Chương 018: Gần trong gang tấc. (2)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:44:49

Tam Đản không kịp nói nhiều, mở cửa xe chui vào thùng sau, co mình lại giữa đống rau củ, lo lắng nói: "Quản đốc, có chuyện rồi... Có mấy cảnh sát đến tìm anh ta." Ngón tay của Tam Đản chỉ về phía Đại Binh. Lòng Đại Binh thắt lại, y biết rằng vụ gây rối ở tòa soạn đã bị bại lộ, có lẽ cảnh sát đã lần theo dấu vết đến đây. Nhậm Cửu Quý nhìn chằm chằm vào Tam Đản, Tam Đản vội vàng giải thích rằng Bát Hỷ đang ứng phó, bảo hắn ra chặn xe để Đại Binh có thời gian trốn đi. Đại Binh không đành lòng mang lại tai họa cho những người đã cho mình một bữa cơm, y dứt khoát nói: "Không sao đâu anh Cửu, đằng nào thì tôi cũng chẳng nhớ chuyện gì cả, họ làm gì được tôi chứ? Tôi không muốn gây rắc rối cho các anh." "Khoan đã." Nhậm Cửu Quý gọi Đại Binh lại, quay đầu hỏi Tam Đản: "Mày thấy tình hình ở đó thế nào? Bọn họ đến để bắt người hay chỉ hỏi thôi?" " Có vẻ không phải đến bắt người, còn có một nữ cảnh sát nữa. Họ chỉ hỏi có phải anh ta đã đến chỗ chúng ta không. Bát Hỷ sợ các anh chạm mặt họ nên mới bảo tôi ra chặn xe lại. Hôm qua Đại Binh mặc áo bệnh nhân chạy rông quanh khu này, chắc chắn có dân cư sống ở tiểu khu báo cảnh sát rồi." Tam Đản suy đoán: "Thế thì không sao hết, nếu mà bắt người thì họ đã nói thẳng ra rồi, bọn họ căn bản không biết ... Đại Binh, đầu óc cậu ngốc, nghe lời tôi nói này, ngàn vạn đừng để cảnh sát tóm được. Nếu không có vài đồng không đủ nộp phạt đâu, mà dám không nộp phạt thì họ bắt cậu đi lao động đấy. Cậu còn nợ bệnh viện mấy vạn tệ, làm đến năm nào tháng nào mới xong... Tam Đản, mày lấy lọ nước tương đen đây." Cửu Quý ra lệnh, chìa tay ra đón lấy lọ nước tương đen từ tay Tam Đản: Đại Binh còn chưa kịp hiểu ra làm sao thì đã bị Cửu Quý bôi đầy lên mặt. Cửu Quý mách nước cho y:" Hóa trang một chút, đi bộ về cổng sau, như vậy dù có bị nhìn thấy cũng không ai nhận ra cậu đâu." Cửu Quý thả Đại Binh xuống xe đi bộ, Tam Đản đội chiếc mũ bẩn thỉu của mình lên đầu y. Cả hai người họ đi trước quay về. Sờ cai mặt đầy nước tương đen, Đại Binh đưa tay ngửi thử mùi trên ngón tay mình, y có chút dở khóc dở cười, kỳ thực y thấy chẳng việc gì phải trốn tránh, y cũng chẳng sợ, nhưng không nỡ phụ ý tốt của người ta. Đại Binh men theo tường, rẽ một vòng lớn, chậm rãi đi về phía sau tiểu khu, tiến đến rất gần khu vực ăn ở của đám người lao động bọn họ. Nơi đó chỉ có mấy cái lán dựng tạm, dùng ít vật liệu xây dựng quây bừa bãi quanh một khu đất trống chưa sử dụng, trông hết sức lộn xộn, cứ như khu tỵ nạn. Đứng sau một gốc cây, Đại Binh nhìn thấy ba viên cảnh sát vừa lên xe, y cố gắng nhớ lại, nhưng lại rất rõ ràng, đó là hai viên cảnh sát cuối cùng đã đến thăm y. Hai người đó khác với những người trước, không phải những cảnh sát đầy mùi thuốc lá, hỏi han đủ thứ như hỏi một tên trộm. Mình là ai? Vì sao mình lại có một cảm giác quen thuộc mà khẩn trương như thế. Chiếc xe cảnh sát phóng thẳng về phía y, không hú còi chỉ nhá đèn hiệu, chiếc xe cảnh sát xanh trắng như một con quái vật khổng lồ chói lóa, phóng đại trong con ngươi của y, khiến y đột nhiên có cảm giác tim đập mạnh. Trong ký ức của Đại Binh dường như có một hình ảnh như thế này, y bị nhốt trong một không gian chật hẹp, một bóng cảnh sát