Chương 045: Kẻ dũng máu nóng. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:09:26

Không cho vào tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ nữa à? Nơi đó là miếng cơm manh áo của bao người đấy, thậm chí một nửa số người Tết vừa rồi chẳng đủ tiền về, bám trụ ở nơi này, kiếm từng đồng ít ỏi. Vì thế vừa nghe ông chủ Tôn nói, Cửu Quý không nhịn được rống lên: "Gì, mày cái gì?" Chát, một cái tát giáng xuống, đánh Cửu Quý tối tăm mặt mũi. Đến khi định thần lại, hắn tuy mắt phun lửa, lại không dám đánh trả ông chủ Tôn đang tức điên người, mặt lộ rõ vẻ hung hãn kia. Lô Cương lần nữa ôm chặt lấy ông chủ Tôn, nước mắt nước mũi giàn giụa mà cầu xin: "Ông chủ Tôn... là lỗi của tôi, ông đánh tôi đi... đánh tôi tàn phế cũng được... đằng nào tôi cũng chẳng sống nổi nữa... Ông thanh toán hết tiền công cho chúng tôi đi, chúng tôi sẽ không bao giờ đến làm phiền ông nữa. Hơn mấy chục mạng người đấy, anh em chúng tôi làm việc đổ mồ hôi sôi nước mắt cho ông mấy tháng trời, chỉ có bấy nhiêu tiền mồ hôi xương máu thôi mà." "Buông tao ra ... Người đâu rồi?" Ông chủ Tôn rống lớn: Chuyện này vốn không mấy liên quan tới Đại Binh, dù sao y mới tới nơi này chưa lâu, ông chủ kia cũng chẳng nợ tiền y, nhưng vẻ hung hãn tàn nhẫn kia không biết đã chạm vào dây thần kinh nào của Đại Binh, khiến nắm đấm của y siết lại kêu răng rắc. Nhìn thấy Lô Cương lại bị đá thêm một cú vào mặt, y không thể nhịn được nữa, liền nhấc chân bước tới... Ái! Bất thình lình, có người từ phía sau kéo Đại Binh lại, lực rất mạnh, kéo y lùi lại mấy bước. Khi y quay đầu lại thì người kia đã kéo y đi thẳng. Chạy được một quãng y mới kịp phản ứng: "Này, này, cậu kéo tôi đi làm gì?" "À... tôi tôi ..." Người kéo Đại Binh đi là một nam tử to khỏe, chính là một trong những kẻ đang theo dõi Đại Binh, hắn nhất thời hành động không có chuẩn bị, chỉ cười một tiếng đáp bừa: "À, tôi nhận nhầm người ... À phải rồi, anh có biết tôi không?" Đại Binh nhìn kỹ lại, người kia mặt mày dữ tợn, mũi đỏ tấy do mụn, rõ ràng nội tiết mất cân bằng, răng thì ố vàng vì khói thuốc. Y hoàn toàn không có ấn tượng gì, bực bội nói: "Có bệnh à." Y quay đầu bỏ đi, người kia lại kéo một cái nữa, bất ngờ kéo y lùi lại mấy bước. Lần này Đại Binh thực sự nổi giận, trợn mắt hỏi: "Mày là đồng bọn của ông chủ Tôn kia hả?" "Phải thì sao?" Người kia nắm chặt hai tay, nắm đấm thu lại: Đây rõ ràng là một động tác chiến đấu tiêu chuẩn, Đại Binh theo phản xạ ngửa người ra sau, né tránh cú đấm thẳng hoặc đấm vòng có thể sắp ra, nhưng không ngờ người này lại cực kỳ hiểm ác, hắn nhấc chân lên đá thẳng vào bụng dưới của Đại Binh. Đại Binh đau điếng, cong lưng lại. Người kia thu chân về, rồi bất ngờ quét chân một cái, đá trúng đầu gối của Đại Binh. Sau khi tung ra hai động tác nhanh như điện xẹt, người kia lập tức quay đầu bỏ chạy. Đại Binh không kịp đề phòng trúng liền đòn đau, cơn giận bỗng bốc lên ngùn ngụt, liền huỳnh huỵch đuổi theo. Tên kia nhanh như thỏ rời hang, cứ một mực