Chương 023: Chưa từng nghe thấy. (4)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:50:19

"Đi dạo cho tiêu cơm đi." Bát Hỷ rủ, hoàn cảnh trong tiểu khu rất tốt, cây cối bãi cỏ, ghế đá, ao nước, không khác gì một cái công viên, buổi tối có rất nhiều người ra ngoài đi dạo, làm tiểu khu trông có sức sống hơn nhiều: Đại Binh đi theo sau, cười hỏi: "Cậu sao vậy Bát Hỷ, tôi thấy cậu có tâm sự gì đó?" "Nói anh thông minh thì anh lại ngay cả mình là ai cũng không nhớ, nói anh ngốc thì ánh mắt của anh lại sắc bén hơn bất cứ ai ... Này Đại Binh, anh nói xem, rốt cuộc anh là người như thế nào?" Bát Hỷ gần đây như tẩu hỏa nhập ma vậy, nhất định muốn tìm ra Đại Binh là ai, nhiệt tình hơn chính chủ: "Không nói rõ được... Ài ..." Đại Binh khó xử nói, theo bản năng đưa tay xoa xoa vết sẹo sau gáy: "Hoàn toàn không nhớ gì sao?" Bát Hỷ hỏi: "Thỉnh thoảng tôi lại nhớ ra một chút." Đại Binh nói: "Nhớ ra cái gì rồi?" Bát Hỷ vội vàng hỏi ngay: Một vẻ cảnh giác chợt lóe lên trong mắt Đại Binh, nhưng trước mặt Bát Hỷ, sự tin tưởng đã được kiến lập. Đại Binh hạ thấp giọng nói: "Tôi cứ hay nhớ đến một chuyện ... đó là tôi bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, chỉ có một cái giường, một cái bồn vệ sinh... Rồi, mỗi ngày đều bị người ta đánh... Cứ nghĩ đến chuyện này, toàn thân tôi lại co rút lại ... thấy chưa , làm cậu sợ chết khiếp rồi chứ gì?" Vẻ mặt Bát Hỷ đầy kinh ngạc, hắn nhìn chằm chằm vào Đại Binh. Căn phòng nhỏ, bị đánh đập? Hắn buột miệng nói: "Anh không phải là cái loại vào tù ra tội đấy chứ?" Nói tới đây, Bát Hỷ lập tức phủ nhận chính bản thân: "Không thể nào, nếu đã từng vào tù, cảnh sát còn tốn công sức làm gì, không có chuyện hai tuần rồi mà vẫn không tìm ra anh là ai." "Phải, tôi cũng thấy lạ. Đôi lúc tôi không phân biệt được đó là mơ hay là hiện thực nữa." Đại Binh mặc dù thấy rất thật, nhưng không dám chắc: "Thôi đi, cả ngày anh ngủ như lợn chết, còn nói mơ với thực gì nữa?" Bát Hỷ mắng: "Phải rồi, chính vì làm việc với cậu mệt đến mức không có thời gian để mơ, tôi mới cảm thấy đặc biệt thoải mái." Đại Binh nói rồi kéo Bát Hỷ lại gần nhỏ giọng nói với hắn: "Tôi còn thường xuyên nhớ đến một mỹ nữ ... Hình như cô ấy đang mỉm cười với tôi, nhưng tôi lại không thể nhìn rõ cô ấy là ai. Thật đấy, ê ê, sao cậu lại có vẻ mặt đó, cậu thích khoác lác, còn tôi thì không bao giờ khoác lác. Tôi dường như nhớ rằng nơi tôi ở chính là loại này ..." Bát Hỷ bất giác nhìn quanh theo ánh mắt Đại Binh, bọn họ vừa đi qua một cái cầu gỗ nhỏ, dưới chân là suối nước chảy róc rách, hắn kinh ngạc kêu lên:" Hả, anh sống ở trong biệt thự à?" Đại Binh nghiêm túc gật đầu:" Đúng." "Còn có xe sang nữa phải không?" "Đúng." "Vậy là phải giàu có lắm nhỉ?" "Chắc chắn rồi." "Nhổ vào." Bát Hỷ không thể nghe thêm được nữa, quay sang dạy dỗ Đại Binh đang ngây người ra: "Xe sang, biệt thự, mỹ nữ, đây là ba báu vật trong mơ của dân cùng khổ, đừng nói là anh, tôi cũng thường xuyên mơ thấy. Theo tôi phán đoán, anh đích thị là dân nghèo chính hiệu rồi." "Bằng vào cái gì chứ?" Đại Binh không phục: "Thứ nhất anh làm việc chăm chỉ, thứ hai anh là người thật thà, thứ ba anh thích mơ những giấc mơ hão huyền." Bát Hỷ nói chắc như đinh đóng cột: "Đấy mà là lý do à? Không thể vì tôi chăm chỉ thành thật mà cậu lại nghĩ tôi là một người cùng khổ chứ?" Đại Binh vẫn không phục: "Đó vừa vặn chính là lý do đấy! Chỉ có mấy tên cùng khổ mới chăm chỉ làm việc một cách trung thực như anh thôi." Bát Hỷ đưa ra lý lẽ của mình, hắn cho rằng những thứ ăn sâu vào xương tủy thì không thể thay đổi được:" Làm gian thương thì anh không đủ thông minh, làm quan hay người giàu có thì anh không có phong thái, làm xã hội đen thì anh lại quá hiền lành. Tất cả những đặc điểm này đều không phù hợp với anh, nếu không phải một người dân lao động cùng khổ vinh quang của xã hội chủ nghĩa thì anh là gì?" Đại Binh rốt cuộc cũng bị thuyết phục, nhưng y vẫn đưa ra một điểm nghi vấn duy nhất: "Vậy còn chuyện tôi bị nhốt trong phòng tối, cậu giải thích thế nào?" Bát Hỷ khịt mũi:"Chuyện đó còn cần phải giải thích à? Thời buổi này những người đi làm ăn xa, việc đầu tiên là bị giữ lại chứng minh thư. Gặp phải công ty đen, tổ chức đa cấp, hoặc làm việc phi pháp, đều có thể bị giữ người. Nếu dám không nghe lời, chắc chắn sẽ bị đánh một trận chứ sao." Đại Binh bị Bát Hỷ nói cho choáng váng, y xoa vết thương trên đầu: "Hả, không thể thảm đến vậy chứ?" "Chắc chắn thực tế còn thảm hơn cả trong tưởng tượng nữa, hôm đó anh ra khỏi bệnh viện có chưa được bao lâu, không phải suýt nữa bị người ta nhốt vào bệnh viện tâm thần à?" Bát Hỷ nói chuyện giống như đi đàm phán mặc cả, hắn đưa ra lý do trước rồi mới có chuyện để nói tiếp. Thấy Đại Binh khẩn trương, hắn lại nói với giọng điệu đầy thâm ý: "Con người tìm nơi để sống, phải giống như quả trứng đặt trong máng đá, phải ổn định thì mới được, tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện vặt lông trên trứng..." "Nói vậy là sao?" Đại Binh ngớ người, Bát Hỷ rất thích tỏ ra là người có văn hóa cho nên hắn thường dùng mấy câu không ai lý giải nổi: "Là nằm mơ nói mộng chứ sao, trên quả trứng có lông mà vặt không?" "Không có." "Thế cóc ghẻ có ăn được thịt thiên nga không?" "Không thể." "Vậy cái người thành thật chăm chỉ như anh có thể đi xe sang, ở biệt thự, ngủ với mỹ nữ không?" Đại Binh nhìn lại bộ trang phục rách rưới của mình hiện giờ, cảm thấy nản lòng:" Hình như ... cũng không." "Đúng thế đấy, cho nên anh cứ cứ thành thật mà làm việc, đi theo tôi kiếm ăn. Khi nào cái tiểu khu