Chương 027: Ta há phàm nhân. (4)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:54:12

Lại nói tới Đại Binh và Đặng Yến, buổi trưa hôm đó họ ăn món mì hầm gần phân cục công an. Đại Binh ga lăng mời bữa này, khiến Đặng Yến cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Đại Binh bây giờ chỉ là một công nhân, điện thoại là của đồng nghiệp, quần áo là đồ mượn, kiếm chút tiền chắc chắn rất khó khăn. Thế nhưng cô không ngăn cản, bởi vì cô nhìn thấy dáng vẻ búng tay thanh toán của Đại Binh hết sức ngầu. Nam nhân nào cũng cần thể diện, cho dù đó là một nam nhân bị mất trí nhớ. Chiều hôm đó họ bắt đầu đến hiện trường, là Đại Binh kiên trì muốn đi, hai người ngồi xe bus chạy ra ngoại ô, thời gian bọn họ đi rất dở dang, nên xe bus ít người, lên xe chỉ có một đôi nam nữ rất trẻ đút cháo lưỡi cho nhau rất nhiệt tình. Thấy hai người Đại Binh, Đặng Yến lên xe mới tạm thời tách nhau ra, tuy không hôn hít nữa nhưng vẫn dán sát vào nhau thân mật, cô gái liên tục phát ra âm thanh như con mèo động dục làm người ta ngại ngùng. Để tránh thiếu tự nhiên, Đặng Yến trên xe chỉ cho Đại Binh thấy đằng xa có kiến trúc lớn, có mấy ống khỏi cao vút, bây giờ chỉ còn một hai ống phun khói. Cô nói, đó là lò đúc xưởng thép, xưởng thép Lạc Xuyên trước kia từng là một mười xưởng thép lớn nhất cả nước, sau này nhà nước điều chỉnh sản nghiệp, đến cuối thập niên 90 do sai lầm cải tổ, cùng việc nhà nước giảm đầu tư vào ngành công nghiệp nặng gây ô nhiễm hao tốn nhiều năng lượng mới đi xuống. Sự đi xuống của nhà máy thép kéo theo than đá, năng lượng, bến cảng ở Lạc Ninh đi xuống theo, từ đó Lạc Ninh không còn là thành phố ngôi sao nữa. Từng có một thời lò thép đó là kiến trúc cao nhất thành phố, còn cao hơn cả trạm cấp nước. Xe bus lại đi lên cầu, Đại Binh nhìn qua cửa sổ, tầm nhìn rộng mở, nhìn về phía đông có thể nhìn thấy lò đúc xưởng thép khổng lồ, gần đó là dòng sông Lạc chảy êm đềm, xa hơn nữa là một phiến ruộng đồng mênh mông. Đặng Yến mới đầu nói chỉ là để tránh ngại ngùng, nhưng càng kể càng hăng hái, cho thấy tình cảm của cô với thành phố này. Cô chỉ cho Đại Binh thấy khu thành Đại Học, công viên, thành phố cổ, khu phố mới, rồi thở dài chỉ tòa nhà đáng nhẽ là công trình cao nhất thành phố vì thiếu vốn mà bị bỏ hoang dang dở, thành vết xẹo của Lạc Ninh. Nhìn ra xa cảnh sắc đẹp đẽ, nhưng khi tới gần, mới thấy sự cũ nát xa sút của Lạc Ninh. Chưa cần nói đến vùng ngoại ô, mà ngay trong thành phố, có thể thấy tòa nhà cao lớn nhất, đều là kiến trúc có chút năm tháng rồi, có thể thấy đã lâu Lạc Ninh không còn công trình nào mới đáng kể nữa. Tuy vậy Lạc Ninh không phải không có phong cách riêng, một thành phố nhỏ không quá xô bồ, có lẽ là nơi tốt để sống. Chiếc xe bus cứ thế đi đi dừng dừng phải mất hơn một tiếng đồng hồ, khi xuống xe chỉ có hai người họ, xuống xe rồi lại đi bộ thêm mười mấy phút nữa mới đến thôn Trần Câu Loan. Cái thôn này chẳng có gì nhiều để nói, giữa phiến mái ngói gạch xanh san sát, thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp những căn nhà cấp bốn, trong các con hẻm thì càng có vẻ nhếch nhác tạm bợ. Đại Binh không vào trấn mà đi thẳng ra bãi cát, cầm điện thoại của Đặng Yến, lật từng trang hồ sơ khám nghiệm hiện trường, không ngờ xem đến mức say sưa. Đặng Yến không làm phiền y, cô đứng bên lề đường đợi. Cô nhìn Đại Binh đi dọc bờ sông, lúc đi, lúc dừng, rồi lại ngồi xổm xuống, không biết có phải y đang cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra không. Lúc này nhìn vẻ mặt như nhà tư tưởng của Đại Binh, Đặng Yến chợt lại có một ảo giác, dường như bộ đồ y đang mặc không phải là quần áo lao động rẻ tiền, dường như nơi y đang dạo bước không phải là bãi bồi hoang vu, mà y giống như một nhà hiền triết đang thiền định, tìm kiếm tia sáng lóe lên trong suy nghĩ sâu thẳm. Nếu không, tại sao trên gương mặt y lại toát ra cái vẻ điềm tĩnh như thế, sâu xa như thế? Nhìn người ta, Đặng Yến bất giác nhìn lại trang phục lôi thôi tùy tiện của mình, chiếc quần jean bạc màu, áo sơ mi thì nhăn nhúm, đôi giày thể thao đã cũ đến mức không thể giặt sạch. Trang phục này chẳng hiểu sao bỗng dưng khiến cô cảm thấy xấu hổ cùng một chút tự ti. Đúng rồi, sao mình lại có cảm giác này nhỉ? Đặng Yến cố gắng trấn tĩnh lại, kìm nén những suy nghĩ kỳ lạ trong lòng, giữ lại sự kiêu hãnh mực thước của một cô gái và của một nữ cảnh sát. Phải rất lâu sau đó, Đại Binh mới đi ra khỏi bãi bồi đã bị đào xới tan hoang đi lên đường thôn. Đặng Yến nhìn y với ánh mắt dò hỏi, y hơi thất vọng lắc đầu. "Đừng vội vàng, cứ từ từ nghĩ lại... Tôi có một người bạn học là thạc sĩ y khoa, tôi đã hỏi anh ấy rồi. Anh ấy nói rằng, loại mất trí nhớ do chấn thương này, quá trình hồi phục có thể rất chậm, vì dù sao đó cũng là bộ phận mong manh và tinh vi nhất của cơ thể người." Đặng Yến an ủi: "Cảm ơn cô." Đại Binh vẫn giữ nụ cười nhẹ, đó đã trở thành một nét đặc trưng của y, khiến người khác cảm thấy rất gần gũi và ấm áp: "Đừng khách khí, nếu anh nhớ ra điều gì, hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ thử tìm kiếm theo một hướng khác." Đặng Yến nói: "Có vài điểm cô cân nhắc thử xem sao, có thể tham khảo để điều chỉnh hướng tìm kiếm của các cô," Đại Binh nói mà không để ý đến biểu cảm của Đặng Yến, giọng điệu của y giống như đồng nghiệp trong nghề thảo luận công việc với nhau, hơn nữa còn là đồng nghiệp trong ngành cảnh sát đang: "Thứ nhất, nhiệt độ ban đêm ở thành phố Lạc Ninh vào tháng 4 hẳn là từ 1 đến 5 độ C. Tức là nước sông sẽ rất lạnh, trong nhiệt độ nước như vậy, nhiệt độ cơ thể sẽ mất đi rất nhanh. Nước sông Lạc sâu khoảng hai mét, thời điểm xảy ra vụ việc lại là mùa lũ. Trong môi trường như thế, thời gian sống sót dưới nước sẽ không lâu. Thứ hai, sau khi bị tập kích và rơi xuống nước, vẫn có thể trèo lên được khoang máy xúc, điều đó cho thấy từ lúc rơi xuống nước đến khi lên được máy xúc, tôi vẫn còn tỉnh táo. Có lẽ sự kích thích của nhiệt độ thấp đã khiến tôi tỉnh lại. Thứ ba, theo mô tả sơ bộ của pháp y tại hiện trường, lượng nước ói ra khi thực hiện ép ngực không nhiều..." Nói một cách rành mạch như vậy, khiến Đặng Yến đã nghe đến ngây người, cô thốt lên: "Có phải anh nhớ ra gì rồi không?"