Chương 029: Tình thâm ý thiết. (1)

Liệt Diễm

Thường Thư Hân 09-03-2026 20:55:51

Chập tối ngày hôm đó gần tới giờ ăn cơm, Bát Hỷ không như mọi ngày về sớm nhất rồi ngồi chảy nước dãi ở gần bếp chầu chực chờ ăn, mà đợi khi phần đông công nhân đã bê bát của mình kiếm cáo chân tường thoải mái ngồi xuống thì hắn mới như bị chó đuổi sau đít, chạy như điên về phía tòa nhà quản lý, từ xa đã la lớn: "Cửu Quý! Cửu Quý! Hỏng rồi! Hỏng rồi! Hỏng to rồi! Đại Binh bị cảnh sát tóm rồi!" Nhậm Cửu Quý vừa mới từ trên xe đi xuống, nhìn Bát Hỷ hớt ha hớt hải chạy tới la hét, hậm hực nói: "Đấy là hậu quả của việc không chịu an phận. Rốt cuộc là có chuyện gì?" Bát Hỷ thở hổn hển chạy đến gần, trên xe lại có một người khác bước xuống, Không ngờ lại là Lô Cương anh rể của Cửu Quý. Sếp lớn đã xuất hiện, Bát Hỷ ngay lập tức nhớ ra việc gấp, phấn khích hỏi: "Ông chủ Lô, có phải đã đến lúc phát tiền công cho chúng tôi rồi không?" "Chờ thêm một chút, chưa có ..." Lô Cương sắc mặt khó coi, giơ tay lên chặn trước khi đám công nhân gần đó kịp kéo tới đòi tiền: Bát Hỷ sốt ruột, kéo Lô Cương nói: "Ông chủ Lô, tính theo bối phận, anh còn phải gọi tôi bằng chú đấy nhé. Người trong thôn đến đây làm việc đều là do tôi gọi đến. Tiền công từ tháng 10 năm ngoái nợ đến giờ, thiếu ít nhất cũng hơn mười ngàn tệ rồi. Anh bảo mọi người sống sao đây? Về nhà cũng không biết giải thích với vợ con thế nào ..." "Hồi Tết không phải đã phát cho các người một phần rồi sao." Lô Cương bực bội nói: "Mới chỉ được một nửa." Bát Hỷ tức giận, hắn không phải người thành thật như Đại Binh để người ta bắt nạt: "Này này, Bát Hỷ, mày nghe tao nói đã ... Anh rể tao đang gặp khó khăn đấy, số tiền phát cho mọi người vào năm ngoái là tiền đi vay, bên trên vẫn chưa quyết toán xong đâu... Phải nói là anh rể tao cũng không tệ, nếu không phải anh ấy tìm cách thương lượng với chủ đầu tư, chúng ta có được việc để làm không?" Cửu Quý chen ngang, kéo Bát Hỷ sang một bên nói khó: Nhìn Lô Cương có vẻ thực sự khó xử, buồn bã đi vào ký túc xá công nhân, Bát Hỷ cảm thấy có chuyện gì đó rồi. Hắn ngây người ra hỏi: "Có chuyện gì vậy?" "Tiền công thì không quyết toán được , nợ nần lại bị người ta đòi gấp, muốn thầu bãi cát cũng không thành công. Anh ấy đến chỗ chúng ta trốn vài ngày ... Này, mày đừng có ai nói gì nhé. Anh ấy đang gặp khó khăn, đã đưa cả chị tao và con về quê rồi." Cửu Quý dặn dò: Lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn ác tính, mày nợ tao, tao nợ mày. Lòng Bát Hỷ nguội lạnh đi quá nửa. Cửu Quý chuyển chủ đề, hỏi: "Mày vừa nói thằng Đại Binh làm sao cơ?" " À đúng rồi, đồn công an Lạc Xuyên gọi điện thoại bảo tao đến đó một chuyến ... Chú Bảo Đường, có chuyện gì vậy?" Bát Hỷ rống lên: Bảo Đường đang nấu ăn vội vàng từ bếp chạy ra, khu túc xá của bọn họ nằm ở khoảng đất trống ngay sau tòa nhà quản lý, cái giọng của Bát Hỷ có độ xuyên thấu rất cao, hét một cái nửa tiểu khu nghe thấy là chuyện bình thường. Ông ta lo lắng kể lại đầu đuôi: " Sáng nay Đại Binh xin nghỉ nửa ngày, bảo là đi dạo loanh quanh thư giãn, rồi mượn điện thoại của tôi, thế là tôi cho mượn, ai ngờ cả ngày nay không thấy về ..." Mấy công nhân nghe thấy ồn ào thì tụ lại một chỗ, mồm năm miệng mười, chuyện này lấy mông ra nghĩ cũng biết không phải chuyện tốt lành gì. Chuyện Đại Binh xông vào tòa soạn báo và đánh bác sĩ vẫn chưa giải quyết xong đâu. "Thế giờ phải làm sao?" Bát Hỷ líu cả lưỡi, mấy cái thủ đoạn mánh mung kiếm chác vài đồng thì hắn làm được, nhưng đụng phải cảnh sát thì cũng chỉ biết trố mắt nhìn thôi. Suy nghĩ một lúc hắn an bài: "Chú Bảo Đường, nấu cho y một phần cơm để tôi mang đi. Tam Đản, cái chăn của y ... Thôi, ra ngoài mua cho y cái khác vậy..." "Còn cái di động của tôi nữa, cậu nhớ lấy về đấy nhé." Bảo Đường xót của nói: "Người ta bị bắt rồi, chú còn nghĩ đến cái điện thoại à?" Bát Hỷ trọn mắt mắng, làm Bảo Đường sợ hãi bỏ chạy: Tam Đản cẩn thận nhắc nhở: "Anh Hỷ, đánh người thế này không phải là bị giam giữ, còn phải bồi thường nữa sao?" " Còn phải nói nữa à, lần trước chúng ta vào đó không phải bị giam giữ rồi còn bị phạt tiền, thế đã là nhẹ rồi đấy." Lâm Tử lẩm bẩm chửi bậy cái gì đó: Lại một người nữa nói với giọng chột dạ: "Sẽ không liên lụy đến chúng ta chứ? Bao che cho kẻ xấu, nói ra cũng có vấn đề... Này, anh Hỷ, tôi thấy vẫn là không nên đi thì hơn, chỗ chúng ta ngày nào cũng tắc đường, không phải cứ lấy cớ này đối phó là xong à?" Không phải bọn họ thiếu tình nghĩa, mà nghèo đi đôi với hèn, bọn họ lo thân còn chưa xong. "Cả đám các người biến hết cả đi, cút, cút!" Cửu Quý chửi một tiếng, rồi quay lại kéo Bát Hỷ đang bồn chồn lo lắng lại gần, hạ giọng nói: "Bát Hỷ, bình thường có chuyện gì thì mày quyết định, lần này mày phải nghe tao." "Dựa vào cái gì mà phải nghe mày?" Bát Hỷ không phục: "Mặc dù trình độ văn hóa của tao không bằng mày thật, nhưng số lần tao vào đồn công an chắc chắn nhiều hơn mày đấy. Về khoản này thì tao có kinh nghiệm lắm." Nhậm Cửu Quý tỏ ra kinh nghiệm đầy mình nhắc nhở: "Đánh nhau ngoài đường là gây rối trật tự công cộng, giáo dục phạt tiền và tạm giam thì không thể thiếu. Huống hồ, tên Đại Binh này lại là kẻ đã đánh bác sĩ và gây rối ở tòa soạn báo. Mày có biết đây là tội gì không?" "Gọi là gì?" Bát Hỷ không biết nhưng linh cảm thì rất không lành: "Cái này gọi là gây rối cơ quan nhà nước, hành hung cán bộ nhà nước, xử một năm không oan, xử hai ba năm, mày cũng không có chỗ mà kêu oan đâu." Cửu Quý nói: Bát Hỷ kinh hãi:" Không thể nào, cảnh sát đồn công an đã gọi điện cho tao, bảo tao đến đón người mà." "Mày văn hóa cao nên mày ngu luôn rồi phải không? Đại Binh không có thân phận, không nhà, không việc, cũng không có tiền, vậy tiền bồi thường phải tìm ai chứ ... Đúng rồi, chúng ta đã chứa chấp y, vậy là có chỗ rồi, dù không liên quan gì tới mày thì tiền phạt cũng phải do mày nộp đúng chứ? Nhân viên mắc lỗi thì cấp trên sử dụng lao động chịu trách nhiệm, đúng không?" Nhậm Cửu Quý nói một câu lại vỗ lên vai Cửu Quý một cái: