Chương 038: Có lời khó nói. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 21:03:36

Con người, chủ yếu là phải nhìn vào khí chất. Có những người, dù ăn mặc đẹp đến đâu thì cũng chẳng khác gì gà khoác áo, chó đội mũ, khí chất toát ra không khác gì cầm thú đội lột người. Nhưng có những người lại khác, dù mặc đồ vỉa hè cũng toát lên khí chất cao quý. Ví dụ như Đại Binh, cơ thể khỏe khoắn và bắp tay cuộn lên cơ bắp săn chắc, vóc dáng cân đối, bước chân vững vàng, ánh mắt điềm tĩnh thu hút có thể khiến người ta quần áo cũ kỹ, đôi giày mở mõm trên người. Từ xa đi tới, dáng vẻ đó khiến Đặng Yến cảm thấy thêm phần hồi hộp. Giống như cảm giác của một cô nữ sinh khi nhận được một mẩu giấy từ một cậu bạn, vừa vui sướng lại vừa khẩn trương. Nhưng cô không ngờ rằng đối phương lại có vẻ còn căng thẳng hơn mình, y bước đi càng lúc càng chậm, rồi ngây ngốc đứng tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn cô. Vẻ mặt ngây dại đó, chỉ thiếu mỗi điều chảy nước dãi. Thế là cô "phì" một tiếng, bật ra tiếng cười như tiếng bình bạc nứt vỡ. Trong mắt Đại Binh, dường như mọi sự mỹ hảo, mọi khát khao đều vỡ nát trong tiếng cười đó, kéo y trở lại thực tại từ cõi hư ảo. Y nhìn thấy Đặng Yến đang cười mang theo chút ngượng ngùng, rõ ràng... đó không phải là người con gái trong ký ức của y. Đặng Yến rất xinh đẹp, chiếc váy này khiến khí chất cô nhu mì thêm mấy phần, nhưng không phải cô ấy. "Tôi đánh cược là anh nhất định đã nhớ ra điều gì đó rồi phải không?" Đặng Yến tới bên cạnh Đại Binh, đầu hơi nghiêng sang bên, nở nụ cười có đôi phần tinh nghịch nói: "Không có, không có." Đại Binh xấu hổ lắc đầu: "Anh khôi phục không tệ, đã biết nói dối rồi cơ đấy," Đặng Yến phát hiện, thực ra Đại Binh không giỏi nói dối, mỗi lần nói dối là vẻ mặt lại gượng gạo. Cô thuận miệng hỏi: "Sao tôi lại cảm thấy một soái ca như anh, ở nơi đất khách quê người không thể nào lại cô đơn một mình được nhỉ? Nhất định phải có một cô gái nào đó, không nhớ chút nào về cô ấy sao?" "Tôi có chút ấn tượng, nhưng lại không thể nhớ được khuôn mặt của cô ấy... Tôi cảm thấy có rất nhiều, rất nhiều người, nhưng tại sao tôi lại chẳng nhớ nổi một khuôn mặt nào cả." Đại Binh nói với vẻ chán nản, y rõ ràng cảm thấy mình không thuộc về môi trường hiện tại, nhưng lại không thể nhớ ra được những người đã từng xuất hiện trong quá khứ của mình: "Đi dạo chút đi." Đặng Yến khẽ hất đầu ra hiệu, tản bộ cùng Đại Binh, hai người thong thả đi trên con đường quanh co, hai bên hàng cây, bụi rậm, bãi cỏ, cây hoa cao thấp, sắc xanh đỏ đan xen. Chỉ tiếc buổi tối nhìn không rõ, nhưng không khí thoang thoảng hương hoa cỏ càng đậm, rất thoải mái. Nhất Phẩm Tướng Phủ chỉ là tiểu khu tầm trung thôi, không phải loại cao cấp, nhưng do mới xây dựng, nên thiết kế, không gian, công trình phụ trợ đều rất ưu việt, có thể sánh ngang thậm chí hơn cả tiểu khu cao cấp cũ trong thành phố. Đặng Yến có vẻ rất hứng thú, vừa đi vừa nhìn trái ngó phải, háo hức như con mèo nhỏ thăm thú thế giới:" Tôi chỉ hi vọng đời này mình có thể mua được một căn hộ trong tiểu khu có khuôn viên nội khu tốt thế này là hài lòng