"Tôi nhớ ra hình như tôi từng bị giam giữ trong một môi trường khép kín, bị nhốt lại, còn bị người ta đánh nữa... Nhà tôi hình như là một căn biệt thự, có một bãi cỏ rất lớn. Hình như cũng có một cô gái, ừm ... xinh đẹp như cô vậy." Đại Binh thận trọng lựa chọn câu từ, rõ ràng không muốn bị coi không đứng đắn:
Đặng Yến rõ ràng không phải là cô gái e thẹn nhút nhát, nghe tới đó bật cười khẽ, phản bác lại: "Anh bị mất trí nhớ thành hoang tưởng rồi à? Chẳng lẽ đây là câu chuyện về một tỉ phú bị bắt cóc? Hi hi... Không thể nào, nếu là vậy thì đã ầm ĩ rồi. Từ khi anh xuất hiện ở sông Lạc đến nay đã một tháng, vụ bắt cóc đã phải kết thúc từ lâu rồi chứ."
Đại Binh không phản ứng lại chỉ lặng lẽ lấy ra một tờ báo, đưa cho Đặng Yến. Đặng Yến cầm lấy, đó là một tờ báo China Daily phiên bản tiếng Anh. Cô nghi ngờ nhìn, đó là một tờ báo cũ không biết nhặt ở đâu. Giữa lúc ngạc nhiên, Đại Binh thần kỳ cất tiếng: " China's top banking regulator has vowed to crack down on illegal fundraising activities by unscrupulous online brokers and warned investors to be wary of their schemes." (Cơ quan quản lý ngân hàng hàng đầu của Trung Quốc tuyên bố sẽ mạnh tay trấn áp các hoạt động huy động vốn trái phép do những môi giới trực tuyến thiếu lương tâm thực hiện, đồng thời cảnh báo nhà đầu tư phải cảnh giác trước các thủ đoạn của họ)
Đặng Yến không khác gì bị nghẹn nguyên một quả trứng trong cổ họng, miệng há hốc, mắt trợn tròn. Với trình độ tiếng Anh ở cấp 4 của cô, việc nhận biết những từ ngữ chuyên ngành này đã khó, vậy mà người mất trí nhớ trước mặt lại có thể đọc vanh vách ... Hơn nữa nghe y nhả chữ còn rất chuẩn.
"Ý bài báo đó là Cục giám sát Ngân hàng đang đả kích các quỹ tư nhân bất hợp pháp trên mạng, đồng thời cảnh báo các nhà đầu tư phải cẩn thận... Không chỉ tiếng Anh, mà tôi còn có thể hiểu cả tiếng Pháp nữa." Đại Binh lấy ra một nhãn hiệu, đặt vào tay Đặng Yến. Đó là nhãn hiệu của một loại mỹ phẩm, rồi y nói tiếp: "Khu Nhất Phẩm Tướng Phủ có nhiều cư dân học thức cao, trong nhà họ sách báo tiếng nước ngoài không hề thiếu, tôi vô tình phát hiện ra việc đọc những thứ này đối với tôi không hề khó."
"Tôi còn biết thêm điều này, tôi chắc chắn rất thích thể thao và rèn luyện sức khỏe. Tôi không chỉ phục hồi rất nhanh mà thể chất cũng rất tốt, nhưng bàn tay tôi lại không hề thô ráp, móng tay được cắt tỉa cẩn thận ... à, mấy ngày nay làm việc nặng nên mới thô ráp... Ngoài ra, tôi còn phát hiện ra rằng khi ở cùng các anh em công nhân, nghe họ nói tục tĩu khiến tôi rất khó chịu... Tổng hợp tất cả những điều này, cô nghĩ tôi đã sống trong một môi trường như thế nào?" Đại Binh kết hợp những mảnh thông tin rời rạc lại với nhau, rồi biến chúng thành một câu trả lời rõ ràng.
Đặng Yến nhanh chóng tổng kết lại những gì Đại Binh vừa nói, Một chàng trai thông thạo ít nhất hai ngoại ngữ, tố chất thân thể tốt ưa rèn luyện, có học thức và tu dưỡng tốt ... Chắc chắn không phải xuất thân từ giới lao động nghèo khổ được.
Đúng vậy, chắc chắn không phải. Đặng Yến còn chợt nhận ra, Đại Binh nói chuyện rất lịch sự từ tốn, hoàn toàn không giống những nam cảnh sát xung quanh cô, hơi một chút là đã buông lời tục tĩu. Càng không giống nam nhân bình thường, hay liếc nhìn trộm cô, người này mắt rất sáng, rất ngay thẳng, dù nhìn thẳng về phía cô cũng vô cùng đường hoàng.
"Được rồi, đi theo tôi... Dù sao cũng không phải là bí mật gì, nếu anh nhớ lại được thì càng tốt." Đặng Yến nhanh chóng đưa ra quyết định, dẫn Đại Binh quay về phân cục cảnh sát khu, nơi đó cách khá xa ký túc xá cô đang ở, phải bắt xe đi, cô thì mới ngủ dậy ăn mặc quá qua loa, còn cần phải quay về phòng sửa soạn một phen, lấy thêm giấy tờ nữa.
Tuy hôm nay là ngày nghỉ, nhưng cô chẳng ngại đi cùng soái ca như vậy, dù sao không phải làm việc nghiêm túc gì, nhưng đi được vài bước, cô lại chần chừ.
Đại Binh hiểu chuyện một cách khác thường, vừa mới thấy vẻ mặt Đặng Yến thay đổi, y liền nghiêm túc nói với cô: "Cảnh sát Đặng, lúc tôi vừa bị đuổi khỏi bệnh viện phát hiện ra sự thật, tôi đã rất khẩn trương, có thể đã hành động quá khích... Tôi sẽ chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Thực ra cô không cần phải lo lắng như vậy, trên thế giới này người tốt vẫn nhiều hơn. Những cảnh sát đã cứu tôi, tuy giọng điệu có hơi thô bạo, nhưng họ là người tốt; những bác sĩ kia, tuy sợ phải chịu trách nhiệm, nhưng họ cũng không phải người xấu... À, tôi còn nợ cô một lời xin lỗi, về hành vi của tôi khi lần đầu gặp cô ở bệnh viện ... Không phải tôi bao biện, khi đó đầu óc tôi thực sự không tỉnh táo, vài việc làm tôi không tự chủ ..."
"À... Anh vẫn còn nhớ sao, thế tại sao lại tỏ ra phản cảm với những người đã cứu anh? À phải rồi, tôi nghe nói y tá chăm sóc anh kể, anh bình luận những cảnh sát hình sự đó sống rất bi thảm, làm cho họ tức giận bỏ đi." Đặng Yến nheo mắt lại, cô không tức giận vì ánh mắt sỗ sàng của Đại Binh, nhưng sau này nghe y tá và bác sĩ Ngô kể chuyện y có bình luận không tốt của y về nghề nghiệp của cô, khiến cô không vui:
" Tôi tạm thời chưa thể giải thích rõ ràng được, có lẽ là do những người cảnh sát đó nói chuyện như đang thẩm vấn, khiến tôi rất khản trương ... Nhưng tôi chắc chắn không phải người xấu. Cô nói xem có đúng không? Nếu tôi là người xấu, hoặc đã từng là người xấu, các cô chắc chắn đã dễ dàng tra ra tôi là ai rồi." Đại Binh đi sát phía sau Đặng Yến:
"Những kẻ xấu có hồ sơ đăng ký chỉ là một phần nhỏ thôi." Đặng Yến cười liếc nhìn y, trực giác của cô về người này bây giờ rất tốt, cô bất ngờ nói đùa: "Có điều kẻ xấu đẹp trai như anh thì tôi chưa từng thấy bao giờ."
"Cảm ơn cô." Đại Binh lịch sự nói:
"Cái đó mà cũng cảm ơn à?"
"Dĩ nhiên là phải cảm ơn rồi, cách diễn đạt phủ định của phủ định cho thấy cô không hề coi tôi là người xấu." Đại Binh vui vẻ nói:
Còn rất nhạy cảm nữa, Đăng Yến khẽ gật đầu:" Hi vọng anh không phải, nếu không thì thật có lỗi với những cảnh sát đã cứu anh về."
Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện như đôi bạn thân lâu năm, đi ra đường, đón một chiếc xe rồi thẳng tiến đến phân cục công an...