Đặng Yến chớp chớp mắt: "Sao vậy? Có vấn đề gì à? Giờ tan làm, tất nhiên tôi có thể mặc tùy thích rồi, kỳ thực ngay cả khi đi làm, đâu phải lúc nào tôi cũng phải mặc đồng phục."
"Không phải ... cô gái trong hồi ức của tôi, cũng mặc váy như thế này." Đại Binh nói với giọng hoang mang:
"Thế à? Vậy thì tốt quá rồi, anh có nhớ ra cô ấy là ai không?" Đặng Yến cố tình xoay người nửa vòng cho mép váy bay lên, mím môi cười hỏi:
"Nhưng tôi chưa từng kể cho cô về cô ấy cơ mà." Trên mặt Đại Binh chợt thoáng qua một chút hồ nghi hỏi:
Vẻ mặt của Đặng Yến hơi cứng lại, thoáng sửng sốt, cô tỉnh ngộ, đây là người mất trí, nhưng y không hề ngốc, trái lại y còn thông minh hơn đại đa số mọi người.
Nắm bắt được biểu cảm đó, Đại Binh trở nên nghiêm túc, nghi hoặc hỏi: "Có vẻ như tôi phải hỏi cô mới đúng, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao hôm nay cô lại tới đây tìm tôi, lại còn ăn mặc thế này?"
"Thật sự không có, anh đang nghĩ linh tinh cái gì vậy? Tôi đi ngang qua trung tâm thương mại Lạc Ninh đang giảm giá, thế là tiện tay mua một cái... Ồ? Anh có giấu tôi chuyện gì không?" Đặng Yến trở nên kỳ lạ, trừng mắt nhìn Đại Binh:
Đại Binh đảo mắt một vòng, lắc đầu: "Thật sự không có. Nếu tôi nhớ lại một chút gì đó, tôi có thể sẽ phải thay đổi chỗ sống khác. Lẽ nào còn có chỗ nào tệ hơn nơi này sao?"
Đúng vậy, đây chính là tầng lớp thấp nhất rồi, không thể có cuộc sống nào tệ hơn cuộc sống của một người dân lao động cả.
Đặng Yến chấp nhận lời giải thích này, nhanh chóng chuyển sang một chủ đề khác, nửa đùa nửa thật nói: "Vậy anh cứ từ từ mà nghĩ, chuyện này cũng không thể vội được... Anh thấy công việc ở đây thế nào? Nếu cảm thấy quá vất vả, tôi sẽ tìm cách giúp anh đổi hoàn cảnh khác, ví dụ như làm huấn luyện viên ở phòng gym chẳng hạn, chỉ cần phô ra vóc dáng này là đủ rồi, đảm bảo rất nhiều cô gái muốn thuê anh đó ... Hi hi."
"Nơi này tốt lắm, tôi không muốn đổi đâu." Đại Binh đáp:
Đặng Yến không nghiêm túc lắm nhưng không ngờ bị từ chối dứt khoát như thế:" Tốt lắm à?"
"Ừ, tốt lắm."
"Tốt như thế nào?"
"Tôi không thể diễn tả được." Đại Binh ngập ngừng, y rất thích nơi này, cảm giác cuộc sống như vậy là điều mình khao khát thì phải, ngẩng đầu nhìn quanh: ... kiểu như ... khi ở bệnh viện tôi cứ buồn bực mãi, mỗi lần nghĩ lại là đầu lại đau, nghĩ thêm nữa thì không ngủ được. Nhưng ở đây thì khác, tuần đầu tiên ở đây, tôi mệt đến mức nằm trên gạch cũng có thể ngủ thiếp đi. Tuần này thì đỡ hơn một chút, nhưng vẫn thiếu ngủ."
"Làm sao lại thiếu ngủ chứ?"
"À ... bận quá mà, còn phải làm thêm giờ nữa, có lúc có mấy nhà cùng khởi công, tôi phải mang vật liệu, phải khuân gạch lát sàn, phải vác đồ... À, đúng rồi, cái cửa của tòa báo kia bao nhiêu tiền vậy nhỉ? Tôi đã dành dụm được một ít, nếu tiện thì cô mang về cho đồn trưởng Lý nhé."
Đại Binh vừa áy náy nói vừa lấy ra một cọc tiền dày cộp, nhàu nhĩ bẩn thỉu, dính đầy bụi vôi, đủ loại từ 5 tệ, 10 tệ, còn tiền chẵn thì không có mấy. Y trực tiếp đưa hết cho Đặng Yến.
