Chương 49: Bánh đậu xanh nếp - 2 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:39

Khóe mắt Tần Liên cũng liếc thấy Tần Duyệt, trong lòng càng thêm hả hê. Tần Dung thì chẳng buồn để tâm đến những lời họ nói. Nàng chỉ mải chọn trang sức. Bất chợt, nàng nhìn thấy một bông hoa châu hình hoa đào, cánh hoa được quấn bằng sa sáng, trông rất bắt mắt. Nàng cầm bông hoa châu đó, ướm thử lên tóc Tần Duyệt. Ừm, rất hợp. Tần Dung trong lòng hài lòng, liền hỏi: "Chưởng quỹ, bông hoa châu này bao nhiêu tiền?" Chưởng quỹ Lý rất khâm phục con mắt thẩm mỹ của Tần Dung. Nàng chọn toàn những kiểu dáng đang thịnh hành: "Tiểu nương tử, bông hoa châu này giá hai trăm văn. Tuy chất liệu không quý, nhưng kiểu dáng thì thật sự rất đẹp." Tần Duyệt bị hành động của Tần Dung kéo về thực tại. Bông hoa châu này đúng là đẹp thật, chỉ tiếc giá cũng không hề rẻ. Tần Dung gật đầu, rồi lấy thêm một bông hoa châu dáng hoa mai, kiểu dáng tương tự bông hoa đào kia. Sau đó, nàng đưa ba món trang sức cho chưởng quỹ Lý: "Phiền chưởng quỹ gói lại giúp ta." Lý chưởng quỹ chỉ sững người một thoáng, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói: "Tiểu nương tử, tổng cộng là hai lượng hai tiền." Tần Dung gật đầu rồi nói tiếp: "Chưởng quỹ chờ một chút, ta còn muốn chọn thêm một bông hoa nhung cho tiểu muội nhà ta. Không biết ở đây có không? Tiểu muội tuổi còn nhỏ, tốt nhất là chọn kiểu dáng tươi tắn, hoạt bát một chút." Lý chưởng quỹ không ngờ Tần Dung chẳng thèm trả giá, nét cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: "Có chứ, ở trong tủ kia, ta lấy ra cho tiểu nương tử xem ngay." Chu thị và Tần Liên thoáng sững sờ. Nếu không nghe nhầm thì... cây trâm đó có giá hơn hai lượng bạc, vậy mà Tần Dung chẳng hề chớp mắt, cứ thế mua luôn? Ngay cả nhà các nàng, dù nói là sắm sửa trang sức bằng vàng, nhưng đó cũng là nhờ sính lễ nhà trai hậu hĩnh, nương nàng ta phải lấy ra hơn nửa rồi bù thêm chút tiền mới đủ mua một bộ trang sức đầu mặt bằng vàng. Nhờ có bộ trang sức đó chống đỡ thể diện, mẫu tử bọn họ mới chọn đến Lý Ký để mua thêm vài món rẻ hơn. Chỉ là... không ngờ Tần Dung lại hào phóng như vậy? Chẳng lẽ chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, cố ý làm ra vẻ giàu sang? Hoa nhung mà Lý chưởng quỹ lấy ra tuy đẹp, nhưng Tần Dung thấy không hợp với Tần Di nên hỏi: "Chưởng quỹ, còn loại nào khác không?" Lý chưởng quỹ cười đáp: "Hai ngày nữa sẽ có hàng mới về, nếu không gấp thì tiểu nương tử có thể quay lại sau." Tần Dung đang suy nghĩ thì giọng điệu chua chát của Tần Liên lại vang lên: "Tần Dung, tỷ bày quán dầm mưa dãi nắng mỗi ngày, kiếm được mấy đồng bạc đâu có dễ. Nhưng ngàn vạn lần đừng vì có chúng ta ở đây mà cố ra vẻ. Dung tỷ, số ta tốt, tỷ không sánh được đâu." Có đôi khi Tần Dung thật sự nghi ngờ không biết đầu óc Tần Liên nghĩ gì, nàng chỉ lắc đầu: "Có lúc ta thật sự muốn biết... sự tự tin của ngươi từ đâu mà ra." Tần Liên trợn mắt nói: "Tỷ giả bộ cái gì, ta sắp gả chồng rồi. Còn tỷ, sau này mới là chuyện lớn. Chỉ riêng thanh danh cái nhà các người thôi đã chẳng ra gì rồi." Tần Dung lạnh lùng nhìn Tần Liên: "Hôm đó ta đã nói rồi, ta không phải kẻ dễ bị bắt nạt. Ngươi còn chưa xuất giá, đã nói năng hồ đồ thế này, thật không sợ mấy lời ngu dại ấy bay đến tai nhà chồng tương lai sao? Nếu là ta, giờ này nên ở nhà ngoan ngoãn thêu áo cưới, chứ không phải chạy rông khắp nơi gây chuyện. Hơn nữa... đời sống thế nào là do tự mình lựa chọn. Ta thấy nhị thẩm vẫn chưa dạy dỗ đủ đâu. Làm trò cười trước mặt chúng ta thì không sao, nhưng nếu gả vào Chu gia mà vẫn giữ cái tính ngu ngốc này, chậc chậc, lúc ấy mới biết khổ là gì."