"Nhưng trong đồn đã thông báo rồi mà không thấy ai tới cả."
Sắc mặt Đại Binh ảm đạm, không nói được gì, đó là nơi duy nhất y có thể đi.
Ngay lúc này, họ nghe tiếng ồn ào bên ngoài, sau đó một giọng nói như cái lệnh vỡ vang lên xuyên thấu qua cả tường và cửa sổ: "Đại Binh, anh ở đâu?"
"Tới đây." Đại Binh cười chỉ tay về phía cửa, gương mặt ảm đạm thoáng cái nở một nụ cười hạnh phúc mà ấm áp:
"Thế thì đi đi, lập một hồ sơ liên lạc, nếu như cậu muốn rời khỏi thành phố này thì phải thông báo đấy ... Nếu chúng tôi tìm được thông tin, cũng sẽ liên lạc với cậu... Trăm sai nghìn sai cũng không được đi sai đường lần nữa đâu đấy. Không thể vì cậu bị mất trí nhớ mà trở thành lý do gây nguy hiểm cho an ninh trật tự được... Ừm, lần này là xử lý khoan hồng, nhưng nếu xác định cậu có đủ năng lực chịu trách nhiệm, thì bất kể là xử phạt hành chính hay hình sự, cậu vẫn phải chấp nhận đấy..." Đồn trưởng Lý chắp tay sau lưng, giảng bài chính trị tư tưởng cuối cùng cho Đại Binh:
Ngay khi Đại Binh vừa mới bước ra khỏi cửa, Bát Hỷ đã chạy đến, vẻ mặt đau thương, hắn không nói một lời nào, chỉ đặt tấm chăn mới mua vào lòng Đại Binh, rồi đặt một thùng mì ăn liền xuống. Sau đó hắn mếu máo, cứ như sắp chia ly đến nơi: "Đại Binh, tôi không có bản lĩnh gì cả ... không giúp được gì nhiều cho anh đâu. Tôi mua cho anh cái chăn và một thùng mì, anh vào trong đừng có đánh nhau nhé... Ra sớm đi, tôi sẽ đợi anh ở công trường. Nếu tôi không có ở đó, anh gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón anh ..."
Đại Binh bị hắn làm cho hồ đồ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tam Đản đi cùng cũng cầm một cái bát cơm đưa cho y, vẻ mặt đầy tiếc nuối, chẳng nói được lời nào, chỉ vỗ vỗ vai mấy cái, thở dài sườn sượt.
Bát Hỷ giục: "Tôi làm cho anh một ít thịt kho tàu này, anh ăn trên xe đi nhé... Ăn nhanh lên, vào trại giam lại bị người ta cướp mất đấy... dù gì cũng phải ăn no một bữa hẵng đi ..."
Người anh em biểu lộ chân tình, vẻ mặt đau khổ cứ như nước mắt sắp trào ra đến nơi, làm Đại Binh thấy mũi cay cay, ơn một bữa cơm này trong lòng y ngày càng nặng trĩu.
Đồn trưởng Lý Đào nghe thấy thì khó chịu, quát thẳng: "Này, này, cậu nói cái gì thế? Cái gì mà vào trại tạm giam bị cướp đồ hả?"
"Tôi không nói nữa ... Tiền phạt bao nhiêu tôi sẽ nộp thay cho anh ấy. Anh ấy đánh người là có lý do, bọn họ xem Đại Binh như kẻ tâm thần rồi bắt đi, anh ấy lại vừa ra khỏi bệnh viện, chẳng nhớ gì chẳng biết gì làm sao mà không sợ được chứ?" Bát Hỷ yếu ớt phản bác nhưng không khó nhận ra sự căm phẫn ngầm trong, căm phẫn của tầng lớp yếu thế không có sức phản kháng:
"Này Bát Hỷ, Bát Hỷ, đừng nói linh tinh ..." Đại Binh vội vàng khuyên can:
"Tôi nói linh tinh cái gì, anh chính là cái chai bị rút nút mà không chảy nước, cứng đầu cố chấp. Không phải là ngốc nghếch thì là gì, chạy lung tung làm gì, thấy chưa, bị sa lưới rồi nhé." Bát Hỷ bi thương không tả siết" Được rồi, tranh thủ ăn đi, không cần để ý đến họ, sống trên đời này đừng thật thà quá ... :