Chương 012: Cướp đường mà chạy. (3)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:38:54

Đại Binh ở trong phòng mới đầu cũng không nghi ngờ gì hết, yên tĩnh ngồi xuống ghế chờ đợi, y không tin vào bệnh viện, không tin vào đồn công an, nhất thời chỉ nghĩ ra cách này để tìm hiểu thân phận bản thân ... Tuy có vẻ đây chẳng phải là cách tốt nhất, nhưng hiện giờ y còn cách nào khác sao? Xông vào tòa soạn thế này cũng khác mạo hiểm, may vị tổng biên tập kia có vẻ là người hiểu tình lý. Uống mấy cốc trà nóng để bình tĩnh lại, nhưng Đại Binh chờ mãi không thấy ai đến, y đi qua đi lại trong phòng. Bất chợt nghe thấy tiếng xe cứu thương, y ghé vào cửa sổ nhìn ra, tức điên người. Biểu tượng "Bệnh viện tâm thần" giống như một cái gai khiến y đùng đùng nổi giận, lúc này nào còn không biết là mình mắc lừa rồi. Y quay người lại, đấm cửa ầm ầm, nhưng bên ngoài sống chết nhất định không mở. Đại Binh nóng máu lên vớ lấy chiếc ghế trong phòng, đập mạnh vào cửa, sau vài phát, cánh cửa nứt toác. Ngoài hành lang vốn có mấy phóng viên đứng hóng chuyện, nghe tiếng rầm rầm như có dã thú ở bên trong muốn phá cửa xông ra thì sợ tái mặt. Đúng lúc này ngoài hành lang có mấy người bác sĩ mặc đồ bảo hộ, cầm dùi cui điện và bao tải đang chạy đến."Ầm" một tiếng, cánh cửa bị đập vỡ tan, Đại Binh trong bộ đồ bệnh nhân bay ra như một viên đạn, cửa vỡ làm y mất đà ngã xuống hành lang. Bốn người bác sĩ vội vàng xông đến, người thì mở bao tải, người thì chích dùi cui điện. Á, một tiếng hét thảm thiết vang lên. Á, lại có thêm một tiếng hét thảm thiết nữa. Bất ngờ tiếng thét này hoàn toàn không phải phát ra từ Đại Binh. Cú đánh mạnh khiến tay người bác sĩ cầm dùi cui điện đau điếng, chiếc dùi cui văng khỏi tay hắn, còn vị bác sĩ cầm bao tải thì bị trúng đòn vào hạ bộ, cái bao tải tuột khỏi tay. Từ khu văn phòng ở đằng xa, một số người đã chứng kiến cảnh tượng đó, bệnh nhân cầm một mảnh ván cửa gãy, một đập một chọc, hạ gục mấy bác sĩ đi đầu. Tiếp đó y bỗng dưng bùng phát, cùi trỏ giật đầu gối thúc, khiến hai bác sĩ còn lại đau đớn ôm cằm ôm bụng, người dựa vào tường từ từ gục ngã. Oa, cứ như phim hành động vậy, làm người ta xem nhiệt huyết sục sôi ... Í, mà không phải ... tên đó xông tới rồi, đám nhân viên tòa báo thấy Đại Binh mặt long xòng xọc xông tới thì la hét nhào vội vào phòng, đóng sầm cửa lại. "Khoan, khoan, tôi còn chưa vào, mở cửa, mở cửa cho tôi ..." Một nam phóng viên chậm chân không kịp vào phòng ra sức đám cửa hoảng loạn tột độ gọi đồng nghiệp, nhưng bên trong nhất quyết không chịu mở, Đại Binh như thú điên lao tới rồi, hắn chỉ biết nhắm tịt mắt ôm đầu ngồi sụp xuống đất, miệng la hét luôn mồm:" Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi, tôi không biết gì hết." Đại Binh đi tới đâu, người dạt ra tới đó, không cần y phải ra tay, chạy một mạch xuống tầng một, lao ra khỏi cổng, y biết, những người này nhất định không chỉ gọi điện cho bệnh viện, thế nào cũng gọi cho cảnh sát, cảnh sát sẽ tới sớm thôi. Trong đầu Đại Binh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất, phải chạy khỏi đây, không được để rơi vào tay cảnh sát, vì sao lại thế thì y không nói rõ được, cứ như một loại