rồi. Thế nên thực ra tôi rất hâm mộ anh đấy nhé, anh coi như thực hiện được một nửa ước mở của anh rồi." Đại Binh cười nhẹ, không nói gì cả, kỳ thực cũng rất thiện cảm với cô cảnh sát xinh đẹp nhiệt tình, nếu không phải vừa rồi nhìn thấy Đặng Yến làm y khơi lên hồi ức cũ, trong lòng có chút hỗn độn, bây giờ hai người nhất định có chuyến đi dạo tối vui vẻ. Tới bên ao nước nhỏ nhân tạo giữa tiểu khu, Đặng Yến ưỡn bầu ngực căng tròn đón lấy cơn gió mang theo chút hơi nước từ vòi phun nước nhỏ giữa hồ, vẻ mặt có chút ngây ngất. Váy dài vừa khít với người, sợi dây nhỏ thắt nơ ở eo thon, ngực nàng trông cũng đã đầy đặn hơn. Đi dạo cũng đi rồi, tán gẫu cũng nói rồi, Đặng Yến lúc này mới cân nhắc rồi nói: "Tôi đã hỏi ý kiến chuyên gia não khoa ... Họ nói, tình trạng của anh tương tự như chứng mất trí nhớ phân ly, do chấn thương gây ra, đặc điểm điển hình là không thể nhớ lại môi trường sống và những người quen thuộc. Hơn nữa, họ cho rằng trường hợp của anh có thể không chỉ do chấn thương mà còn có thành phấn mang tính tính thần." "Thành phần mang tính tinh thần là sao?" Đại Binh hỏi: "Ý là... yếu tố tâm lý ấy, nói thẳng ra, có thể tiềm thức của anh đang từ chối nhớ lại cuộc sống trước đây. Hầu hết các bệnh nhân mất trí nhớ, đều là do một yếu tố nào đó kích hoạt tâm lý, dẫn đến việc không muốn thậm chí là từ chối cho phép suy nghĩ của anh đi vào ký ức... Tôi giải thích không hay lắm, nhưng hình như có yếu tố này trong đó," Đặng Yến vừa nói vừa lấy ngón tay chỉ vào đầu, giải thích cho Đại Binh hiểu: Đại Binh sửng sốt, ngẩn ngơ suy nghĩ một lúc rồi không tin nổi nói: "Không muốn? Từ chối? Sao tôi lại có thể từ chối suy nghĩ của chính mình quay về ký ức được? Chuyện này không thể nào xảy ra được? ... Mặc dù hiện giờ không tệ, nhưng tôi rất muốn biết trước kia mình như thế nào ... Có vài ký ức mơ hồ tôi rất muốn làm rõ, sao lại từ chối nhớ lại được?" "Hoàn toàn có thể đấy, hầu hết các trường hợp mất trí nhớ đều xảy ra sau những sự kiện đau thương như thảm họa, chiến tranh, chứng kiến cái chết, v. v. Những chuyện như thế không ai muốn nhớ lại, thậm chí trong lòng còn tự nhủ với bản thân rằng đây không phải sự thật, chuyện này chưa từng xảy ra. Dần dà, nó trở thành một thói quen tâm lý tâm lý của anh sẽ vô thức kiểm soát suy nghĩ của anh... thế là tình trạng này xuất hiện. Người mất trí nhớ không nghĩ rằng những chuyện đó đã xảy ra, ở một khía cạnh nào đó, không phải họ quên đi, mà là não bộ từ chối nhớ lại," Đặng Yến vừa nói vừa chỉ tay vào đầu: Cô nhìn Đại Binh, dường như mong đợi y nhớ ra điều gì đó, nhưng cô lại thất vọng, trên mặt Đại Binh là sự bối rối tột độ, y hiếu kỳ hỏi cô: "Cô... có phải cô đã thay đổi rồi không, sao không giống Đặng Yến nữa vậy?" "Cái gì?" Đặng Yến không ngờ tới một câu hỏi như vậy, dở không dở cười nói:" Tôi thay đổi gì à?" "Khí chất của cô bỗng dưng thay đổi hẳn, cô vốn rất thân thiện hoạt bát, sao giờ thoáng cái lại trở nên bí ẩn thế này? Với lại... Sao ... sao cô lại mặc thế này?" Đại Binh chỉ vào chiếc váy trắng tinh của Đặng Yến, câu hỏi kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng nói ra: