Những lời Bát Hỷ nói không tới mức quá khích, nhưng chính vì cái điệu bộ phải hết sức kìm nén đó, khiến người ta cảm thấy trong chuyện này có tấm màn đen nào đó mờ áp lắm. Đứng ở lập trường khác, mấy lời của hắn không phải khiến người ta cảm động, Đặng Yến tức giận, mắt hạnh trợn tròn, quát: "Anh nói linh tinh gì thế, Đại Binh là tự mình đến đồn công an tự thú."
"Hả?" Bát Hỷ giật mình kinh ngạc, nhưng lại lập tức nói: "Xem đi, đầu óc cậu ta có vấn đề rồi... Các anh không thể đối xử với bệnh nhân như vậy được."
Người xung quanh vừa bực mình vừa buồn cười, cái tên này quá giỏi tự biên tự diễn rồi, không hiểu trong đầu hắn đang tưởng tượng ra bi kịch tối tăm gì, chẳng lẽ trong lòng quần chúng nhân dân, hình tượng cảnh sát đã tệ hại tới mức hết đường cứu chữa vậy à, cảnh sát thì nhất định phải làm việc xấu à? Đồn trưởng Lý Đào chép miệng mấy cái:" Chậc chậc, cậu tên là gì?"
Bát Hỷ ưỡn ngực lên:" Vương Bát Hỷ, tôi không phạm pháp, ông có nghiêm mặt cũng không dọa nổi tôi đâu."
Lý Đào nghiêm túc nói:"Tôi hù dọa cậu làm cái gì? Nghe đây... Xét thấy tình hình đặc biệt của đồng chí Đại Binh, đồn công an Lạc Xuyên chúng tôi sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định tạm thời không xử phạt. Tuy nhiên, tình trạng của cậu ấy cần có một người liên lạc, cậu có muốn làm không?"
Bát Hỷ cảnh giác ngay:" Người liên lạc làm gì?"
"Tương tự như người giám hộ vậy, khi chúng tôi cần tìm hiểu tình trạng của cậu ấy mà không liên lạc được, thì sẽ tìm đến cậu . ."
"A, tức là ... Các ông thả người hả?"
Bát Hỷ lập tức vui mừng ra mặt, nhìn Đại Binh, Đại Binh gật đầu xác nhận, nói với hắn: "Đúng thế, họ đã định thả tôi trước khi anh đến, nhưng còn chưa biết đưa tôi đi đâu, liên lạc ra sao."
"Ái dà, xem tôi gây ra chuyện gì thế này ... Cơ mà tôi đúng là có cỏ hoang mọc trong ngực, lòng loạn hết cả lên... Ha ha ha, các chú cảnh sát đúng là người tốt, tôi lại coi khăn trải giường làm tã lót, thật hào phóng... Nhanh, Tam Đản, cúi chào các chú cảnh sát đi..." Bát Hỷ cười toe toét, thái độ quay ngoắt 180 độ, kéo Tam Đản cúi chào:
Đồn trưởng Lý thì dở khóc dở cười, né tránh. Bát Hỷ và Tam Đản được cảnh sát gọi vào để đăng ký thông tin.
Lúc này Đặng Yến lặng lẽ liếc nhìn Đại Binh, ánh mắt đầy xúc động đó hoàn toàn hướng về... hai người công nhân vừa mới diễn một màn khôi hài kia.
"Đại Binh." Đặng Yến khẽ gọi:
"À ... Cảnh sát Đặng." Đại Binh quay đầu sang:
"Tôi cũng phải cáo từ đây, có tin tức gì tôi sẽ báo cho anh ngay. Có việc gì thì cứ gọi cho tôi nhé." Đặng Yến cười đưa tay ra:
Nào ngờ Đại Binh đang ôm đồ nên không rảnh tay, liền cúi người chào một cái: "Cảm ơn... cảm ơn cô."
"Không có gì, là do anh đã đưa ra lựa chọn rất đúng đắn... Vậy hãy nhớ những gì anh đã nói. Phải có trách nhiệm với bản thân đấy." Đặng Yến nhắc nhở:
"Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi." Đại Binh gật đầu, nhìn theo bóng Đặng Yến đi ra khỏi đồn công an. Lúc này y mới nhận ra, nữ cảnh sát xinh đẹp này, từng cử chỉ, nụ cười đều thật mỹ lệ, thật cuốn hút, giống như hình bóng người cô gái đã in sâu trong lòng y mà không thể nào xóa nhòa, nhưng cô gái này thì lại rõ ràng hơn:
"Đi thôi, đi thôi ..." Bát Hỉ vừa đi ra đã kéo Đại Binh đi ngay, đây là đất hiểm, rời đi càng nhanh càng tốt:
"Cảm ơn anh nhé Bát Hỷ." Đại Binh nói:
"Cảm ơn cái rắm ấy, làm lão tử đang đám tang lấy vợ , có biết thế là gì không hả?" Bát Hỷ tức giận nói:
"Cái trình độ văn hóa này của anh thì tôi làm sao với tới được chứ, thế là sao?"
"Vui buồn lẫn lộn chứ làm sao nữa, có thế mà cũng không hiểu."
Dân cảnh tiễn người đi theo sau lưng nghe thấy khóe miệng giật giật.
Đại Binh cũng vừa đi vừa nói: "Sao tôi lại thấy mày giống thằng câm lấy vợ, anh có biết thế nghĩa là sao không?"
"Tôi đâu có nói câu đó, thằng câm ăn hoàng liên có khổ không nói nên lời', còn thằng câm lấy vợ là..." Bát Hỷ nhất thời không nghĩ ra:
"Tức là miệng không nói ra, nhưng vui ở trong lòng chứ sao nữa ..."
"Thôi, thôi, đi mau lên, đừng có đứng đó mà phun rắm nữa ..." Đại Hỷ thúc giục, mắt lấm lét nhìn ra sau, chưa ra khỏi cái cổng đồn công an hắn không yên tâm:
Đại Binh không nói nên lời, vội vàng bước theo sau.
Thế là chuyện khôi hài làm người ta dở khóc dở cười kết thúc như thế, nhanh chóng chìm nghỉm trong cuộc sống bộn bề.
Bất tri bất giác, một tuần bình đạm nhạt nhẽo lại sắp trôi qua rồi ...
Thứ sáu, Đặng Yến chạy nhanh vào phân cục công an, dưới lớp áo sơ mi xanh nhạt có phần mỏng manh, bộ ngực đầy đặn săn chắc khẽ rung động theo từng bước chân gấp gáp của cô. Dù tóc tai chưa trải kỹ chuốt kỹ, toàn thân cô toát lên hơi thở thanh xuân, thấp thoáng nét quyến rũ của một cô gái mới ra trường, vòng eo uyển chuyển khi di chuyển mang đến một sức hút khiến người ta xao xuyến.
Sáng nay cô giật mình thức dậy, nhìn di động thấy bảy tám cuộc gọi nhỡ, cô hết hồn phát hiện mình dậy muộn rồi, hôm qua cô xem phim, cứ nói xem nốt tập này thôi, rốt cuộc xem hết tập này tới tập khác, thậm chí tắt tiếng di động để xem phim, kết quả tai hại thế này đây ...
Nghe tiếng quát tháo phát ra từ văn phòng chủ nhiệm Cao, không ít cảnh sát phòng bên lè lưỡi, một nam cảnh sát lẩm bẩm:" Sao chủ nhiệm Cao khó tính thế nhỉ, lại chẳng phải lỗi gì lớn, nghe ông ta nói gì kìa, sao nâng tầm tư tưởng giác ngộ rồi."
Mấy nữ cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng nhìn ánh mắt có vẻ họ đều hiểu nguyên nhân. Nghe đồn Cao Nghị trước kia làm việc trên thị cục thành phố, nổi tiếng háo sắc, một lần gian díu với cấp dưới, để chồng người ta bắt tại giường, làm ầm ĩ tới chỗ làm việc. Nếu không phải ông ta có chỗ dựa thì bị đá khỏi ngành rồi, nên kết quả chỉ bị đẩy xuống phân cục.
Đám nam cảnh sát có lẽ không biết, nữ cảnh sát họ sớm rỉ tai nhau, có người từng thấy trong một cuộc họp Cao Nghị nhìn chằm chằm ngực Đặng Yến, ông ta nghĩ cầm cốc trà che mắt người khác, nhưng sớm bị người ta phát hiện rồi.
Sau đó không biết xảy ra chuyện gì, thế rồi thái độ Cao Nghị với Đặng Yến tệ đi thấy rõ, luôn tìm mọi cách bắt bẻ làm khó cô. Theo suy đoán của đám nữ cảnh sát, vì Đặng Yến mới đang kỳ thực tập, chưa chuyển chính chức, có lẽ ông ta muốn dùng chuyện này gây sức ép, hòng đạt mục đích bất chính của mình.
Chuyện này tám phần là thế, nhưng đừng nói suy đoán, dù biết chắc, ai dám nói ra, cũng không nhắc nhở Đặng Yến, chỉ âm thầm theo dõi mà thôi. Muốn xem cô cảnh sát được đám nam nhân trong phân cục coi như tiên nữ ngày nào bị lôi xuống nhân gian, bị người ta vấy bẩn.