Vì ban ngày làm việc quá vất vả, Vu thị dắt Tần Di đi nghỉ sớm. Tần Duyệt vẫn muốn tranh thủ ánh đèn dầu đánh thêm ít dây kết, nhưng Tần Dung khuyên: "A Duyệt, ánh đèn dầu mờ quá, không tốt cho mắt đâu, đừng cố nữa."
Tần Duyệt nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu. Nếu hỏng mắt thì dù có tay nghề thêu thùa giỏi đến đâu cũng vô ích. Với một tú nương, đôi mắt chính là sinh mệnh!
Lúc này, Tần Dung lại đang nghĩ đến chuyện khác. Ngày mai Vu thị sẽ sang nhà ngoại tổ, đi tay không thì không phải lẽ. Trong nhà còn vài quả bí đỏ, nguyên liệu trong không gian homestay cũng đủ cả, hay là làm ít bánh hoa bí đỏ để nương mang sang biếu. Hơn nữa, đã định mở sạp bán đồ ăn vặt thì bán gì cũng là bán, nếu bánh hoa bí đỏ ngon miệng, sau này có thể bán kèm theo.
Trăng sáng treo cao, trong cơn mơ màng, Tần Dung dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Tần Dung dậy rất sớm. Đợi cả nhà ăn xong bữa sáng, nàng xách theo một chiếc làn nhỏ rồi rời nhà.
Trước tiên, nàng đến tiệm rèn, bỏ ra một trăm năm mươi văn đặt làm một chiếc chảo sắt. Sau đó đến tiệm mộc nhà họ Trình, chi thêm hai trăm năm mươi văn đặt làm một chiếc xe đẩy tay. Xong xuôi, nàng rảo bước một vòng quanh bến tàu.
Người ở bến tàu đông đúc, có không ít kẻ mặc áo gấm, hẳn là chủ các thương đội từ nơi khác tới. Trong lòng đã có tính toán, Tần Dung liền quay về nhà.
Tối qua Vu thị đã đưa cho nàng tám trăm văn làm vốn. Tần Dung hiểu rõ, trong hoàn cảnh gia đình như thế này mà nương vẫn sẵn lòng bỏ tiền cho nàng gây dựng kế sinh nhai, quả là không dễ. Thời buổi này chẳng như thời hiện đại, càng thấy Vu thị là nương dịu dàng, hiểu chuyện, lại có chủ kiến.
Dọn làn xong, Tần Dung đi xem Tần Duyệt và Tần Di thế nào. Thấy hai muội muội đang ngồi trong nhà chính chăm chú đánh dây kết, chắc chắn sẽ không đi đâu, nàng mới yên tâm bước vào không gian homestay.
Trong tủ lạnh còn sẵn nhân đậu đỏ đã xay nhuyễn, trong hầm chứa có cả một bao bột nếp và đường trắng, góc nhà lại còn mấy quả bí đỏ. Tần Dung mang khuôn bánh cùng nguyên liệu cần thiết để làm bánh hoa bí đỏ ra ngoài, tiện tay cầm thêm mấy cây nến thơm kiểu cổ.
Những cây nến này vốn dùng để trang trí trong phòng khách, giờ vừa hay có thể tận dụng. Hũ đựng nến sau này còn có thể dùng làm khuôn bánh.
Tần Dung cầm nến thơm đi đến nhà chính, mỉm cười đưa cho Tần Duyệt rồi nói: "A Duyệt, hôm nay tỷ gặp một thương nhân Ba Tư, đúng lúc họ bán nến sáp giá rẻ nên tỷ mua hai cây. Nè, cái này cho muội."
Tần Duyệt có chút bất ngờ khi nhận lấy cây nến sáp xinh xắn, mân mê mãi không rời tay. Nhưng rồi cô bé như sực nhớ điều gì, khẽ hỏi: "Đại tỷ, trong nhà mình... còn đủ tiền không? Mua mấy thứ này liệu có hoang phí quá không?"
Tuy rất thích cây nến sáp, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, Tần Duyệt lại lưỡng lự, không biết có nên bảo Tần Dung đem trả lại hay không.
Tần Dung bật cười, vỗ nhẹ vai Tần Duyệt, nghiêm túc nói: "Hôm nay là ngoại lệ thôi. Vị thương nhân Ba Tư kia sắp rời đi, chỉ còn mấy cây nến cuối cùng nên bán rẻ, tỷ mới mua. Hơn nữa, chúng ta còn trẻ, có tay có chân, nhất định sẽ sớm kiếm lại được."
Nghe vậy, Tần Duyệt thấy cũng có lý, liền gật đầu thật mạnh: "Đại tỷ nói đúng, muội nhất định sẽ chăm chỉ kiếm tiền." Rồi cô bé kéo tay Tần Di đang vui vẻ ôm cây nến sáp: "A Di, mau làm tiếp thôi!"
"Vâng!" Cô bé đặt chân nến xuống, ngồi ngay ngắn lại, cẩn thận cầm sợi dây kết, tiếp tục đan.
Trước khi xuyên sách, Tần Dung là một đứa trẻ mồ côi, chưa từng biết đến cảm giác của một gia đình thật sự. Giờ đây nhìn các muội muội ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lòng nàng như được sưởi ấm bởi thứ tình thân giản dị mà quý giá.