Ấy, đừng tưởng mọi việc chỉ có thế, trí thông minh của Bát Hỷ còn lâu mới dùng hết. Có thấy trong đám dân lao động này hắn là tên béo duy nhất không? Vì tên này tuyệt đối không làm việc chân tay. Hằng ngày hắn chỉ đi buôn chuyện với các công nhân trang trí nhà cửa, con mắt tinh ranh liếc qua nhà nào là biết ngay thiếu thứ gì. Rồi hắn kéo người ta ra một góc để mật mưu: "Anh đến nhà kia nhà kia mua đi, tôi sẽ giúp anh lấy được giá rẻ nhất."
Kết quả thường là hai bên ngay lập tức ăn rơ với nhau, khoản tiền chênh lệch sau khi mặc cả Bát Hỷ tất nhiên sẽ vui vẻ nhận phần chia. Đại Binh không chỉ một lần thấy Bát Hỷ tụt quần, cẩn thận nhét số tiền kiếm được vào túi quần trong.
Hắn nói, đây là quần sịp chống trộm, là mẹ tôi đặc biệt may cho tôi đấy.
Lúc như thế Đại Binh từ nụ cười thấu hiểu biến thành cười ngã lộn cổ ra sau.
Đúng là thứ cực phẩm, trong cuộc sống trước đây của Đại Binh chắc chắn chưa từng xuất hiện một người như thế này. À phải rồi, nói tới phục hồi trí nhớ... thôi đừng nói nữa, cả ngày làm việc mệt chết đi được, mồ hôi ướt đẫm mồ hôi, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ đến những vấn đề trong đầu.
Có điều hết sức bất ngờ là Đại Binh lại cảm thấy cuộc sống như thế này rất tốt. Ít nhất thì y dường như chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ đến vậy. Nhìn thấy Bát Hỷ lừa gạt người khác, y thấy vui vui; nhìn thấy một số chủ nhà còn "não tàn" hơn cả mình, y thấy vui; nhìn thấy Bát Hỷ lừa gạt cả thương nhân rồi còn bắt họ mua thuốc lá cho mình, y cũng vui. Thậm chí, mỗi khi nhìn thấy nhóm anh em công nhân lang thang trong khu nhà, ai nấy đều lấm la lấm lét, sao lại khiến y càng nhìn càng thấy vui vẻ như thế chứ?
"Ăn cơm thôi -"
Bảo Đường gân cổ lên gọi, ông ta rất đúng giờ, khi trời sắp tối con gà mái ông ta nuôi trong sân chạy trở về chuồng chính là lúc dọn cơm.
Đại Binh đang chặt một đống gạch cũ liền đặt dao bay xuống, đó là gạch thừa từ lúc công nhân trang trí làm tủ âm tường để lại, nếu dọn dẹp sạch sẽ có thể bán được gạch tốt, một viên đáng giá mấy đồng, y ngẩng đầu lên, thấy Bát Hỷ đang ngậm điếu thuốc, vẻ mặt hớn hở đi vào từ cửa sau. Hai công nhân trang trí đi theo sau, lảo đảo khiêng mấy tấm ván gỗ. Bát Hỷ phẩy tay cho hai người họ đi, rồi đi thẳng về phía Đại Binh. Từ xa hắn ném một gói thuốc, Đại Binh tiện tay bắt lấy, là một gói thuốc lá thơm.
"Tôi không hút thuốc, hút thuốc không tốt cho sức khỏe." Đại Binh cầm gói thuốc, rồi lại đưa trả cho hắn:
"Thế trước kia anh không hút à?" Bát Hỷ tò mò hỏi:
"Không hút, ngày nào tôi cũng rèn luyện, thói quen xấu này không tốt." Đại Binh vừa nói vừa thuần thục xếp gạch ngay ngắn, nhét con dao bay vào thắt lưng, định đi thì thấy Bát Hỷ đang ngẩn người nhìn mình. Y ngạc nhiên hỏi: "Sao thế?"
"Anh sắp khôi phục rồi đấy." Bát Hỷ đột nhiên nói:
"Đâu có." Đại Binh không hiểu gì cả:
"Anh đã nhớ ra trước đây anh không hút thuốc rồi, thì chuyện nhớ ra anh là ai cũng không còn xa nữa đâu. Thôi, để tôi hút vậy." Bát Hỷ nhét bao thuốc vào túi của mình.