mờ ảo xuất hiện ở cửa, rồi nỗi kinh hoàng trong lòng y bùng phát ngay lập tức, y nghe thấy một giọng nói khiến y sợ hãi: "Đại Binh, ra đây." Y rùng mình, muốn bước tới, như thể đang bị cuốn vào vòng xoáy của ký ức. Chiếc xe rẽ ngoặt, rồi chạy thẳng đi, mấy cảnh sát trên xe hoàn toàn không nhận ra người công nhân mặc đồ rằn ri này. Luồng gió do xe cảnh sát tạo ra thôi qua, hai chữ "công an" chói mắt lướt qua, khiến Đại Binh đột ngột tỉnh táo. Lập tức y theo bản năng ngồi xổm xuống, thở hổn hển. Chỉ một khoảnh khắc được lục lọi từ ký ức cũ cũng đủ khiến y cảm thấy đầu mình đau đớn như muốn nứt toác. "Nhìn kìa, đúng là cái thằng ngốc, lại còn chạy thẳng tới chỗ xe cảnh sát nữa. Nếu mà bọn họ bị nhận ra, kiểu gì cũng bị lôi về gửi vào trại tạm giam thôi." Bát Hỷ nhìn thấy bộ dạng của Đại Binh, rất chắc chắn nói với Cửu Quý: "Mày bảo người trông chừng cho kỹ đừng để cậu ta chạy mất đấy nhé, sức lao động rẻ mạt thế này có mà đốt đèn lồng cũng khó tìm." Cửu Quý hết sức tán đồng an bài như thế, sáng nay hắn thấy Đại Binh hùng hục vác rau vác gạo, hắn không phải động tay động chân làm gì, lòng rất ưng: Còn về việc cảnh sát đến kiểm tra, hai anh em chẳng ai coi ra gì, họ ngoài bươn chải đã bao năm nay, kinh nghiệm đối phó với kẻ thù cực kỳ phong phú. Chứ còn không à, Bát Hỷ lục lọi cả buổi trong đống chăn rách, cuối cùng còn tìm thấy cả chứng minh thư cho Đại Binh... Những người đi tìm Đại Binh là của Đồn cảnh sát Tướng Phủ, người của phòng thất điều phân cục, Cao Văn Xương và Đặng Yến. Từ phân cục đến cuối đường Tướng Phủ đã hơn chục cây số, tìm người mà không có mục tiêu rõ ràng, cộng thêm kẹt xe, khiến họ mất trọn cả buổi sáng nhưng không thu được kết quả gì, ngay cả bữa trưa cũng bị lỡ. Khi vào giờ đi làm buổi chiều, Cao Văn Xương bước vào văn phòng, thấy Đặng Yến đang chăm chú đeo tai nghe xem màn hình. Hắn liền nhắc nhở: "Này, hiện giờ người ta đang kiểm tra tác phong, kỷ luật của cảnh sát, đừng có mà xem phim Hàn, bị bắt được thì còn bị kỷ luật đấy." "Suỵt ..." Đặng Yến làm động tác ra hiệu im lặng, rồi bảo hắn lại xem. Cô dứt khoát mở loa ngoài. Cao Văn Xương nhìn vào màn hình, thấy đó không phải là mấy bộ phim Hàn bán nước mắt mà cô đồng nghiệp thích xem, trên màn hình hiện ra hình ảnh một nam nhân đeo kính đứng trong phòng thí nghiệm. Đặng Yến khẽ nói: "Đừng nói gì cả, nghe đi... Anh ấy là bạn học của tôi, đang học thạc sĩ y khoa." Sau khi chào hỏi, nam nhân đeo kính nói tiếp: "... Về mặt lý thuyết, khi não bộ bị va chạm mạnh từ bên ngoài, gây xuất huyết não, cục máu đông chèn ép một phần dây thần kinh trí nhớ dẫn đến mất trí nhớ. Trong trường hợp bình thường, sau khi phẫu thuật lấy máu tụ ra, bệnh nhân sẽ có thể phục hồi trí nhớ." "Thế nhưng người mà chúng tôi tiếp xúc lại không hồi phục là sao?" Đặng Yến hỏi: "Được bao lâu rồi?" Đối phương hỏi: "Khoảng chừng hơn nửa tháng rồi." Đặng Yến ước tính thời gian: "Thế thì do cậu quá nóng vội rồi, hồi phục là một quá trình rất chậm. Tôi đã xem ảnh chụp CT mà cậu cung cấp. Ở đây và ở đây có bóng mờ, đó phải là lớp máu bầm gần vùng khu hải mã trong não. Quá trình hấp thụ của nó sẽ rất chậm. Việc bệnh viện chọn phương pháp điều trị bảo tồn là đúng, loại phẫu thuật này có rủi ro rất lớn, có thể dẫn đến mất trí nhớ vĩnh viễn." Đối phương trả lời: