Chương 020: Chưa từng nghe thấy. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:46:40

Mới sáng sớm, khu lán trại công nhân phía sau tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ đã một hồi gà bay chó chạy, Đại Binh đánh thức từng người một, sau đó lùa cả đám ra ngoài để tập thể dục buổi sáng. Lúc này trong sân đất rộng rãi, tám chín người đứng phía sau Đại Binh, làm mấy động tác tập thể dục dưới tiếng hô đều đặn khỏe khoắn của y. Càng về phía sau thì động tác đám công nhân càng uể oải đối phó, sau một cái cây sát góc tường, Bát Hỷ ngoẹo đầu ngủ chạy nước dãi, ba bốn công nhân dựa vào tường, vẻ mặt cay có hậm hực than. "Hôm qua còn bắt chúng ta phải rửa chân rồi mới đi ngủ." Một người làu bàu: "Trước khi ăn cơm còn phải rửa tay, còn tắm gội nữa chứ." Người khác áo công nhân của mình lên ngửi:" Ngửi mà xem, tôi sạch hơn cả hồi đi cưới vợ." "Mẹ nó, không biết y còn định bày ra trò gì nữa, giờ mỗi khi thấy anh ta là tôi muốn chạy ..." Một công nhân tức tối đá một phát vào Bát Hỷ đang ngủ gật:" Tự dưng thì tha cái thằng đó về ..." "Á ..." Bát Hỷ bị đá một phát vào đùi giật mình bật dậy chửi:" Thằng chó nào đá tao ..." "Bát Hỷ, anh lại lười rồi, người cần tập thể dục nhất là anh đấy ..." Giọng Đại Binh đầu hàng truyền tới: "Không phải, không phải, tôi đang tập mà ..." Bát Hỷ lớn tiếng phân bua, trừng mắt nhìn mấy tên còn lại che miệng cười, miễn cưỡng đứng dậy làm động tác thể dục như zombie: Dưới sự giáo dục tận tình của Bát Hỷ và Cửu Quý, Đại Binh nhanh chóng quen thuộc với cuộc sống mới tại Nhất Phẩm Tướng Phủ, dù sao nơi này đơn giản lắm, quy tắc không nhiều. Quy tắc lớn thứ nhất ở nơi này: (Bách gia tính) bỏ họ Triệu, mở miệng là tiền. Quy tắc lớn thứ hai: Bác sĩ bán quan tài, sống chết đều phải trả tiền. Tất cả các công việc đều xoay quanh chữ "tiền". Buổi sáng sau khi tập thể dục xong, họ tập trung chở vật liệu như cát, đá dăm, gạch lát sàn và các loại vật liệu trang trí khác. Tất cả đều phải thông qua ban quản lý khu nhà, ban quản lý chỉ định những người công nhân này vận chuyển vật liệu cho anh. Cái gì? Anh muốn tự mình chuẩn bị vật liệu ấy à? Thế không được, anh vận chuyển lên xuống khiến thang máy bị va đập hỏng hóc thì ai chịu? Gạch lát sàn bị cọ xát trầy xước thì ai chịu? Hoa cỏ trong sân bị giẫm đạp thì ai chịu? Tóm lại chỉ có một điều, không nộp tiền đặt cọc thi công, không trả phí vận chuyển, thì đừng hòng mà khởi công. Cái gì? Bảo chúng tôi tính phí vận chuyển đắt à? Điều này tôi thừa nhận, nhưng anh cũng phải hiểu chứ, nhà đắt tiền như thế anh còn bị chém rồi, thì đâu cần để ý đến chút tiền lẻ này nữa à? Dưới tình huống thông thường, Bát Hỷ là người được ban quản lý khu nhà chỉ định để thương lượng với dân cư. Cái miệng nát của hắn luôn biết cách chèn ép để chủ nhà dù không muốn cũng phải ngoan ngoãn móc tiền ra. Đương nhiên khẳng định cũng sẽ có lúc gặp phải những người cứng đầu, nhưng điều này không khó xử lý. Nếu anh thực sự dám tự làm thì Bát Hỷ cũng chịu thua, nhưng những rắc rối lớn hơn còn ở phía sau. Xe chở vật liệu trang trí của anh rất có thể vì đủ mọi thứ nguyên nhân mà không vào được cổng chính tiểu khu. Dù có vào được thì cũng chưa chắc đã tìm thấy công nhân vận chuyển, nếu tự đi tìm công nhân vận chuyển thì mọi chuyện còn tệ hơn, những người đó có thể bị ban quản lý đuổi đi vì tội "người không phận sự". Nếu không đuổi đi được thì họ cũng có cách, chắc chắn lốp xe của anh sẽ bị chích cho xì hơi. Dưới sự hợp tác nội ngoại câu kết như vậy, nhóm dân lao động nhỏ của Nhậm Cửu Quý kiếm tiền cũng kha khá, còn Đại Binh thì nhanh chóng trở thành sức lao động hiệu quả nhất. Cát đã được đóng bao, thân hình to lớn của y có thể vác hai bao một lần, gạch lát sàn được đóng hộp, y có thể vác bốn hộp chỉ với một cánh tay. Gặp phải những món đồ thủ công mỹ nghệ quá cỡ cần vận chuyển vào trong tòa nhà, thì quả thật phải dựa hoàn toàn vào sức lực dồi dào của y. Một mình y gánh được đồ mà ba người mới khiêng nổi, vác cả những món đồ nặng hàng trăm cân lên cầu thang. Cứ có việc gì khó, bọn họ lại gọi Đại Binh. Ôi mẹ tôi ơi, thằng này còn dễ sai khiến hơn gia súc. Điều duy nhất Nhâm Cửu Quý còn bới móc được là thằng này ăn quá khỏe, mỗi bữa phải ít nhất năm cái màn thầu. Nhưng xét thấy Đại Binh làm được nhiều việc mà đòi ít tiền, thì khuyết điểm này cũng có thể bỏ qua. Chú ý, đó vẫn chưa phải là toàn bộ công việc đâu, nếu những điều trên còn có thể hiểu được, thì công việc làm vào buổi chiều và buổi tối còn vượt xa cả dự đoán của Đại Binh. Đám công nhân này thuộc loại điển hình không có tay nghề, ngoài việc xây, vác gạch, khiêng đồ ra thì không thể làm các công việc đòi hỏi kỹ thuật trang trí nội thất. Nhưng dưới sự nỗ lực và tài trí của Bát Hỷ, họ lại tìm ra được một con đường mới. Một là thu gom những thùng đựng đồ trang trí, mỗi ngày có thể nhặt được cả xe đầy các loại bìa carton và tấm xốp, nói là để tập trung xử lý rác nhưng thực ra tất cả đều biến thành tiền. Hai là bán vật liệu lẻ. Ví dụ khi làm vách ngăn mà thiếu vài viên gạch, hay đang thi công mà thiếu chút vật liệu, lúc này mà tìm Bát Hỷ thì chỉ có nước bị "chặt chém" thôi. Gạch được bán theo viên, một viên hai tệ, lại còn không bao gồm phí vận chuyển; một bao xi măng giao tận cửa thì giá tăng gấp đôi. Các vật liệu nhỏ khác cũng có đủ, nhưng giá thì cắt cổ. Điều thứ ba càng khó tin hơn, cứ mỗi khi hoàng hôn buông xuống, Bát Hỷ lại dẫn đội công nhân đi dọn dẹp rác thải xây dựng trong các căn hộ đang thi công. Chắc chắn không phải là làm không công. Những tấm ván gỗ lớn, gạch đập ra, gạch lát sàn còn thừa đều được dọn dẹp sạch sẽ. Một hai căn nhà thì chẳng đáng là bao, nhưng cả tiểu khu với hàng nghìn hộ thì lại là một số lượng đáng kể. Rất nhiều vật liệu có thể tái sử dụng. Đại Binh thậm chí còn tận mắt chứng kiến Bát Hỷ kéo nửa xe gạch men đã phân loại, rồi bán lại cho các cửa hàng vật liệu xây dựng.