Sau mười giây hai bên đối đầu với nhau, cách giải quyết đã được đưa ra. Người dẫn đầu chìa tay ra hòa giải: "Được, chuyện này tôi không nói gì nữa... Chúng ta hãy nói về những việc tiếp theo đi. Việc trang trí nội thất thì các cậu rõ hơn tôi, công ty nào cũng không khác nhau là bao. Hãy bàn về điều kiện đi."
Đại Binh lúc này vội vàng đi lên, chắn trước Cửu Quý khách sáo nói:" Chủ nhiệm Vương, anh đi bàn bạc với ông chủ này đi."
Lúc này Bát Hỷ nghiêm túc hẳn, đặt bát cơm xuống, chắp tay sau lưng, bước đi oai vệ, ngực ưỡn lưng thẳng, vênh váo nói với mọi người:" Tới văn phòng tôi nói chuyện đi."
Đúng là trông cũng ra dáng lắm, mấy người kia ngoan ngoãn đi theo Bát Hỷ, đi khuất bóng rồi. Cửu Quý vừa mới cầm bát cơm lên thì không nhịn được, phụt cười một tiếng, cười đến mức suýt làm đổ bát cơm. Hắn vừa cười vừa thở hổn hển nói: "Cái thằng Bát Hỷ đó đúng là đít cóc cắm lông gà, dù nhìn thế nào cũng không ra cái buồi gì hết, lại còn chủ nhiệm Vương nữa cơ chứ, ha ha..."
Giờ phút này ngay cả Lô Cương hiếm khi cười, cũng bật cười, nhìn theo Bát Hỷ, rồi thở dài: "Các cậu mà nghĩ ra được mấy chủ ý này sớm tốt rồi, lúc đó tôi cũng có thể hỗ trợ được ít nhiều."
"Anh rể, anh đừng lo lắng nữa, bây giờ cũng chưa muộn đâu. Cứ làm ở tiểu khu này đến cuối năm, cũng kiếm được kha khá đấy." Cửu Quý tự tin nói:
"Khó lắm, một khi vấp ngã rồi, muốn đứng dậy đâu dễ như thế, ài ..." Lô Cương chẳng ăn được vài miếng đã buông đũa, đứng dậy vỗ vai Đại Binh, nói một cách thân thiện: "Chàng trai, tôi thấy đầu óc nhanh nhạy hơn đám ngốc này nhiều, nơi này gọn gàng ngăn nắp được như vậy cũng là nhờ cậu, đôi khi thay đổi nhỏ người khác nghĩ là không đáng kể, lại đem lại bước ngoặt không ngờ."
Nói xong vỗ vỗ vai y thêm vài cái rồi đi.
Đại Binh dõi theo bóng dáng người đàn ông trung niên trông như một ông lão tuổi xế chiều, trong lòng bỗng thấy có chút thương cảm. Một người có nhà mà không thể về, một người thì vô gia cư, y cũng khẽ thở dài một tiếng, quay đầu lại thì thấy Cửu Quý đang oán hận nhìn mình chằm chằm.
"Sao thế, làm sao lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi?" Đại Binh tò mò hỏi:
Cửu Quý hạ giọng nói: "Anh rể tôi cưới chị tôi bao nhiêu năm rồi, mà chẳng bao giờ nói với tôi một câu tử tế. Chà, mới quen cậu được mấy ngày mà ngày nào cũng khen cậu ... Đm , dù sao cũng đã ngủ với chị tôi bao nhiêu năm, quá là không nể mặt tôi rồi."
Đại Binh cắn môi dưới, cố nhịn cười. Cửu Quý lại cảm thán nói: "Anh rể tôi bảo, cậu nhất định là một nhân vật lớn, một quý nhân gặp hoạn nạn."
"Chà, lại còn là quý nhân sao?" Đại Binh đã dần quen với cuộc sống mới, vui đến mức quên cả đường về, suýt nữa thì gác lại cả thân phận trước đây của mình:
"Anh rể tôi mười lăm tuổi đã ra ngoài làm thợ phụ, bôn ba bao nhiêu năm rồi, nhìn người khá chuẩn... Hơn nữa cậu nhất định phải là quý nhân , sau này bọn tôi còn theo cậu kiếm sống chứ." Cửu Quý thở dài, tình thế thay đổi quá nhanh, anh rể gặp chuyện, hắn không lên mặt được với đám công nhân như trước nữa
"Hay lắm, chúng ta như Ngưu Lang Chức Nữ khóc Lương Chúc, cùng chung một số phận." Đại Binh cũng không khiêm tốn, sự ảnh hưởng là hai chiều, phong cách ăn nói của y cũng bị Bát Hỷ lây nhiễm không ít. Thường ngày, mấy tên này cứ vắt óc nghĩ ra những câu thành ngữ buồn nôn để so đo xem ai có văn hóa hơn:
Câu này nghe hết sức mới lạ, Cửu Quý suy nghĩ một lát rồi kêu lên: "Oa, đây không phải là câu Bát Hỷ nói, cậu cũng biết sáng tạo rồi đấy."
"Phải vậy thôi, ba ngày không học, chẳng theo kịp Vương Bát Hỷ mà." Đại Binh vừa nói vừa lấy điện thoại ra, lắc lắc để ra hiệu mình học tập như thế nào:
Vào lúc này, chiếc điện thoại trong tay Đại Binh chợt reo lên. Số điện thoại mới này không có nhiều người biết, hơn nữa gọi điện vào lúc này, chỉ có một người duy nhất có khả năng gọi đến: Đặng Yến.
"A, cảnh sát Đặng, chào cô ... Có tin tức rồi sao?" Đại Binh nhận điện thoại:
Cửu Quý liền ghé tai tới nghe ký, vừa nghe thấy liền cao hứng:" Ồ, vẫn chưa có tin tức gì à ... Tốt quá."
"Gà con xuống dốc ... Đi ra chỗ khác" Đại Binh bực mình, cầm điện thoại đi chỗ khác nghe. Cửu Quý hoàn toàn không để bụng, chỉ cần Đại Binh chưa nhớ ra chưa rời đi, đó đã là tin tốt rồi.
"Sorry ... Vừa rồi tôi nói với bạn ấy mà ... Hả, cô cũng nghe thấy rồi à, gà con xuống dốc phải làm sao, lăn tròn chứ sao ... Tức là cút xéo ấy ... Ha ha ..."
"Tôi thì còn có thể làm gì chứ, làm việc thôi chứ sao ... Có gì để báo cáo đâu, bận rộn cả ngày... Này, cảnh sát Đặng, vậy những gì tôi nói thực sự không thể kiểm tra được chút nào sao? Tôi thực sự có ấn tượng... Tôi chắc chắn đã từng đến Paris, tôi tìm được rất nhiều nhãn hiệu tiếng Pháp, đều có thể hiểu được, có một lần hình như tôi ngủ gật, còn mơ thấy cả Tháp Eiffel nữa..."
"À, cô tới rồi sao, ở ngay công à, được được, tôi sẽ ra ngay đây ..."
Trong lúc nói chuyện qua điện thoại, Đại Binh không ngờ Đặng Yến đã đến cổng tiểu khu rồi, y liền phấn khích chạy ra ngoài, rồi lại thấy không ổn, vội vàng quay lại bếp rửa mặt, súc miệng, chỉnh trang quần áo, rồi lại vội vã chạy ra.
Không có tin tức gì cơ mà, vì sao lại cao hứng như thế?
Cũng chẳng có chuyện gì hết, vì sao tim lại đập thình thịch như vậy?
Đại Binh cảm nhận những cảm xúc tích cực khó tả do nhiều yếu tố khác nhau tạo thành như sự phấn khích, vui sướng, hồi hộp, những tâm tình này giống như như một liều thuốc khiến máu y nóng lên cùng với tim đập mạnh hơn. Trong mơ hồ một ký ức đã biến mất lại hiện về.
Mùa thu, lá rơi ngập lối, ngước mắt nhìn lên có thể thấy bóng dáng cao vút của Tháp Eiffel. Dưới ánh hoàng hôn, những vầng sáng màu vàng đan xen dường như biến nơi đây thành một thành phố cổ tích. Đại Binh thong thả bước đi giữa cảnh tượng ấy, nép ở bên cạnh là một bóng hình của một giai nhân, thì thầm những lời tâm tình bằng tiếng Pháp, ngôn ngữ thích hợp nhất để nói lời yêu thương. Y dường như có thể ngửi thấy hương thơm say đắm tỏa ra từ cô gái bên cạnh. Dù cho tất cả ký ức có biến mất, mảnh ký ức này vẫn sẽ hiện lên. Y luôn nghĩ, đó nhất định là một đoạn tình yêu đã khắc sâu vào tận xương tủy.
Khung cảnh say lòng người trong ký ức khiến Đại Binh phải dừng lại, y ngây người tại chỗ, si dại nhìn Đặng Yến trong chiếc váy dài trắng muốt, mép váy phất phơ theo từng cơn gió tối, cô đứng ngay dưới cột đèn cao áp, ánh sáng phủ lên người cô, trong đêm tối tựa như tinh linh mỹ lệ.
Hai khung cảnh ký ức này chồng lên nhau, rồi lại rối loạn. Y không thể phân biệt đâu là thật, đâu là ảo, vì cả hai đều đẹp một cách tương đồng, như thể ngày hôm qua tái hiện. Y cứ thế nhìn tới ngây ngốc, nhất thời quên cả bản thân mình ...