Chương 002: Biến ra người sống. (2)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:29:38

Chưa đầy mười phút sau ba chiếc xe cảnh sát đã đến, hú còi cảnh sát rè rè suốt dọc đường. Khi đến bãi cát, cả cái thôn ngoại ô này đều bị kinh động, có vẻ cảnh sát kéo tới đây là chuyện hiếm gặp, cho nên người nọ gọi người kia, chẳng mấy chốc đã tụ lại cả đám. Có điều mọi người đều đứng từ xa vây xem, không ai lại gần hết, chỉ có vợ của bí thư chi bộ thôn đang vừa đập đùi vừa than khóc: "Ối giời ơi, tôi chửi tám đời nhà hắn, kẻ nào không có mắt mà lại chết ở bãi cát nhà tôi thế này! Cái thế giới gì vậy, đã chết rồi còn đến hại người ta." Xe cảnh sát tiến vào bãi cát, mụ vợ của bí thư chi bộ bị mời ra ngoài. Năm ba cảnh sát sơ bộ xem xét hiện trường, sau đó bố trí thiết bị chấp pháp. Một nữ cảnh sát đeo găng tay kéo dây, lội nước để khám nghiệm. Trên bờ có người đứng bên xe cảnh sát vừa quay phim vừa lẩm nhẩm ghi chép: Nạn nhân là nam giới, không mặc quần áo, hiện trường không có dấu chân, ngoại vi hiện trường đã bị phá hỏng. Trong gầu xúc không có vết máu... Hắn nhìn vào trong ống kính máy quay, nam nhân kia nằm nghiêng trong gầu xúc, toàn thân trần truồng, nửa người ngâm trong nước nên da đã trắng bệch, đầu quay về hướng khác, nhưng có thể thấy trên người không có vết thương rõ ràng, vài vết thương tích rất mờ. Bước đầu nhận định, thi thể này có khả năng bị nước lũ cuốn trôi từ thượng nguồn xuống. "Đây không phải hiện trường chính... Chìa khóa máy xúc ở đâu? Đưa thi thể lên bờ." Viên cảnh sát dưới nước lớn tiếng gọi, hắn mượn lực nổi của nước để chống người lên, tay vươn về phía người đang nằm, rồi đột nhiên hét lớn, giọng gấp gáp hơn vài phần: "Khoan, không phải ... Mau... gọi xe cứu thương! Vẫn còn mạch đập... Đông Tử, mang hộp dụng cụ của tôi xuống đây!" "Chưa chết à!?" Có người reo lên đầy phấn khích, mụ vợ của bí thư chi bộ liền lau nước mắt nước mũi vui sướng, miệng không ngừng cảm ơn cảnh sát, cảm ơn chính phủ, cảm ơn Đảng: Một đám thôn dân nghe nói người chưa chết thì can đảm hơn một phần, xúm lại chỉ trỏ xem chiếc máy xúc rút cần lên bờ. Vài cảnh sát khiêng người nằm trong gầu xúc xuống quát tháo đám đông lui ra, đặt người nằm ngửa trên mặt đất. Nữ cảnh sát khám nghiệm đối diện với nam nhân toàn thân trần truồng mà mặt tỉnh như không, chẳng khác gì nhìn miếng thịt lợn, tay chân thuần thục lấy dụng cụ, tiêm cho người đó một mũi, sau đó tiến hành hô hấp nhân tạo. "Cái xác" đang nằm dưới đất đột nhiên ợ lên một tiếng, rồi nôn ra vài ngụm nước bẩn. "Này... Này, có nghe thấy tôi nói không?" Viên cảnh sát cầm thiết bị chấp pháp cúi xuống hỏi, nhưng nam nhân kia nôn xong nằm im đó chẳng có phản ứng gì: "Không cần hỏi nữa, chắc là tối qua xảy ra lũ cuốn trôi đến đây ... Anh ta bị thương ở đầu, hạ thân nhiệt quá thấp dẫn đến hôn mê. Nôn ra nước là phản ứng tự nhiên thôi chưa phải hồi tỉnh đâu, vẫn còn cứu được, lập tức đưa đến bệnh viện. Chúng ta ra đường chặn xe cấp cứu đi." Nữ cảnh sát có vẻ là pháp y đưa ra nhận định: Một vài cảnh sát vừa bàn bạc với ủy ban thôn, vừa gọi xe cứu thương vừa khiêng nạn nhân lên thẳng xe cảnh sát. Lúc này Vương Bát Hỉ và Nhậm Cửu Quý vẫn đứng trong đám đông hóng chuyện cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bát Hỉ đỡ ngực suốt: "Ôi trời, làm tao sợ chết khiếp... Chắc chắn là một người nhảy sông tự tử, không ngờ lại bị nước lũ cuốn trôi đến đây." "Cứ như là mày giỏi hơn cả cảnh sát ấy." Nhậm Cửu Quý mỉa mai: "Mày bị não tàn à, không thấy người ta trần truồng đến cả cái quần lót cũng không mặc sao?" Vương Bát Hỉ mắng: "Nói cũng có lý, giết người cướp của thì chắc chắn là sẽ không lột luôn cả quần lót... Ê, thế này là không còn chuyện nữa rồi đúng không? Tao hỏi anh rể xem sao." Nhậm Cửu Quý vừa nói vừa định lấy điện thoại ra: Vương Bát Hỉ vội vàng giữ tay hắn lại, ghé tai nói nhỏ: "Khoan đã, cứ từ từ... Mày bị ngốc à, chuyện này ai dính vào cũng không thoát một cách dễ dàng đâu." "Cũng có phải chúng ta làm đếch đâu." Nhậm Cửu Quý cãi: "Không phải bảo là bảo mày làm, nhưng mà cảnh sát người ta đến rồi, tiền xăng xe chẳng phải tính sao? Bận rộn cả buổi thế này, cơm nước chẳng phải lo một bữa chứ? Hơn nữa nhỡ đâu người đó không cứu được, chết ở cửa nhà ai thì người đó chẳng phải lo chôn cất à, để đấy mãi được sao?" Vương Bát Hỉ đưa ra một loạt lý do, cái đôi mắt vương bát chớp liên hổi, cái đó gọi là trí thông minh đấy: Nhậm Cửu Quý ngay lập tức bị thuyết phục, gật đầu lia lịa nói: "Đúng, vẫn là mày nghĩ được nhiều hơn ... Mày học hết cao trung có khác, chỉ số thông minh cao thật." "Đương nhiên, học thêm hai năm nữa là tao tốt nghiệp cao trung rồi mà." Vương Bát Hỉ đắc ý nói: Cả hai đang đắc ý với trí tuệ của mình, nhưng không ngờ phía nhà trưởng thôn chỉ về hướng bọn họ. Một viên cảnh sát tiến đến hỏi: "Hai anh là người báo cảnh sát à?" "Là tôi đây." Cửu Quý giơ tay đáp: "Là hắn đấy." Bát Hỉ giơ tay chỉ cùng lúc: Mẹ mày chỉ nhanh quá đấy, Nhậm Cửu Quý lườm người anh em của mình một cái, rồi có chút khúm núm nói: "Đồng chí cảnh sát, chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi. Anh rể tôi muốn thầu bãi cát này, nên bảo chúng tôi đến xem thử từ sáng sớm, ai ngờ lại nhìn thấy một cái đùi người. Chúng tôi còn không dám đến gần xem... thật sự không liên quan gì đến chúng tôi hết. Chúng tôi chẳng biết gì cả, chỉ thấy một cái đùi thôi ạ..." "Đi với chúng tôi một chuyến, làm bản tường trình," Viên cảnh sát nói một cách dứt khoát, vẫy tay gọi cả hai người đi về phía xe, không muốn thừa lời: Hai người liếc nhìn nhau hậm hực rồi rầu rĩ cúi đầu lên xe, vừa đi vừa càu nhau trách móc nhau, biết thế thì chạy sớm cho rồi, giờ vào đồn không biết mất bao nhiêu thời gian, lại còn xúi quẩy. Chiếc xe cảnh sát rời đi không lâu, đám đông vây xem cũng nhanh chóng giải tán hết, dù sao người không chết, chuyện sớm được làm rõ thôi, chả còn gì để đoán mò nữa, cụt hứng chứ sao. Số cảnh sát ở lại thì đến từng nhà để hỏi han. Chuyện này nhanh chóng được tưởng tượng ra rất nhiều phiên bản trà dư tửu hậu, đương nhiên vẫn không thoát khỏi cốt truyện chính là mưu tài hại mạng.