Đặng Yến bị làm cho cảm động, từ chối: "Chuyện này cứ để sau đi. Bây giờ anh kiếm cũng không được bao nhiêu... Đợi khi nào kiếm được nhiều hơn rồi hãy nói."
"Vậy thì cuối tháng tôi sẽ chạy đến đó một chuyến." Đại Binh vừa nói vừa cất tiền vào, lén nhìn trộm Đặng Yến như thể đang chột dạ. Trong một lần nhìn trộm, ánh mắt y chạm đúng ánh mắt của Đặng Yến, hóa ra cô cũng đang lén nhìn y. Cả hai đều sững người, rồi lại đồng thanh chỉ tay vào nhau.
"Anh chắc chắn có điều muốn nói."
"Cô muốn nói cái gì?"
Hai người gần như đồng thời nói ra, lời vừa ra khỏi miệng cả hai cùng sửng sốt.
Đặng Yến nhìn thấy, trong mắt Đại Binh toát ra một sự cảnh giác rất sâu, giống hệt như lần đầu gặp mặt ở bệnh viện. Cô nhận ra đối phương nghi ngờ rồi, nhất thời lại không biết nói gì.
Thêm một lần nữa Đại Binh lại thấy hình ảnh xuất hiện trong ký ức. Biểu cảm ngượng ngùng, tiếc nuối và có vẻ không đành lòng này khiến y cảm thấy rất thân thuộc, dường như đã từng thấy ở đâu đó. Còn thái độ che che đậy đậy của Đặng Yến cũng khiến y cảm thấy vô cùng quen thuộc. Nhất thời, hiện thực và ký ức rối loạn như tơ vò, toàn thân bức bối khó chịu vô cùng, khiến y ra sức đấm mạnh vào đầu, cố gắng tìm lại những thứ đã mất.
"Anh đừng như thế ... Đừng làm thế."
Đặng Yến hoảng hốt, nắm lấy tay anh. Khi bàn tay mềm mại đó chạm vào Đại Binh, mọi cảm xúc như ẩn sâu trong cơ thể y bỗng nhiên bùng nổ. Y không kiềm chế được ôm lấy Đặng Yến, một tay ôm ngang eo, tay còn lại nắm lấy bàn tay của cô, ánh mắt sâu lắng dịu dàng nhìn Đặng Yến.
Đặng Yến sợ đến đờ người, không dám cử động, căng thẳng nhìn Đại Binh, cứ như sợ y sẽ tiến tới làm chuyện phi lễ vậy.
"Không đúng, cái cảm giác này hình như không đúng ... Cô, cô, vì sao cô lại nhìn tôi như thế?"
Đại Binh nói như đang mơ, hiện thực và ký ức ở nơi nào đó không thể kết nối được với nhau. Trong ký ức dường như y đang ôm một giai nhận, bước đi nhẹ nhàng trong tiếng nhạc, chứ không phải như bây giờ, điệu bộ không khác gì một tên cướp đường.
"Này ..." Đặng Yến đẩy Đại Binh ra, cô sợ hãi lùi lại liền mấy bước:
"Tôi ... Tôi ..." Đại Binh lẩm bẩm:
"Anh nhớ ra điều gì rồi sao?" Đặng Yến khẩn trương hỏi:
"Không, không phải ... Tôi muốn nói là, tôi xin lỗi." Đại Binh lúng túng nói:
Đặng Yến lùi lại, lùi lại, liên tục lùi mấy bước. Khi Đại Binh lại tiếp tục như người mộng du, cố gắng bước tới ôm cô, cô sợ hãi hét lên một tiếng rồi bỏ cuống cuồng bỏ chạy.
Mép váy bay lất phấn dần biến thành một nỗi thất vọng sâu sắc trong mắt Đại Binh. Một mảnh ký ức chợt lóe lên rồi vụt tắt, y không tài nào tóm được cái đuôi nhỏ bé của nó. Y lấy hết sức gào lên: "Đặng Yến, tôi cố ý đấy... Tôi chỉ muốn thử cảm giác thôi... Không đúng, tôi không cố ý đâu."
Trong màn đêm, Đặng Yến sợ hãi bỏ chạy càng lúc càng xa cho đến khi khuất bóng, Đại Binh mới chán nản quay trở lại.