nhắm vào các ngóc ngách của khu nhà mà chạy, dường như muốn dụ Đại Binh đến nơi vắng vẻ không người. Thế nhưng không ngờ hắn lại đánh giá thấp tốc độ của Đại Binh. Vừa rẽ qua khúc cua Đại Binh đã đuổi kịp, cơn giận đến cực điểm thúc đẩy khiến Đại Binh chẳng nói chẳng rằng, vừa vào tầm tấn công y bay người, tung một cú đá thẳng vào lưng hắn. "Á ..." Người kia không có chút phòng bị nào, lảo đảo ngã đập vào tường. Đợi hắn vừa kịp quay người lại thì bốp ... bốp... những nắm đấm to như cái bát đã đợi sẵn hắn rồi. Người đang quan sát tại điểm theo dõi nhìn thấy đồng đội của mình bị Đại Binh đấm túi bụi, đấm sướng tay vô cùng, kinh hãi tột độ. Hắn vội ném dụng cụ giám sát xuống, giắt vũ khí vào người rồi chạy xuống lầu. Khi hắn chạy đến nơi thì Đại Binh đã đánh người xong bỏ đi, đồng đội đã gục xuống một góc, không gượng dậy nổi. Hắn vội vàng đưa tay kéo người kia đứng dậy hỏi: "Gì thế, anh đi gây sự với người ta à?" "Mẹ nó chứ, thằng này ra tay ác thật... Chết rồi, bên kia sắp xảy ra chuyện lớn, chủ thầu đang đòi lương chủ đầu tư, chắc chắn sẽ có đánh nhau." Người kia nói, vốn hắn muốn dụ Đại Binh đi chỗ khác tránh xa chuyện rắc rối, nhưng không ngờ, tên mất trí nhớ này quyền cước còn lợi hại hơn hắn nhiều: "Tôi báo cho cục công an thành phố Lạc Ninh biết nhé... Mà làm thế có ổn không?" Người kia vừa móc điện thoại ra, lại chần chừ. Nhiệm vụ này có tính bảo mật rất cao, nếu báo động rồi gọi một lượng lớn cảnh sát đến, không ai biết diễn biến tiếp tới thế nào ... liệu sự thể có nghiêm trọng đến mức đó không? Đang lúc chần chừ thì lại có thêm một chiếc xe thương vụ bóp còi điên cuồng đi tới. Đó là một chiếc xe cũ nát, ống xả nhả khói đen, phóng thẳng về phía tòa nhà số sáu. Nhìn là biết không có chuyện gì hay do rồi, hắn không do dự nữa, nhanh chóng báo cáo về nhà. Chốc lát sau, hồi đáp gửi đến, nhưng lại là một chỉ thị thế này: Tránh tiếp xúc trực diện với mục tiêu, để địa phương xử lý. Vậy chỉ còn cách báo cảnh sát thôi, hai người vừa báo cảnh sát vừa rời khỏi hiện trường hỗn loạn. Khi Đại Binh hộc tốc chạy về, tình hình lại thay đổi, ông chủ Tôn đã thoát khỏi tay Lô Cương chui vào xe. Lô Cương thì càng thêm liều lĩnh, trực tiếp ôm chặt lấy bánh xe. Người bên trong khóa cửa không chịu xuống, còn người bên dưới ôm chặt bánh xe không cho đi, hai bên lâm vào thế giằng co. Tất cả mười công nhân đang làm việc đều có mặt ở đó, nhưng không biết phải làm gì. Bên ban quản lý cũng có vài người tới. Mặc dù ban quản lý đã nhận được lợi lộc từ đám anh em công nhân bọn họ, nhưng nói cho cùng, ban quản lý và chủ đầu tư là một phe, lúc này họ tuyệt đối không thể giúp người ngoài được. Ba nhân viên ban quản lý vừa hét lên bảo Lô Cương buông ra, một người khác thì đang mắng mỏ đám công nhân: "Á à... bọn tao tìm việc cho chúng mày, để chúng mày kiếm tiền, mà chúng mày lại làm cái trò này à... Sau này còn ai dám đến khu này mà ở nữa không? Bọn khốn kiếp này khốn ... Bát Hỷ, mày nói xem, việc này phải làm sao đây?"