Đại Binh tức thì sững sờ, đó là một câu nói bật ra theo bản năng mà thôi. Khi y cố gắng lục lọi trong trí nhớ xem mình có ký ức về việc hút thuốc hay không, thì lại bối rối. Trong đầu y lại trở thành một khoảng trống rỗng như trước đây. Y còn không thể hiểu nổi từ "thói quen" nằm ở đâu trong đầu, tại sao nó lại tự nhiên bật ra như vậy?
Bát Hỷ nhìn vẻ mặt của Đại Binh hỏi:" Nhớ ra cái gì rồi à?"
Nhận ra mình chẳng nhớ được gì, Đại Binh thất vọng lắc đầu.
"Thôi, đừng buồn nữa, lát nữa ăn cơm tôi sẽ dạy anh cách nghĩ... À đúng rồi, anh lại đây, đừng để ai nhìn thấy..." Bát Hỷ lén la lén lút nấp sau đống gạch:
Đại Binh vừa nhìn thấy một cái liền thật sự chán nản, thẳng thừng nói: "Sao cậu lại tụt quần thế, cậu đã bảo là mặc quần sịp chống trộm rồi, làm sao mà mất được chứ?"
"Đừng có la lên, người ta nghe thấy đấy." Bát Hỷ làu bầu cúi đầu, tay thò vào trong quần sịp mò mẫm. Lát sau hắn kéo quần lên, đưa tay ra, mấy tờ tiền hai mươi tệ được đưa tới: "Đây, cất cẩn thận."
"Hả, thế là sao?" Đại Binh có chút ngần ngại, một là vì không hiểu sao hắn đưa tiền cho mình, hai là vì chỗ hắn cất tiền làm người ta quá phản cảm:
"Anh cứ cầm đi... Cứ làm việc quần quật như thằng ngốc, chẳng thèm hỏi giá cả gì cả... Lén lút giữ lại một ít cho mình đi. Sống xa nhà, không có bố mẹ bên cạnh, tiền chính là cha ruột của mình." Bát Hỷ nghiêm túc nói, nhìn thấy vẻ mặt vẫn thộn ra của Đại Binh, hắn thẳng thừng mắng: "Anh không phải là thằng ngốc thật đấy chứ? Cả ngày chỉ biết ăn, không biết giấu chút tiền nào à?"
Bát Hỷ nhìn Đại Binh cả ngày làm việc hùng hục, bị Cửu Quý bóc lột tàn tệ, thực sự cảm thấy lương tâm cắn rứt, ít nhiều vẫn đưa cho Đại Binh một ít tiền lẻ.
"Không phải tôi không thích tiền, mà... mà số tiền cậu đưa này, mùi nặng quá." Đại Binh ngượng nghịu cầm tiền nói:
"Đã thành như thế này rồi, chết đến nơi rồi mà còn sĩ diện à, tiền nào chẳng là tiền. Cất cho cẩn thận, dù có sa cơ thất thế đến đâu cũng phải giữ lại tiền để cứu mạng... Đi thôi, ăn cơm." Bát Hỷ mắng một câu, rõ ràng vẫn coi Đại Binh như thuộc hạ mà dạy dỗ. Dạy dỗ xong hắn chắp hai tay sau lưng, ưỡn ngực đi như một con vịt kiêu ngạo, lạch bạch đi về phía trước.
Số tiền đó, nhìn Bát Hỷ moi ra từ cái chỗ đấy, thật sự khiến Đại Binh cảm thấy buồn nôn, mùa hè nóng thế này, tên đó lại chẳng phải loại chăm chỉ tắm rửa. Đại Binh cầm tiền mà vẫn có cảm giác dở khóc dở cười.
Có điều Đại Binh thật sự không nỡ vứt đi, mặc dù trong tiềm thức có một sự thôi thúc muốn vứt bỏ và khinh thường, nhưng cuối cùng y vẫn cẩn thận cất tiền đi. Bởi vì những đồng tiền mang theo hơi ấm và mùi vị cơ thể không thoải mái gì ấy, lại khiến lòng y dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả.
Khi màn đêm bao phủ toàn bộ tiểu khu, đèn đường được bật lên, thời khắc thư giãn nhất trong ngày bắt đầu. Lấy nước lạnh rửa mặt, dùng đũa lớn gắp màn thầu, dùng thìa lớn múc thức ăn từ bát lớn, ăn một cách ngon lành. Mệt mỏi cả ngày hóa thành cảm giác thèm ăn cực độ.
Thật ra có đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy thôi.