Reng ... reng... reng ... điện thoại vang lên, một bàn tay thò ra khỏi chăn, mơ màng sờ soạng chiếc điện thoại, còn kèm theo vài tiếng gắt ngủ.
Là Đặng Yến, hôm nay thứ bảy được nghỉ, cô hiếm hoi lại được tận hưởng thói quen thức dậy vào buổi trưa như thời đại học. Nhìn thấy một số điện thoại lạ trên màn hình, cô lập tức vứt điện thoại xuống, không nghe. Cô ôm lấy cái gối ôm dài bằng người mình, kẹp vào giữa hai chân, rên vài tiếng như mèo rồi ngủ tiếp.
Trạng thái tốt nhất của một công vụ viên chính là chuyện gì không liên quan tới mình thì đừng có dính dáng vào, người ta tìm tới anh vào thời gian nghỉ ngơi là chắc chắn không có chuyện gì tốt lành. Còn những cuộc gọi số lạ bây giờ, hơn một nửa là lừa đảo, đến cả cảnh sát cũng không ngoại lệ.
Một lúc sau, Đặng Yến vừa liu riu buồn ngủ thì điện thoại lại reo, cô chẳng thèm suy nghĩ tay thò ra tắt luôn, mắt vẫn nhắm tịt, tắt rất điêu luyện ... nó lại reo, lần thứ ba reo lên, cô rốt cuộc không nhịn được bắt máy, vừa mở miệng đã bực bội gắt: "Ai vậy?"
Trong điện thoại truyền ra một giọng nói xa lạ:" Tôi là Đại Binh."
Đại Binh ? Là ai ? ... Á!"Đặng Yến giật mình tỉnh ngủ, ngồi bật dậy, áo ngủ hai dây vì tư thế ngủ không tốt của cô mà tuột sang một bên, lộ non nửa bầu vú mơn mởn, vuốt mái tóc lòa xòa ra sau đầu, hỏi gấp: "Khoan đã, anh nói anh là ai cơ?"
"Tôi là Đại Binh, các cô nhất định đang tìm tôi phải không?" Đối phương nói:
"Anh đang ở đâu?" Đặng Yến kinh ngạc hỏi, cái tên này đã tấn công bác sĩ của bệnh viện tâm thần, hồ sơ vụ án ở đồn công an vẫn còn đó, chắc chắn cũng đủ bị xử phạt hành chính:
"Tôi đang ở ngoài túc xá của phân cục công an các cô." Đại Binh trả lời:
"Hả?" Đặng Yến bật dậy khỏi giường, gấp tới độ chân đá vào cạnh tủ một cái, cô đau đớn nhảy lò cò mấy bước vén một góc rèm cửa sổ nhìn xuống dưới. Quả nhiên cô thấy Đại Binh đang đứng ngoài bức tường hoa, ngay trước cổng. Cô lập tức trở nên khẩn trương, làm sao cái tên này lại tìm được đến chỗ cô ở như vậy chứ?
"Cảnh sát Đặng, nếu hiện giờ cô không tiện thì tôi sẽ quay lại sau. Hiện tại tôi đang làm việc ở tiểu khu Nhất Phẩm Tướng Phủ, các cô có thể đến bắt tôi bất cứ lúc nào... Tôi chỉ muốn hỏi, đã tìm thấy danh tính của tôi chưa?" Đại Binh đợi một lúc không thấy hồi âm thì chủ động hỏi:
Ngôn từ chân thành, cũng rất hiểu chuyện, nghĩ đến chàng trai không nhà để về này, Đặng Yến bỗng dưng mềm lòng. Hơn nữa cô lập tức nhớ ra ở trong tòa nhà này toàn là cảnh sát, mình còn phải sợ hãi điều gì? Cô nói gấp: "Anh đợi một chút, tôi xuống ngay."
Chỉ bằng vài động tác nhanh gọn, Đặng Yến đã ném cái áo ngủ sang bên, chẳng buồn để ý nó rơi ở đâu, cô vội vàng khoác lên người bộ đồ thường nhật, rửa mặt qua loa kéo tóc ra phía sau kiếm giây chun buộc thành cái đuôi ngựa rồi tiện tay đóng cửa chạy xuống lầu. Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, cô sững sờ. Đại Binh trong bộ đồ rằn ri rẻ tiền đang đứng thẳng tắp, mái tóc hùi cua gọn gàng, người ưỡn thẳng như cây thương, trên mặt mang nụ cười nhẹ vẫy tay chào cô.
Cảnh tượng đó giống hệt nam thần trong phim, sức sát thương của nụ cười đó với cô gái mê phim Hàn như cô, gần như khiến cô cảnh sát quên mất thân phận của người này.
À, đúng rồi, thân phận bất minh.
Giữ vẻ đúng mực và nghiêm túc, Đặng Yến bước đến trước mặt Đại Binh. Nhìn kỹ hơn cô đã hiểu ra đôi chút , thầm thán phục khả năng sinh tồn của một người. Đôi giày cao su của người này đã hở ngón, quần áo tuy không bẩn nhưng vài chỗ đã mài cọ sờn rách gần thủng. Cô vẫn nhớ cái tiểu khu đó đang được trang trí, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn y đã trà trộn vào đội ngũ công nhân.
Thấy ánh mắt Đặng Yến lướt qua người mình, Đại Binh có vẻ ngại ngùng, rụt chiếc giày hở ngón về phía sau chân còn lại. Chi tiết nhỏ này khiến Đặng Yến bật cười, cô nhắc nhở: "Anh làm việc cho ai thế? Giờ công nhân hay bị lừa lắm, có khi làm việc vất vả mà không nhận được đồng nào đâu."
"Không, không, mấy anh em công nhân đó rất tốt... Tôi không sao, tôi chỉ muốn hỏi thôi..." Đại Binh nói với vẻ mong đợi:
"Xin lỗi, vẫn chưa có thông tin gì cả." Đặng Yến nói xong ngay lập tức thấy Đại Binh có vẻ buồn bã, liền tò mò hỏi: "Sao anh có số điện thoại của tôi? Ồ, tôi có đưa danh thiếp cho bác sĩ Ngô... nhưng anh lại đánh mất ở tòa soạn rồi."
"Tôi nói ra chắc chắn là cô không tin đâu."
"Vậy anh cứ chọn lời tôi tin mà nói đi."
"Mặc dù tôi không thể nhớ lại chuyện cũ, nhưng với những gì nhìn thấy bây giờ thì tôi lại nhớ như in. Số điện thoại của Cao Văn Xương, Ngô Hải Minh, tôi đều nhớ. Chuyện xưa thì quên hết, nhưng giờ nhìn thấy gì, tôi lại nhớ ngay lập tức." Đại Binh nói:
"Thế cũng được sao?" Đặng Yến có chút ngạc nhiên, làm gì có bộ não nào lại thần kỳ đến mức này, chỉ nhớ những chuyện hiện tại mà không nhớ những chuyện đã qua à:
"Cô không tin thì tôi cũng là như thế rồi ... Tôi chỉ không biết phải làm sao. À, phải rồi, tôi có thể nhờ cô một việc được không?" Đại Binh hỏi:
Vẻ mặt của y khẩn thiết đến vậy, Đặng Yến "à" một tiếng, bất giác liền móc ví ra. Không ngờ Đại Binh lại càng hoảng sợ hơn, vội vàng nói: "Tôi không phải đến để vay tiền, tôi muốn cái kia..."
"Đúng vậy, anh có vay tiền cũng chẳng để làm gì, ngay cả mình là ai còn không biết... Vậy anh muốn làm gì? Tôi phải nhắc nhở anh nhé, bây giờ anh thuộc diện nhân viên đang bỏ trốn đấy." Đặng Yến cảnh báo:
"Tôi biết... Tôi nợ một lời cảm ơn với những cảnh sát đã cứu tôi, nợ bệnh viện một khoản viện phí khổng lồ, còn nợ một lời xin lỗi với mấy vị bác sĩ không may đã bị tôi đánh... Vì vậy, tôi muốn hỏi, liệu tôi có thể xem lại những cảnh lúc tôi được cứu không, xem có thể..." Đại Binh ngập ngừng, y cũng biết yêu cầu này của mình hơi quá:
Đặng Yến tiếp lời ngay:" Có thể nhớ lại được gì không chứ gì?"
"Đúng."
"Chuyện này ..." Đặng Yến cảm thấy khó xử, không ngờ mục đích của người này đến đây lại là muốn xem hồ sơ gốc của vụ án:
"Tôi đã phát hiện ra nhiều chuyện, bây giờ trong đầu tôi ngày càng rối bời." Đại Binh có chút lo lắng nói:
"Vậy thì tốt quá rồi, anh đã nhớ ra được gì?" Đặng Yến vội hỏi: