Chương 008: Lấy giả làm thật. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:35:35

Bắc qua sông Lạc là một cây cầu xi măng được xây dựng khoảng thập niên 70, trụ cầu rất lớn rất vững trãi trải mang đậm phong cách công nghiệp nặng của thời đại đó. Trải qua mấy chục năm gió dập mưa vùi chỉ khiến nó trông cũ kỹ hơn, không mấy ảnh hưởng tới sự chắc chắn của nó, đem so với những cây cầu hiện đại dựng lên cách đó không xa, các có ý vị hơn, càng có tính đại diện cho thành phố Lạc Ninh ... Đại Binh ngồi trên xe, dõi mắt nhìn ra xa xa, từ dưới chân cầu trở đi, hai bên bờ sông phân bố rất nhiều bến cảng, quanh đó là những cửa hàng cát đá, đồ gỗ và dịch vụ vận chuyển. Thành phố tuy không lớn, nhưng khá tấp nập, trên đường đi các tòa nhà mọc san sát như rừng, ánh nắng chói chang chiếu lên người mang tới cảm giác âm ấp không thấy nóng nực, khiến thành thêm phố rực rỡ. Nhưng đẹp hơn cả là những cô gái váy áo thướt tha như những cánh bướm đủ màu sắc trên phố, bước chân nhẹ nhàng khoan thai, mép váy rung động theo bước chân và cơn gió thổi từ mặt sông rộng. Dù cho Đại Binh có bị chấn thương não, y vẫn cảm thấy lòng mình xao xuyến. Tài xế ngồi ở ghế lái có chút lo lắng, mắt liên tục đảo qua gương chiếu hậu nhìn hành khách ngồi ghế sau. Tự nhiên lại chở một người mặc đồ bệnh nhân, thân hình vạm vỡ như vậy, lại còn cười một cách quá khích khiến hắn nghi ngờ đây là một bệnh nhân tâm thần. Suốt cả dọc đường hắn cứ nơm nớp lo sợ, cho nên xe cũng đi nhanh hơn mức bình thường, xe phóng vèo vèo qua cầu, đến khu đô thị mới Nhất Phẩm Tướng Phủ ở ngoại ô phía đông, xe dừng lại đột ngột. Quả nhiên người mặc đồ bệnh nhân có vấn đề, vừa mở cửa xe đã nhảy xuống chạy đi. Tài xế vội vàng mở ngay cửa xe nhảy ra ngoài hét lên: "Này, này, anh chưa trả tiền mà!" "Ồ... xin lỗi, gửi anh... không cần trả lại." Đại Binh đưa tờ 20 tệ còn ấm trong lòng bàn tay cho tài xế, đó là vì y khẩn trương hưng phấn nắm chặt nãy giờ: Tài xế nhìn đồng hồ tính tiền trên xe hiển thị 29,5 tệ, tức giận trừng mắt nhìn y, quát: "Trả lại gì, còn thiếu 9 đồng đấy." Hả ... Ngay khi Đại Binh nhìn vào màn hình, y kinh ngạc đến mức cắn chặt ngón tay tay, rồi ngượng nghịu sờ vào chiếc quần ngay cả túi cũng không có, xấu hổ ngập ngừng nói: "Thực sự hết tiền rồi, hay là anh đưa tôi quay lại một đoạn nhé?" "ĐM, cái thằng điên..." Người lái xe tức giận, đóng sầm cửa lại rồi đánh lái đi thẳng: Nghe thấy những lời đó, Đại Binh trợn tròn mắt, dường như không thể chấp nhận được cách nói thô lỗ ấy, hơn nữa còn khiến y bị kích thích muốn đánh người. Nhưng không còn cách nào, người không có tiền thì hèn, bị mắng vài câu cũng chẳng là gì. Chỉ có điều hơi lạ, y muốn chửi lại một câu, nhưng dường như không thạo lắm, mãi vẫn không thốt ra được, miệng mở ra mấy lần không biết chửi thế nào cho phải. Thôi vậy, Đại Binh hậm hực quay người lại, nhìn thấy một chiếc cổng cao lớn, cao như y cũng phải ngước mắt lên mới thấy phía trên đề ba chữ "Nhất Phẩm Tướng Phủ". Hình dáng bằng đá cẩm thạch trắng như chạm vào một dây thần kinh đang ngủ say của y, tóm lại, y cảm thấy rất dễ chịu. Đúng vậy, vô cùng dễ chịu, hàng rào bằng sắt, những luống hoa rực rỡ sắc màu, những con đường màu trắng ẩn mình dưới bóng cây xanh mát, những ngôi nhà cao tầng san sát, thỉnh thoảng lại có những chiếc xe hơi bóng loáng đậu xen kẽ. Đại Binh hít sâu một hơi, không khí không có mùi khói bụi khó chịu của thành thị, mà có mùi thơm thoang thoảng hoa cỏ. Cũng không có âm thanh huyên náo đau tai, chỉ có gió thoảng cùng chim chóc lích rích, vô cùng dễ chịu. Đây mới là nơi mình sống chứ. Trong lòng Đại Binh hớn hở nghĩ, trong không gian yên bình mà thoải mái này, tựa như một giấc mơ, y thấy một cô gái mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi, đang như con hươu non vui sướng chạy trên bãi cỏ xanh mướt vẫy tay gọi y, đôi tay cô dang rộng như đang chờ một cái ôm. Đại Binh trong vô thức bước tới vài bước, rồi nhìn kỹ lại, thì chẳng thấy ai cả. Có điều Đại Binh không hề cảm thấy thất vọng, vì y sắp tìm được nhà rồi, y sẽ sớm biết mình là ai, đã xảy ra chuyện gì... Đúng rồi Đại Binh mở tờ giấy đã nhàu nát và ướt đẫm mồ hôi trong tay ra, lẩm bẩm đọc:" Tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ, đi thẳng 50 mét, rẽ phải, đi thêm 100 mét, hô to ba lần Vương Bát Hỉ!" Tờ giấy là vỏ bao thuốc lá, chữ viết nguệch ngoạc như một đàn rùa bò. Đại Binh ngờ vực đứng trước cổng tiểu khu, không biết có phải đang trong giờ làm không, nơi này khác vắng vẻ, xa xa chỉ thấy vài công nhân đang chăm sóc hoa cỏ, quét dọn vệ sinh, không thấy cả bảo an trông coi ở đâu. Đại Binh cẩn thận làm theo đúng những gì tờ giấy nói, đi 50 mét, rẽ, rồi đi thêm 100 mét, thấy một ngôi nhà hai tầng kiểu biệt thự phương tây. Bên trong máy hút khói đang kêu ầm ầm. Nhà mình đây sao? Đại Binh lấy hết sức bình sinh, hét lớn: "Vương Bát Hỉ... Vương Bát Hỉ... Vương Bát..." Giọng y khựng lại, từ trong nhà, một nhóm công nhân mặc đồ rằn ri, đội mũ bảo hiểm, khắp người dính đầy vữa, đang hớn hở chạy ra đón. Lòng y chùng xuống, giọng nói cũng như lạnh đi, chỉ có thể kêu "Vương Bát", mà không thể thốt ra được chữ "Hỉ". "Ái chà chà, cuối cùng anh cũng về rồi, vết thương lành chưa?" Vương Bát Hỉ nồng nhiệt chào đón: "Úi chà, Đại Binh, tôi biết ngay cậu khỏe lắm mà, vết thương nhỏ đó nhằm nhò gì." Nhậm Cửu Quý tiến lên, thân mật đấm vào cơ ngực của Đại Binh, hắn đang nghĩ bụng thằng này trông khỏe thế, nếu làm việc chắc chắn là một sức lao động tốt: "Các... các anh... là ai?" Sự chênh lệch quá lớn so với tưởng tượng khiến Đại Binh lắp bắp, y thực sự không thể chấp nhận được cái nhà thế này: "Em là em họ của anh, em tên Vương Bát Hỉ, anh là Vương Đại Binh... Đây là quản đốc Nhậm Cửu Quý của chúng ta, người cùng thôn. Còn đây là Tiểu Lâm, Tam Đản, Bảo Đường... Ấy ấy vào nhà uống ngụm nước đi, mọi người còn định đi thăm anh đây." Vương Bát Hỉ vừa nói vừa cùng vài người khác vây quanh, ai nấy mặt mày tươi hơn hớt, xúm quanh mỗi người một câu: Nhậm Cửu Quý nháy mắt ra hiệu, rồi cả đám nhiệt tình mời Đại Binh đang thộn ra không hiểu gì vào nhà.