Chương 001: Biến ra người sống. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:28:38

Phành phạch, phành phạch ... Một con chim nước không biết tên bất ngờ bay vút lên từ giữa bãi lau sậy, bay vào khung cảnh bình minh tĩnh lặng. Từ trên cao nhìn xuống, một dòng sông lớn tựa dải lụa trắng uốn lượn, hai bên bờ là những cánh đồng xanh mươn mướt trải dài và bãi lau sậy lay động. Ở cuối con đường mòn dẫn ra đường lớn, một chiếc xe van cũ kỹ đang từ từ tiến đến. Trong xe có hai nam nhân, một người đang ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là vẫn còn ngái ngủ, tài xế đội mũ bảo hiểm xiêu vẹo, miệng nhếch lên, ngậm điếu thuốc. Hắn cứ như sợ lãng phí, rít lấy một hơi đã khiến tàn thuốc cháy mất một đoạn dài. Sau đó khói từ miệng và mũi hắn phun ra cuồn cuộn như vừa nuốt phải đống than hồng. Hắn vừa phả khói vừa nói: "Bát Hỉ, anh rể tao nói rồi, bảo hai anh em mình làm tốt vào, sau này toàn bộ xi măng, sỏi, cát cho tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ đều do chúng ta cung cấp. Ui cha, nghĩ mà xem, chúng ta vất vả bao năm, bốc gạch, sàng cát, chuyển vật liệu, cuối cùng cũng có ngày phất lên rồi ... Ha ha, sắp làm chủ thầu vật liệu rồi đây." Cái màn hồi tưởng quá khứ gian khổ này chẳng hề lay động được người tên Bát Hỉ. Hắn nhếch miệng, tỏ vẻ khinh khỉnh nói: "Tao nói này Cửu Quý, mày đúng là thầy bói mù xem voi, không biết lượng sức mình. Nếu ra tay nhẹ quá, người ta không nể, nặng tay quá người ta báo cảnh sát nói mày là xã hội đen. Nếu không nặng không nhẹ chỉ kiếm được vài đồng tiền, còn không đủ để lót tay cho ban quản lý tiểu khu nữa ... Làm thầu vật liệu dễ vậy sao? Hơn nữa, chúng ta có phải thầu vật liệu đâu, cùng lắm chỉ là chân chó cho anh rể mày mà thôi." "Anh rể tao nói thì chắc chắn kiếm được tiền, làm gì có chuyện sai được?" Cửu Quý tỏ vẻ không vui: Bát Hỉ nhắc nhở: "Anh rể mày còn sắp phá sản đến mức muốn nhảy lầu rồi kìa, lừa thằng em vợ chẳng phải dễ như trò đùa sao? Hơn nữa hắn còn nợ tao bốn tháng lương đấy." "Nhìn cái bộ dạng kém cỏi của mày kìa, còn nói là anh em. Biết thế này tao đã không rủ mày rồi," Cửu Quý tức giận nói: "Với mày ấy à, phụ nữ như quần áo, còn anh em nhiều lắm cũng chỉ là cái quần lót mà thôi." Bát Hỉ mồm mép chua ngoa mỉa mai: "Mày nói thế là ý gì?" Cửu Quý nghe không hiểu: "Tất cả những chuyện mờ ám của mày đều để tao gánh hết. Mày nói xem, mày coi tao là cái gì?" Bát Hỉ nói chẳng nể nang: "Hô hô... ha ha ha..." Cửu Quý cười lớn một cách sảng khoái: Nhưng Bát Hỉ lại tiếp tục vạch trần chuyện hắn kê khống tiền mua thức ăn, rồi bỏ túi riêng số tiền bán phế liệu. Cửu Quý giật mình, vừa dỗ dành vừa đe dọa, mãi đến khi hứa sẽ bao một lần đi mát xa mới dỗ được người anh em Bát Hỉ. Chiếc xe cứ thế đi theo con đường men đê mấp mô, chạy đến một nơi rộng rãi rồi dừng lại. Bờ sông sau trận mưa trở nên hết sức lầy lội, phóng mắt nhìn tới chỉ thấy cảnh tượng hoang tàn, nhưng có thể thấy rõ đây là một bãi khai thác cát. Hai chiếc máy xúc đã bị bỏ không vài ngày, được cơn mưa gột rửa sạch bong, một chiếc nằm sát bờ, cần máy vươn dài xuống dòng sông. Cứ mỗi mùa mưa đi qua, lượng phù sa bồi đắp từ thượng nguồn sông Lạc chính là nguồn kiếm ăn của các bãi cát lớn nhỏ dọc bờ sông, khiến hai bờ nham nhở như chó gặm. Tới xem xét địa điểm xong Nhậm Cửu Quý đứng giữa bãi khai thác cát, tuy cảnh tượng nơi này chẳng khác gì mảnh đất hoang, nhưng cái vẻ mặt đầy thỏa mãn, chẳng khác gì đứng trong văn phòng tổng giám đốc ở tòa nhà cao tầng. Phải thôi, với hắn thì đây chính là bước ngoặt từ một người làm công lên làm chủ thầu, vất vả bao nhiêu năm, mình vượt qua cũng chẳng dễ dàng gì. Hắn lấy điện thoại gọi cho anh rể, giọng hưng phấn nói oang oang: "Anh rể... Em, Cửu Quý đây. Em và Bát Hỉ đã đến bãi cát rồi đây này ... Cũng được, vừa mới lũ về nên cát lắng lại nhiều lắm, chắc chắn có cả nghìn khối, cát vàng mịn dễ sàng... Vâng, bọn em sẽ chụp vài tấm ảnh gửi anh nhé..." Hắn còn đang nói chuyện, Bát Hỉ giật mình như con thỏ bị kinh sợ, nhảy dựng lên chui tọt ra sau lưng hắn. Cửu Quý ngơ ngác quay lại hỏi: "Mày làm sao thế?" "Cửu Quý, mày nhìn xem, chỗ kia có giống một cái đùi người không?" Bát Hỉ khẩn trương chỉ tay vào gầu xúc của chiếc máy đào đang vươn ra giữa dòng sông: Theo hướng tầm mắt của Bát Hỉ, mắt Nhậm Cửu Quý ngay tức thì trợn tròn. Ối con mẹ nó, chân Cửu Quý mềm nhũn ra suýt không đứng vững, lảo đảo ôm ngay lấy Bát Hỉ. Hai anh em phải bấu chặt lấy nhau mới có tí dũng khí, tiến thêm một bước sợ hãi nhìn chằm chằm, quả nhiên là một cái đùi người, thò ra một cách xiên vẹo từ gầu xúc của chiếc máy. Hắn kéo Bát Hỉ lại, đẩy một cái xúi: "Mày... mày đi xem thử đi." "Tại sao lại là tao chứ? Tao đếch đi đâu ... Đây không phải là giết người cướp của thì cũng là mưu tài hại mệnh. Hai anh em mình dân nghèo một cặp, nông dân một đôi, người ta nhìn một cái là bảo hung thủ ngay." Bát Hỉ run rẩy nói, những người đi làm ăn xa, ai cũng sợ dính vào chuyện rắc rối: "Ừ, cũng phải... Thế thì làm sao bây giờ? Thế này thì làm sao mà khai thác được. Ôi, tao phải gọi ngay cho anh rể, đừng để dính vào chuyện này." Nhậm Cửu Quý run rẩy lấy điện thoại ra, nhưng không ngờ Bát Hỉ đột nhiên "á" một tiếng, hét toáng lên. Làm Cửu Quý đang căng thẳng, sợ rơi luôn điện thoại xuống bùn. Hắn bực mình quát: "Ban ngày ban mặt mày kêu cái gì, sợ hết hồn!" "Không phải người chết đâu, tao vừa thấy động đậy đấy." Vương Bát Hỉ vừa nói vừa chỉ vào chỗ xảy ra chuyện: "Thật không?" Cửu Quý căng mắt nhìn, nhưng chỉ thấy một bàn chân trần, không thể nhìn rõ bên trong gầu xúc. Trong lòng hắn vẫn lo lắng cho chuyện làm ăn ở bãi cát. Cửu Quý hỏi không chắc chắn cho lắm: "Rốt cuộc là mày nhìn có rõ không? Nếu còn sống thì dễ nói rồi... Này hắn không cử động nữa, rốt cuộc là sống hay chết? Giờ phải làm sao đây?" "Mau báo cảnh sát đi... Đừng đi tới nữa, kẻo cảnh sát lại coi chúng ta là kẻ xấu." Vương Bát Hỉ vẻ mặt khẩn trương giục: "Tiêu rồi, giấc mộng làm nhà thầu của anh đây tan tành rồi... tan tành hết rồi..." Nhậm Cửu Quý vẻ mặt đau khổ, vừa nói vừa bấm số điện thoại 110: