Chương 041: Có lời khó nói. (4)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:06:06

"Đúng vậy, tôi thấy mọi người tin tưởng cậu đấy, Bát Hỷ chỉ là một thằng nhóc ngốc thôi, làm mấy trò vớ vẩn thì giỏi chứ làm việc đàng hoàng thì chẳng ra làm sao. Thời gian qua tôi đẩy ý rồi, đừng thấy chủ ý là do Bát Hỷ đưa ra, cậu mới là dẫn dắt mọi người làm việc đưa mọi thứ vào đúng guồng, chuyện mới thuận lợi như vậy, nên chắc chắn là cậu sẽ làm được thôi... Đừng nhìn nó, thằng em vợ tôi không có văn hóa, không đáng tin cậy đâu." Lô Cương phũ phàng nói: Cửu Quý không vui phản bác:" Ai nói là em không có văn hóa, em đã tốt nghiệp sơ trung rồi." "Sáu môn cộng lại không đủ một trăm điểm thì gọi gì là tốt nghiệp? Cút." Lô Cương mắng một câu dọa cho Cửu Quý lùi lại hai bước. Ông ta đặt một tay lên vai Đại Binh, khuyên nhủ: "Nếu cậu định ở lại đây, thì hãy dẫn dắt anh em cùng làm. Nếu sau này nhớ ra mình là ai, có thể giúp đỡ thì hãy giúp đỡ những người anh em này... Tôi chỉ nói với cậu thôi, những người lao động chân tay chúng tôi, chẳng được ai coi trọng cả." Hai bên vốn không có mấy quan hệ, thái độ bất ngờ này làm Đại Binh lúng túng: "Anh Lô, anh nói gì vậy chứ... Chẳng phải chúng ta làm việc rất vui vẻ sao? Anh cũng đừng cau có như vậy, dù tệ đến đâu thì cũng có thể tệ hơn tôi sao?" "Ha ha ha, nói cũng phải... Này Cửu Quý, học hỏi Đại Binh nhiều vào, tương lai tốt hay xấu đều là do bản thân cả, chẳng thể dựa vào ai được đâu... Đại Binh, dạy nó nhiều vào nhé." Lô Cương nói với vẻ mặt đầy sự lạc lõng, khiến Đại Binh cảm thấy bất an. Sao lại giống như đang phó thác con côi vậy nhỉ? Cửu Quý càng thêm buồn bực, mới đến thì mình còn dạy Đại Binh, mà mới có mấy ngày đã đảo ngược lại hết cả vậy? Cái quái gì thế này? Hắn cũng không nhìn ra Đại Binh có gì đặc biệt lắm, sao anh rể lại đề cao y như vậy. Đúng là giống như đang phó thác hậu sự thật, Lão Lô dường như đã nói hết nên cảm thấy yên lòng, lảo đảo quay về chỗ ở. Đại Binh nhìn theo một lúc rồi quay lại túm lấy Cửu Quý hỏi: "Chị rể của anh rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền vậy?" "Cậu hỏi cái này làm cái gì?" Cửu Quý không chịu nói: "Không thấy anh ấy sắp bị đè chết rồi à? Rốt cuộc là bao nhiêu tiền?" Đại Binh hỏi: "Hơn ba mươi vạn tệ vay nặng lãi... Tết năm ngoài không có cách nào, ở đây mãi không thanh toán được, mọi người về nhà ăn Tết ít nhất cũng phải có một ít, nên anh ấy đã vay để trả lương." Cửu Quý cho rằng anh rể đúng là cùng đường rồi, đến ngay cả người mất trí Đại Binh mà cũng cứ như vớ được cọng rơm cứu mạng, hỏi dồn: "Sao cậu lại hỏi chuyện này? Cậu có cách gì à?" "Tôi còn chẳng biết mình là ai nữa, lấy đâu ra cách? Mà có cách cũng không có tiền... Thôi thì, có từng này, đưa anh hết đấy." Đại Binh vừa nói vừa móc tiền tiết kiệm trong túi ra, đưa cho Cửu Quý với ánh mắt bất lực: Số tiền này thì làm được gì chứ, Cửu Quý gạt tay y ra, chán nản nói: "Cũng tại anh ấy không còn cách nào khác, nên mới nghĩ cách tìm việc làm để bù đắp cho mọi người... Cậu làm quản đốc không tệ đâu, thật đấy, tôi nói cho cậu biết, lúc anh rể tôi có tiền thì oai lắm, riêng xe sang đã có hai chiếc, người tình bên ngoài cũng không chỉ có một hai người đâu ..." "Thôi thôi, nói gì vậy. Có ai lại nói về anh rể mình như thế không?" Đại Binh ngắt lời hắn:" Với lại bây giờ nói mấy cái này có ý nghĩa gì." "Thật ra bây giờ anh ấy không còn là anh rể của tôi nữa rồi." Cửu Quý bỗng dưng tiết lộ sốc: "Thế tức là sao?" Đại Binh không hiểu gì: "Anh ấy và chị tôi đã ly hôn từ năm ngoái rồi. Nhà cửa để lại cho chị tôi, anh ấy ra đi tay trắng, một mình gánh hết đống nợ cho vay nặng lãi đó... Chỉ riêng chuyện này thôi, anh rể tôi vẫn rất đáng nể, đáng nể hơn cả cái thời có tiền xưa kia." Cửu Quý thật lòng khen ngợi: Tiết lộ này của Cửu Quý khiến Đại Binh ngớ ra, y suy nghĩ một lát rồi giơ ngón cái lên: "Rất dứt khoát, anh ấy chuẩn bị chuẩn bị chơi một vố được ăn cả ngã về không rồi." Đại Binh ngửi thấy mùi nguy hiểm nồng nặc, bản thân y cũng cảm thấy kỳ lạ vì mình có thể nhìn thấu ngay nam nhân này có khả năng sẽ làm gì. Chắc chắn không phải là chuyện tốt, nhưng lại là chuyện đáng để những người có tiềm chất "chơi liều" phải giơ ngón cái tán thưởng. "Ý cậu là sao thế?" Cửu Quý dường như còn chưa ý thức được: "Đừng nghĩ nhiều nữa, cứ làm theo những gì chúng ta đã thương lược trước đó, trông chừng mọi người cho cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn." Đại Binh vỗ vai Cửu Quý, nói một cách mập mờ: "Vậy chuyện tổ làm quản đốc cứ thế mà quyết định nhé. Anh rể tôi ít nhiều vẫn có sức hiệu triệu, anh ấy mà nói thì chắc chắn mọi người sẽ theo anh thôi." Cửu Quý nói, đầy mong đợi nhìn vị quản đốc nhiệm kỳ mới sắp ra đời: "Ài, làm sao tôi thấy chuyện này chẳng ra làm sao cả?" Đại Binh cũng không chắc nữa, hồ đồ thế nào tự nhiên mình lại thành quản đốc rồi cơ chứ, đây có phải là điều mình muốn không, y cũng không biết, với đầu óc hiện giờ của y, chẳng thích hợp làm cái gì lâu dài: "Tôi cũng muốn làm lắm, nhưng đầu óc tôi không ăn thua, không có anh rể tôi ở bên trên, tôi không dám." Cửu Quý có chút tự biết mình: "Đầu óc tôi thì hơn anh chắc." Cửu Quý cạn lời, giao trọng trách cho người mất trí, đúng là khiến người ta không nói lên lời thật. Hai người còn đang trò chuyện thì Bát Hỷ lao tới như chó đuổi sau đít, vừa chạy vừa gọi Cửu Quý, Đại Binh. Vừa đến nơi, vẻ mặt hớn hở nói: "Tin tốt, tin tốt đây... Hai người chạy đi đâu vậy, làm tôi tìm nửa ngày trời không thấy đâu... Tin tốt đây, ông chủ Trưởng Lang Âu kia đồng ý rồi, tiền hoa hồng của chúng ta được gấp đôi, lại còn dùng công nhân của chúng ta nữa... Ha ha, mỗi đơn giới thiệu được 1. 500 tệ cơ đấy, ha ha... Giàu to rồi, giàu to rồi." Đại Binh không hào hứng cho lắm:" Nhiều hơn được 500 cơ à, cơ mà lôi kéo được mấy nhà chứ?" "Cậu đúng là đồ bụng chuột nhắt mắt chim sẻ, ăn chẳng được bao nhiêu mà nhìn thì cũng chẳng thấy xa. Đây đâu phải chỉ là chuyện 500 đồng thôi, nếu cả việc lát gạch, trát xi măng đều giao cho chúng ta, ấy dà, vậy thì bao nhiêu tiền đây? Chúng ta tự gọi người, lát một mét vuông có thể rút 20 tệ... Chu choa, tôi đã gọi điện cho mọi người trong thôn rồi, ngày mai họ sẽ đến... Ha ha... Cậu biết không, ước mơ từ bé của tôi sắp thành hiện thực rồi, tôi sắp làm quản đốc rồi... Tôi sắp làm quản đốc rồi... Ha ha..." Bát Hỷ vui sướng đến phát điên, ôm Đại Binh nhảy cẫng lên, chạy vòng quanh hai người họ, hò reo như đứa bé. Xem ra cái lý tưởng làm quản đốc của hắn không hề giả chút nào.