này gần hoàn thiện rồi, chúng ta sẽ chuyển sang chỗ khác... A, có phần của tôi thì cũng có phần của anh ... Nghe xem, cuộc sống nhỏ này vui vẻ biết bao." Bát Hỷ đưa tay vỗ vai Đại Binh, vì Đại Binh quá cao, mỗi khi Bát Hỷ làm vậy, Đại Binh lại khom người xuống để Bát Hỷ vỗ vai, thỏa mãn cảm giác làm lãnh đạo của hắn: Bát Hỷ vừa nói xong, trong túc xá đám người kia đã bắt đầu ca hát, bọn họ dùng bàn, ghế cùng vỗ tay để làm nhịp điệu, hát những bài dân ca của công nhân. Đại Binh dựng tai lên nghe, Bát Hỷ nói: "Nghe mà xem... Năm điều hèn." Chỉ nghe thấy có một người đang gào lên: Ăn một bát, ỉa hai bát, ỉa tới khó chịu." Tất cả mọi người cùng gào lên phụ họa: "Ngu chết mày chưa!" Người đó tiếp tục hát thứ hèn tiếp theo:" Bước một bước, lùi hai bước, không có trước, chỉ có sau." Đám đông phụ họa:" Ngốc chết mày chưa!" Cái hèn thứ ba: Kiếm một đồng, tiêu hai đồng, kiếm sao cũng không đủ. Đám đông phụ họa:" Nghèo chết mày chưa?" Cái hèn thứ tư: Sinh một đứa, sinh hai đứa, toàn là con gái. Đám đông phụ họa:" Khóc chết mày chưa!" Cái hèn thứ tư: Sống hết năm này, tới năm khác, vẫn chẳng có cái gì. Đám đông phụ họa: "Chết sớm quách cho rồi ... Ha ha ha." Đây là bài hát mà đám công nhân thường dùng để tự giễu, kể về cuộc sống bi thảm, không có gì cả của dân lao động bọn họ. Nhưng khi hát bằng giọng điệu hài hước, người nghe lại không thấy bi thương mà tràn đầy sự vui vẻ, giống như cách họ vừa nói chuyện tục tĩu vừa đổ mồ hôi như mưa vậy. Lúc này khi tất cả đồng thanh ca hát vang dội, lại càng khiến người ta không khỏi mỉm cười. Bát Hỷ cười tít mắt, Đại Binh lặng lẽ quay đầu lại liếc nhìn hắn, ánh mắt như đang đánh giá, tên này nhìn gian xảo mồm mép, nhưng đúng là có sự thành thật của người lao động. Bát Hỷ vui vẻ nói: "Nhìn thấy chưa, anh em công nhân chúng ta thật thà thế đấy." "Họ thì thật thà, còn cậu thì không đủ thật thà rồi, tôi biết ý định của cậu khi nói chuyện riêng với tôi rồi." Đại Binh bất ngờ nói: "Ý gì cơ? Tôi có thể có ý gì chứ?" Bát Hỷ trong lòng hoảng hốt, cố che giấu: "Nói theo cách của cậu, những lý lẽ cậu đưa ra đúng là thái giám mở cuộc họp, chẳng có cái buồi gì để nói... Tôi biết rồi, cậu sợ tôi bỏ đi, mất một lao động giỏi kiếm tiền. Chuyện này cậu không cần lo đâu, không biết đi đâu thì tôi cũng không đi được, mà nếu biết chỗ để đi thì cậu cũng không cản được... Nhưng tôi thấy tôi khá thích cuộc sống đơn điệu này... Cảm ơn cậu nhé, Bát Hỷ." Đại Binh cười, vỗ vai Bát Hỷ rồi quay về ký túc xá. Bị nói trúng tim đen, Bát Hỷ đứng sững một lúc lâu, mãi sau mới hoàn hồn, bực bội lẩm bẩm một mình: "Cái thằng này bị não tàn rồi mà còn thông minh đến thế... Nếu chưa bị não tàn, chắc phải tinh ranh đến mức nào nữa? Một người có văn hóa như mình mà còn bị y nhìn thấu..."