bản năng thôi thúc vậy, hóc môn tuyến thượng thận tăng vòn vọt, đôi chân dài sải bước chạy không thua gì vận động viên chuyên nghiệp. Đại Binh dùng hết tốc độ lao ra khỏi cổng, đầu nhìn trái phái thật nhanh, chưa thấy xe cảnh sát đâu cả, ước chừng khoảng cách tới đầu đường bên trái ngắn hơn bên phải, y liền chạy thẳng về phía đó. Chạy được một quãng, thấy cái ngõ ở giữa đường, y phanh gấp đổi hướng lao vào ngõ đó, suýt nữa xô phải người ta, để lại sau lưng mấy tiếng chửi bới, y cứ thế mà chạy. Hình như nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rồi, Đại Binh càng hoảng hơn, y không biết đường, cứ thấy chỗ nào chạy được là chạy thôi. Chạy, cắm đầu cắm cổ mà chạy, chạy bán sống bán chết, ngõ này không ngờ lại là cái ngõ cụt, Đại Binh băng qua một bức tường chắn cao bằng nửa người, chạy như bay trên một bức tường. Đầu không một lần quay lại, nhưng tưởng chừng phía sau có người đang ra sức hô hào, bắt lấy hắn, bắt lấy hắn. Đại Binh gần như chạy đường trường với tốc độ nước rút một trăm mét, y mải miết chạy, nhè chỗ chật hẹp vắng bóng người mà chạy. Chạy mãi, chạy đến khi không còn nghe thấy tiếng quát tháo truy đuổi nữa, thay vào đó là đủ âm thanh nhức đầu của chốn đô thị, Đại Binh mới đứng lại thở dốc, thì ra y đã chạy ra khỏi cái ngõ kia rồi. Quay đầu lại, ngõ sâu hút gió, thổi ra từng cơn gió mát, trong ngõ vắng tanh không một bóng người, Đại Binh đưa tay quệt mồ hôi trên trán, thoát rồi, nhưng y chẳng có niềm vui sống sót sau đại nạn dâng lên, hoang mang đứng giữa vẻ hè rộng rãi, trước mặt là xe cộ đi qua vùn vụt, bên cạnh dòng người không dứt ... Cảm tưởng như có chiếc đèn kéo quân quay tròn xung quanh mình, làm người ta chóng mặt. Giờ phải đi đâu đây? Quay về tòa soạn, khi phóng viên bịt nhốt ngoài phòng ôm đầu ngồi xuống mãi mà cảnh bạo hành trong tưởng tượng không diễn ra, lúc hắn hoàn hồn lại thì hiện trường đã tan hoang, người kia đã chạy mất tăm tích. Bảo an ở tầng dưới còn không thèm dám cản, sợ hãi chui vào phòng bảo an đóng cửa lại cố thủ, không dám ra ngoài. Khi cảnh sát vội vã đến nơi thì lại có thêm một chiếc xe cứu thương khác đến tòa soạn để cấp cứu cho những bác sĩ bị tấn công. Cảnh sát vừa hỏi han tình hình, vừa khám nghiệm hiện trường. Sự việc bất ngờ này khiến mọi người kinh hồn bạt vía, mãi nửa ngày sau vẫn không thể nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tại sao một người đến đăng tin tìm người lại tấn công các bác sĩ bệnh viện tâm thần? Hơn nữa, những bác sĩ này đều được huấn luyện chuyên nghiệp, sức chiến đấu không hề thua kém gì lực lượng thành quản. Tình hình lúc đó quá hỗn loạn, các thông tin rời rạc khiến cảnh sát cũng không thể xác định được nguồn cơn, vị tổng biên tập kinh nghiệm "chiến đấu" phong phú đời nào chịu nhận mình vô tình gây họa lớn, nên lời khai mập mờ, dùng khẩu ngữ vạn năng "tôi không biết" để ứng phó vạn biến. Tóm lại tội lỗi gì là ở thằng tâm thần kia hết. Có điều cảnh sát cũng không kém, sau khi kiểm tra hiện trường, họ tìm thấy một tấm danh thiếp, trên đó lại là số của người trong phân cục. Cảnh sát hiện trường tức thì gọi thẳng vào số điện thoại này. Tên của cảnh sát viên trên danh thiếp là: Đặng Yến.